Tôi Không Thể Quay Về Thời Niên Thiếu Đó (HOÀN)

Tôi Không Thể Quay Về Thời Niên Thiếu Đó

(Tên gốc: Na ta hồi bất khứ đích niên thiếu thì quang)

Tác giả: Đồng Hoa

Converter: armelia (tangthuvien)

(Các bạn có thể vào đây để download bản convert của bạn armelia.

Cảm ơn armelia đã convert và  giới thiệu cho mọi người!)

Editor: Tiểu Dương

Nguồn edit: http://tieuduongtd.wordpress.com

~*~

MỤC LỤC:

Giới thiệu

Tập 1:

Phần I:

Chương 1: Tôi đến từ biển người đầy mưa gió

Chương 2.1: Bắt đầu nhớ lại Chương 2.2: Bắt đầu nhớ lại

Chương 3.1: Tôi gặp cậu ấy Chương 3.2: Tôi gặp cậu ấy

Chương 4: Tôi trở thành “gấu trúc bốn mắt”

Chương 5: Lần đầu tiên trong đời bị thương

Chương 6.1: Mối tình đầu Chương 6.2: Mối tình đầu

Chương 7.1: Vận mệnh xoay chuyển Chương 7.2: Vận mệnh xoay chuyển

Chương 8: Ông ngoại qua đời

Chương 9: Còn chưa có tình yêu, đã thất tình

Chương 10: Thi đua toán học | Tạm biệt thời thơ ấu

Hết phần I.

Phần II:

Chương 1: Thứ tư Chương 1.2: Găng tay màu xanh

Chương 2: Tình bạn của tôi    * 2.1 *   ♥ ♥   * 2.2 *

Chương 3: Ác mộng tái hiện

Chương 4: Làm thế nào để luyện thành cực phẩm   * 4.1 *  ♥♥  * 4.2 *

Chương 5: Hội diễn văn nghệ     * 5.1 *  ♥♥  * 5.2 *

Chương 6: Học sinh lớp lớn bị lưu ban   * 6.1 *  ♥♥   * 6.2 *

Chương 7: Cuộc thi diễn thuyết    * 7.1 *  ♥♥  * 7.2 *

Chương 8: Người yêu của Vương Chinh    * 8.1 *  ♥♥  *8.2 *

Chương 9: Đau lòng cũng là chuyện rất phức tạp   * 9.1 *   ♥♥  * 9.2 *

Chương 10: Thanh xuân có hối hận

Chương 11: Lần đầu tiên bàn cờ bị rung

Chương 12: Điệu nhảy đầu tiên của tôi     * 12.1 *   ♥♥  * 12.2 *

Chương 13.1: Nghỉ hè vui vẻ     

Chương 13.2: Học cùng lớp với Quan Hà | Tiếng hát vui vẻ

Chương 13.3: Tâm lý sợ hãi giáo viên | Lớp 9-7

Chương 14.1: Ngã bị thương ở tay     Chương 14.2: Miệng người đáng sợ

Chương 15: Bí mật của Quan Hà

Chương 16: Tôi chỉ mong đó là một cơn ác mộng

Chương 17: Tình mới chớm mà đã sâu | Sấm sét giữa trời quang

Chương 18: Hồi ức là mãi mãi    Chương 18.1  ♥♥  Chương 18.2

Chương 19: Bị bẻ gãy đôi cánh    Chương 19.1  ♥♥  Chương 19.2   ♥♥   Chương 19.3

Hết phần II.

Hết tập 1.

Tập 2:

Phần III:

Lời mở đầu: Quá khứ trầm mặc bị chôn vùi

Chương 1: Bắt đầu vào lớp 10

Chương 2.1 Lảng tránh xung đột | Đi đường cũng rất gian nan

Chương 2.2: Hát quân ca và đánh quyền

Chương 3: Lại trở thành người nổi tiếng    Chương 3.1  ♥♥  Chương 3.2

Chương 4: Cuộc sống đơn giản

Chương 5: Chuyện lớn đầu tiên     Chương 5.1  ♥♥  Chương 5.2

Chương 6: Tâm tư của thiếu nam thiếu nữ

Chương 6.1   ♥♥    Chương 6.2   ♥♥    Chương 6.3

Chương 7: Bối rối và niềm vui ở Bắc Kinh 

   Chương 7.1   ♥♥   Chương 7.2  ♥♥   Chương 7.3

Chương 8: Ngày cuối cùng ở Thanh Đảo    Chương 8.1  ♥♥  Chương 8.2

Chương 9: Muốn có được phong cảnh gì trong cuộc sống

Chương 9.1    ♥♥   Chương 9.2   ♥♥  Chương 9.3

Chương 10: Tình yêu là gì

Chương 11: Bắt đầu vào lớp 11

Chương 12: Đứng thứ nhất trong khối

Chương 13: Nghi kỵ về tình yêu    Chương 13.1   ♥♥   Chương 13.2

Chương 14: Mục tiêu: Trạng nguyên của tỉnh   ♥  Chương 14.1   ♥♥   Chương 14.2

Chương 15: Cuộc thi mẫu   ♥   Chương 15.1   ♥♥   Chương 15.2

Chương 16: Vĩnh viễn nhớ kỹ nụ hôn đầu tiên

Chương 16.1  ♥♥   Chương 16.2    ♥♥   Chương 16.3

Chương 17: Khi tên đề trên bảng vàng

Chương 18: Năm tháng như dòng nước chảy     Chương 18.1   ♥♥  Chương 18.2

Vĩ thanh: Vẻ đẹp của sự tha thứ     Phần 1   ♥♥   Phần 2

Ngoại truyện:

Ngoại truyện 1: Trương Tuấn     Phần 1   ♥♥  Phần 2

Ngoại truyện 2: Hứa Tiểu Ba    Phần 1  ♥♥  Phần 2  ♥♥  Phần 3   

Phần 4  ♥♥  Phần 5

Ngoại truyện 3: Hứa Tiểu Ba    Phần 1  ♥♥  Phần 2


Hết phần III.

Hết tập 2.

HOÀN!


Ngoài lề:


Vote: Hứa Tiểu Ba và Trương Tuấn, bạn thích ai hơn?

Vote: Bạn thích ngồi cùng bàn với nam sinh nào?

Vote: Bạn hy vọng Kì Kì sẽ ở bên ai?

Những câu trích trong Tôi Không Thể Quay Về Thời Niên Thiếu Đó

Nhạc và trích dẫn trong “Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó”

Phần 1   *    Phần 2   *    Phần 3   *    Phần 4   *    Phần 5

Phần 6   *    Phần 7   *    Phần 8    *    Phần 9   *    Phần 10   *    Phần 11

Ngoại truyện fan viết (1)

Ngoại truyện fan viết (2)

 *Tiểu  Dương: Mình chỉ post truyện ở blog này, các bạn đừng mang bản edit của mình đi nơi khác nhé. Mình edit chắc chắn còn nhiều chỗ không đúng, không sát nghĩa, mong các bạn thông cảm!

326 thoughts on “Tôi Không Thể Quay Về Thời Niên Thiếu Đó (HOÀN)

    • Cảm ơn bạn! Dạo này mình không có nhiều thời gian edit nên sẽ chậm, mình cũng sợ edit không tốt nữa. =((
      (Không biết mọi người thấy thế nào chứ mình thì thích truyện này nhất trong những truyện mình đã chọn edit ^^. Vì vậy dù 2,3 người đọc mình cũng edit.)

  1. mình thik truyện của Đồng Hoa lắm nha,nhất là bộ Bộ bộ kinh tâm và Bí mật bị thời gian vùi lấp do ss LA dịch:x
    truyện này nghe tựa đã thấy hay r,nhưng mình chờ bạn edit nhiều nhiều chút r đọc 1 thế.Thanks bạn nhiều nha hí hí:xx

  2. nàng ơi, ta yêu Đồng Hoa tỉ và tất cả những tác phẩm của tỉ ấy
    nên ta cũng iu nàng hì hì
    nàng mạn phép cho ta hun nàng 1 tỉ cái a
    và sau đó nhớ hì hì… đáp lại lòng mong mỏi của ta nhé nàng
    cảm tạ nàng nhiều
    ta lúc nào cũng mong ngóng nàng nha

  3. Đọc rồi bỗng nhưng muốn khóc …

    Đó là những gì mình đã phải trải qua trong quá khứ và đến cả hiện tại

    Qúa bướng bỉnh , mình và cô ấy đều có chung điểm đó …

    Bị giáo viên đuổi ra khỏi lớp vẫn mỉm cười đọc truyện tranh

    Bị mời phụ huynh thì mặt bình thản như không có chuyện gì …

    Lại còn cãi với giáo viên ^^

    Và không chơi với ai

      • Mình đã thay đổi nơi ở và trường học rất nhiều lần

        Gặp được những giáo viên tốt … cũng giống như nhìn thấy ánh sáng vậy

        Mình thấy mình trẻ con nhiều hơn .. Không chịu xin lỗi cô dù chỉ là một tiếng

        Aka nổi danh nhất trường tiểu học dù mới lớp 1

  4. Pingback: List Ngôn Tình (T) « Tử Thiên Sơn Trang

  5. huhu
    thong cam vi minh khong viet dau duoc nha
    ban oi ban co the cho minh link doc truyen nay bang tieng trung quoc khong?
    hoac ban cho biet ten goc trung cua truyen la duoc
    nha ban
    thank ban ^-^
    chac ban edit truyen vat va lem ^-^
    may bua len ma chua thay chap moi buon qua ak:(
    chac sau nay nu chinh vs truong tuan nhi?:)

  6. Xin lỗi bạn…

    Nhưng mà tên truyện của bạn hoàn toàn khác với ý nghĩa thật sự của tên truyện gốc.

    Lãnh Vân đã tham khảo một người biết tiếng Trung vì sự nghi ngờ của mình, và được chị ấy chứng thực điều này. Chữ ta trong tên truyện được convert không phải là đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất số ít (tôi/ta/tớ…) 我 mà là phiên âm Hán Việt của chữ 些 nghĩa là vài, những. Và do đó tên truyện nghĩa là ‘Những khoảng thời gian thời niên thiếu không thể quay lại ấy’ chứ không phải Tôi không thể quay về thời niên thiếu ấy như của bạn.

    Dù không thích truyện này nhưng Lãnh Vân xin phép nhiều chuyện. Mong bạn thông cảm.

    Thân ái,

    Lãnh Vân

    • Em cũng biết mình đặt tên truyện sai chị ạ. Trước đó cũng có một bạn biết tiếng Trung nói với em chữ ta trong tên gốc không phải mang nghĩa đại từ nhân xưng.
      Em biết mình để tên truyện thế là sai nhưng cũng đã edit rồi, không muốn sửa lại nữa.
      Chị chỉ góp ý thôi mà, không có gì phải xin lỗi.
      Cảm ơn chị!

    • Ta cũng thấy thích bạn Trần Kính đó. Nhưng mà là ngưỡng mộ nhiều hơn :”>. Ôi bạn Kính, giá có bạn giỏi thế ngồi cùng bàn với mình nhỉ :) . Bạn Kính này nàng cứ thích đi nhé vì bạn Kì Kì không tranh với nàng đâu ^^.

    • Không có lịch cụ thể nàng ạ, mấy tháng trước ta hơi lười, mà cũng bận đi học cả ngày, tối về còn học hoặc có việc, không thức muộn edit được, mệt lắm, buồn ngủ không chịu nổi :”>. Tháng 12 này ta phải thi, thật đau đầu.
      Ta vẫn edit, còn lịch thì không lên cụ thể được. Rất vui vì nàng đã đọc, cảm ơn vì đã com!

      • Có mấy bài hát hoặc truyện mình cảm thấy tâm đắc thì mình cho vào 1 album kèm ảnh, link dẫn và vài cảm nhận của mình ý. Nên muốn xin phép bạn trước.
        Ơ mình thấy dạo này vào fb ngon rồi mà.nhưng mà bạn ko dùng fb càng tốt, càng rảnh edit truyện cho bọn mình hihi :P
        Mình đang thi nên chỉ mãi theo dõi trn thôi chưa viết đc cảm nhận, lúc nào xong mình sẽ gửi link cho bạn nhé :X

  7. Pingback: Vote tiếp nào ^^: Bạn thích ngồi cùng bàn với nam sinh nào | Tiểu Dương

  8. Pingback: Vote tiếp nào ^^: Bạn thích ngồi cùng bàn với nam sinh nào? | Tiểu Dương

  9. 3 bộ bạn đang dịch đều hay ^^ mình mới đọc qua giới thiệu đã thích rồi :D
    2 bộ của Đồng Hoa k biết lần này có thích ngược tâm nhân vật nữa hay k T.T
    Đọc Bộ Bộ với Bí mật xong liệt luôn Đồng Hoa với Tân Di Ổ cùng 1 kiểu :( (
    Đợi bộ này hoàn sẽ đọc 1 lượt cho khỏi đứt mạch :)
    Mong những chương tiếp của bạn ^^

  10. Mình rất thích đọc blog Tiểu Dương (có điều ít comment hihi) vì truyện bạn edit là không drop, edit nhanh, chuẩn (không có mấy cái ân ân ngô ngô như một số truyện edit lởm khác).

    Truyện này của Đồng Hoa mình thích chỉ sau Bộ Bộ Kinh Tâm, mong bạn giữ nguyên tốc độ này nhé

    - Người đọc chuyên cần thầm lặng -

  11. mong bạn và các thành viên khác không post truyện mình edit ở đó, mấy tháng trước truyện Bảy năm mình edit có bạn post ở đó, không hỏi mình hay báo với mình một tiếng. Lúc đó mình không thích nhưng cũng không nói gì.

    • Cảm ơn bạn đã nhanh reply.

      Web bọn mình mới lập, chỉ nhằm cung cấp 1 phương thức tiện lợi hơn cho việc đọc, lưu trữ, tìm kiếm sách. Các biên tập bên mình cũng không chọn lọc rõ ràng, chỉ là khuyến khích mọi người thấy truyện or bài viết nào hay thì đăng lên coi như vừa chia sẻ, vừa lưu trữ.

      Tuy vậy bên mình cũng không hẳn là không chú ý đến vấn đề tôn trọng quyền tác giả, dù mình luôn yêu cầu xin phép tác giả trước nhưng đôi khi các bạn biên tập lấy nguồn từ các web khác nên có khá nhiều truyện chưa được sự đồng ý của tác giả. Hiện mình đang giải quyết vấn đề này đây :( .

      Truyện “Bảy năm” của bạn Biên tập bên mình lấy nguồn từ wattpad, tuy nhiên nếu bạn không cho phép thì bên mình sẽ gỡ xuống.

      Chúc bạn luôn edit được nhiều truyện hay hơn nữa và hi vọng đến lúc nào đó bạn cho phép chia sẻ những truyện bạn edit ra ngoài blog của bạn ^^

      • Cũng cảm ơn comment rất lịch sự của bạn!
        Các thành viên trong web bạn chỉ cần hỏi người dịch và edit trước khi post truyện thôi thì mọi chuyện sẽ tốt, rất nhiều người dịch/ editor đồng ý chia sẻ truyện của mình.

  12. chào bạn, đây là lần đầu tiên mình cm ở wp. mình down eb tập 1 truyện này qua link HĐT trên fb. Mình vẫn chưa đọc quyển 2, nhưng phải vào đây cảm ơn b, vì mình thấy cứ thế mà đọc mà k cảm ơn câu nào thật có lỗi :”>

    Mình rất thích truyện của Đồng Hoa, nhất là Bí mật…, sau khi nhìn thấy truyện này của Đồng Hoa, mình rất mừng, vội vàng đọc. Truyện này thực sự rất đặc biệt, không giống bất cứ truyện nào mình đã đọc, có lẽ vì nó không đi sâu vào tình yêu nam nữ như ngôn tình mình vẫn đọc. MÌnh cũng k biết nói thế nào nữa, nhưng truyện này thực sự gây ấn tượng rất sâu sắc với mình, có lẽ sau này mình sẽ k bh quên đc truyện này.

    Nói linh tinh một hồi, cuối cùng vẫn muốn thực sự cảm ơn bạn, b edit rất ổn, đã thế rất chu đáo giải thích dẫn link cả những bài hát nhắc đến trong truyện nữa :”>

    Một lần nữa, chân thành cảm ơn bạn. Mình sẽ đọc truyện này một cách cẩn thẩn, cảm nhận nó thật sâu sắc.

    Yêu bạn Tiểu Dương :x

  13. Minh doc rat nhieu truyen o rat nhieu noi khac nhau nhung lai co cai toi la khong bgio cm lai cam on( ngai qua) nha ban la noi dau tien minh cm lai va chac cung la noi de lai cm nhieu nhat(moi lan 1 ten khac nhau nen chac ban k biet dc),cung khong biet tsao,chac la do ban edit hay,do truyen hay,va do ban rat than thien( khong giong nhu o nhieu noi khac),mot lan nua cam on ban rat nhieu-co nen ^-^

  14. Pingback: Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó-Phần III-Vĩ thanh (2) (Hết chính truyện) | Tiểu Dương

  15. Bạn à, mình biết và đọc truyện này từ khi bạn mới edit đến chương 7 của phần 1. Sau đó, hầu như ngày nào cũng vào blog này để xem có chương mới không. Nhưng đến chương 13 thì mình không dám đọc tiếp nữa. Thật sự truyện khiến mình có cảm giác như bị ám ảnh ấy. Đọc chuyên tâm đến mức mình cũng thấy lạ với bản thân mình rồi cứ miên man nghĩ suốt. Vậy nên, cũng chỉ vào blog của bạn xem đến chương bao nhiêu rồi thôi mà không đọc, “để dành” đến khi kết thúc đọc hết một lượt.
    Mỗi người đều “không thể quay về thời niên thiếu đó” dù luyến tiếc đến đâu. Chỉ là Kì Kì, Trương Tuấn, Tiểu Ba, Quan Hà… những người bạn ấy cho mình cảm giác, bản thân mình cũng có thời niên thiếu, tuổi thanh xuân đáng để ghi nhớ và trân trọng, cho mình thấy thời gian và con người nữa quả thật rất kỳ diệu.
    Trông chờ sẽ được đọc ngoại truyện về Tiểu Ba nhanh nhanh một chút. Bạn đừng bực mình vì bị giục nhé! :)
    Chúc bạn một ngày mới tốt lành….!!!!

  16. cam on b
    m vua doc het bo truyen nay tren DD
    rat hay nhung ket thuc mo the nay m thay ko thoa dang
    m yeu ghet phan m va thich su ro rang
    doc xong m nho tuoi hoc tro cua m lam
    dong cam voi ki ki vi m cung co vai dieu giong co ay
    m ko he so thay co
    duoc rat nhieu co giao bo mon quy
    nhung cung lam vai thay dien dau vi tinh cach “kha la” cua m
    thich doc truyen tranh va nhat la doc len trong gio hoc
    co thay chu nhiem la giao vien vua ra truong va lop m la khoa dau tien cua thay
    thay biet va rat uc che nhung ko lam gi duoc m vi m hoc kha trong top ten cua lop
    m co ban trai thich va gui thu nhung ko dam doc va tra loi
    rat nhat nhung luc nao cung to ve anh hung
    rat de ton thuong nhung ko bao gio boc lo
    oi nho lam cai thoi ngay tho luon muon thoi gian qua nhanh de duoc lam ng lon ay
    gio nghi lai sao cam thay nho va tiec the

  17. Đã theo dõi gần như trọn bộ ! Thực sự rất thích ! Cho mình hỏi bạn có làm full ebook ko bạn ????
    Nếu ko, cho mình xin bản word đc ko ? Vì mình thực sự rất thích bộ này ! :P

  18. Đọc xong truyện này mình cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, cũng không rõ cảm xúc là cái gì cụ thể cả. Ài dà, ấn tượng quá sâu sắc, câu văn thì chau truốt rất nhiều ý nghĩa còn lời dịch của chủ blog thật là mượt mà.
    Nếu quyển sách này xuất bản, mình nhất định sẽ mua 1 quyển, mình còn muốn để dành cho mình.

    Cảm ơn bạn chủ blog đã rất có lòng với người đọc, khi chịu khó copy từng đoạn truyện để chú thích cho suy nghĩ của nhân vật.

    Mong đọc ngoại truyện quá, xem kết cục thế nào. Mình theo chủ nghĩa cầu toàn, muốn cái gì cũng phải rõ rõ ràng ràng mới an tâm được.

  19. hôm nay mới biết đến truyện này của bạn
    mình rất thích tác giả ĐH và các tác phẩm của chị ấy
    cảm ơn bạn rất nhiều đã mang tác phẩm này đến cho độc giả

  20. Pingback: List ngôn tình hay đã hoàn « Oh, butterfly life

  21. Đọc truyện chị dịch rất hay, giọng văn câu từ đều rất tuyệt. Em đọc rất nhiều truyện rồi nhưng thật sự hầu hết đọc cái là quên ngay, đây là một trong một vài quyển khác mà em nghĩ ssẽ không thể nào quên được. Truyện rất hay và ý nghĩa, để lại rất nhiều cảm xúc sau khi đọc xong. Bởi vì em chưa qua hết tuổi niên thiếu, cho nên đọc xong lại càng phải trân trọng những ngày tháng mà mình đang trải qua, rất sợ mai sau nhìn lại sẽ cảm thấy luyến tiếc, giá như…trước đó mình thế này… haz. Truyện cũng dạy cho em rất nhiều bài học, về cách học tập, cách suy nhĩ về cuộc sốg. Cảm ơn chị rất nhiều!
    ps: À chị ơi, đợt trước em có nghe một bài hát gì đó mà chị đã post lên, bài hát mà chị nói là có chị “trà” giới thiệu, em lục tung lên rồi mà không thấy, hix2, bài hát mà nội dung khá phù hợp với truyện này ý, em muốn nghe lại quá mà quên mất tên rồi,nếu chị còn nhớ chị có thể reply lại được không? Tks chị nhiều ạ

  22. Xin chào bạn! mình xin lỗi vì đã làm phiền bạn nhưng rất mong bạn giúp giùm. Hiện bên mình đang tổ chức 1 cuộc thi edit đoản văn để tạo điều kiện cho các editor mới và lâu năm thử sức với nhau, mình mong rằng sẽ có nhiều bạn editor hoặc hứng thú với việc edit biết đến cuộc thi này. Vì vậy mình mong bạn giúp mình post 1 bài nho nhỏ trong nhà bạn, nói sơ về thể lệ tham gia + giải thưởng + thời hạn giùm mình và dẫn link đến đây http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=285304 (bạn xem thông tin trong đây luôn nha). Bạn để giùm mình bao lâu cũng được. Mình cám ơn bạn rất nhiều.

  23. Minh moi doc truyen cua nay tu toi thu 6, doc lien tuc den sang nay thi xong. Truyen rat hay, rat nhieu cam xuc nhung khong dien dat duoc bang loi. THanks ban da edit rat tuyet, truyen tai duoc rat nhieu cam xuc toi nguoi doc. Minh sot ruot da doc not cv ngoai truyen cua Tieu Ba va thay rat kham phuc ban vi tac gia Dong Hoa viet rat tinh cam, xuc tich nen doc cv de hieu noi dung da kho, ma ban con dien dat ca noi dung lan cam xuc cua truyen thanh loi thi con kho vo cung. Chuc ban manh khoe, dat moi mo uoc va tiep tuc edit cho moi nguoi cung thuong thuc cac tac pham hay nhu the nay.

  24. Theo ca nhan minh TB thich hop voi KK hon TT. Giua TB va KK co su hoa hop, an y khong can phai noi thanh loi. Giua ho se co rat it hieu lam. Con nguoi TB co su tram tinh, khoang dat, cung chieu KK nen de dang xoa diu duoc su kieu ngao cua KK, de dang de KK buong long ban than, thoai mai dua vao TB.

  25. có rất nhiều truyện mình đọc để giết thời gian, đọc xong sau một thời gian ngay cả tên nhân vật, tên truyện, nội dung mình đều quên sạch :|
    Với truyện này, mình cũng theo dõi khá lâu rồi, và cho đến tận bây giờ mới comment lần đầu tiên :) vì truyện còn đọng lại nhiều cảm xúc quá, giống như những thứ mà bản thân mình cũng từng trải qua. Bạn bè hỏi có truyện gì hay không, mình đều giới thiệu ”tôi không thể quay về thời niên thiếu đó”.
    Cảm ơn bạn đã dành thời gian edit truyện mượt mà và đã giúp mọi người được đọc một truyện hay như thế này :x

  26. Mình đã thức trắng cả đêm qua để đọc hết bộ này (bây giờ cũng có mắt gấu trúc, may chưa đến bốn mắt như Kì Kì :D ), thấy phiên ngoại 2 còn thiếu cũng tự đi tìm bản convert đọc nốt.
    Ôi, không biết nên thích hay nên ghét cái kết mở này đây :( Sao ĐH không để cho các nhân vật được trọn vẹn một lần nhỉ =(( BBKT thì ngược thôi rồi, thảm thôi rồi, đến bộ này lúc đầu thấy bạn giới thiệu là HE đang khấp khởi, ai ngờ là kết mở, không rõ cuối cùng “hươu về tay ai” :( :- Cảm ơn bạn bỏ công mấy tháng trời edit bộ truyện này :x Thấy bạn cũng đang làm cả “Từng ước hẹn”, chắc đợi khi nào hoàn mới quay lại đọc cho bõ :”> Hy vọng bạn không bỏ ngang :P 8->

    Cảm ơn bạn lần nữa đã edit truyện, xie xie, xie xie :x

  27. Mình mới đọc truyện này và thấy rất thích. Đúng là Đồng Hoa viết có khác, lúc nào cũng khiến người ta day dứt dù cái kết có như thế nào đi nữa. Thật ra thì mình mới đọc hết phần 1 thôi, nhưng cảm giác đã thấy có gì đó tiếc nuối rồi. Có lẽ là tiếc nuối vì nhớ lại thời niên thiếu của chính mình chăng? Mình cũng thích Đồng Hoa lắm. Cảm ơn bạn đã edit! Cuối tuần vui vẻ!

  28. Tiểu Dương ơi, mong chờ cái phần cuối quá. Nhưng mình không hối bạn :) Cảm giác chờ đợi để tha hồ tưởng tượng. Hi vọng cái kết nó không qua hụt hẫng :D

  29. Pingback: Liệu tôi có quay trở lại thời niên thiếu đó? « kieulinhdan

  30. Pingback: List truyện Hiện đại « Bẫy Bí Ngô

  31. Chào bạn, Thực ra mình rất hay ra vào nhà bạn nhưng mình rất ít comt à hầu như chỉ đọc thôi. Mình k comt k phải vì gì mà thực ra mình rất ngại k biết nói gì. Hì hì. ình thực sự cũng rất ngốc k biết nói chuyện như thế nào. Hì hì. Mình chưa đọc hết hoàn toàn nhưng lại đọc chương cuối rồi, vì mình cũng rất khó chịu, rất đau lòng. Đau lòng vì cảm thấy con người trong truyện của Đồng Hoa quá thật, thật đến nỗi mình cảm tưởng như chính mình đc chứng kiến tất cả sự việc đang xảy ra. Thực ra mình cũng rất thích 1 người đàn ông như TB nhưng có lẽ mình thích TT hơn vì đoạn tình cả của TT dành cho KK đã quá lâu, lâu đến nỗi cả đời k thể quên và KK cũng vậy. Đồng Hoa cho 2 người bên nhau thì tốt. Nhưng cuối cùng chẳng biết thế nào cả. Haizz, lảm nhảm vậy thôi :D . Tks bạn đã edit và edit rất mượt. Cố lên nhé. ^^~

  32. Cảm ơn bạn đã gửi đến cho chúng mình câu truyện hay như vậy.
    Mình thật sự rất cảm động khi đọc nó….Nó làm mình nhớ lại những ngày còn học Cấp 1. Thật ra mình cũng chỉ học Cấp 2 thôi. Cho nên nhìn những đoạn đường mà Kì Kì đi qua, mình thật sự rất cảm động….
    Cảm ơn bạn

  33. Thực sự là truyện rất hay chị ạ…:( rất xúc động mà có cảm giác chân thật ấy. Đọc xong phần 1 mà mắt e sưng húp rồi.:((:((..Cám ơn chị đã dịch truyện này. Thưc sự rất rất rất có ý nghĩa.

  34. truyện này thật sự rất dài nhưng mà mình vẫn muốn nó tiếp tục, truyện của Đồng Hoa lúc nào cũng có kết thúc mở để mọi người tự diễn giải theo ý của mình. Từ lúc thấy tựa truyện là mình bị thu hút vào rồi, đọc truyện mà có cảm giác mình sống trong truyện, khóc vui cùng những thay đổi tâm tư của Kì Kì, Trương Tuấn và Tiểu Ba. Mà nói chung là thấy cả 3 người trong tình cảm đều ngu ngơ, có chút mặc cảm tự ti, lại thiếu phần tin tưởng, nhưng mà vậy mới trở thành kỉ niệm không quên được. Truyện có nhiều câu thực tế và sâu sắc quá, giồng như trong bộ bộ kinh tâm. Lúc đọc có nhiều cảm xúc quá, vui buồn lẫn lộn làm nhớ đến hồi trung học mình cũng từng như vậy.
    Cám ơn Tiểu Dương rất nhiều nha, chẳng những tận tụy edit truyện mà còn chịu khó lồng ghép hình ảnh và clip để mọi người tưởng tượng nữa ^^~

  35. Tiểu Dương ơi! Kết thúc rất hợp lý nhưng sao đọc xong tôi vẫn cảm thấy tiếc nuối đến vậy?
    Cảm ơn vì bạn đã mang câu chuyện này đến với tôi!
    Chắc hẳn ai trong chúng ta đều đã từng là 1 Kì Kì, đã từng có 1 Trương Tuấn, 1 Tiểu Ba và các tri kỉ khác bên cạnh.
    Chỉ là tại sao số phận và thời gian đều lấy đi tất cả?
    Chắc câu chuyện này phải làm mình day dứt 1 thời gian đây!

  36. Cám ơn bạn, cuốn này rất hay, mình thích Bộ Bộ kinh tâm nên hưởng ứng cuốn này, mới đọc xong phần 2 cuốn 1 thôi, đọc xong mới biết tuổi trẻ của mình thật bình lặng và yên ổn.
    Tiểu Dương nghiên cứu bài hát, giới thiệu hình ảnh thật sinh động, đọc xong mình sẽ nghiên cứu về nhạc, giống như lúc trước đọc Bô bộ kinh tâm rồi chuyển qua coi phim

    • Mới đọc xong, buổi trưa không ngủ, sao mà ray rứt quá, kết thúc rồi mà mình còn không cam lòng.
      Đồng Hoa làm mình đau tim quá.
      Không biết hoàn cảnh hiện tại, Kì Kì sẽ chọn ai trong hai người, mình nghĩ Kì Kì chỉ xem TB như một người anh trai hiểu mình để bù đắp thiếu thốn từ gia đình. Nhưng liệu TT và KK có còn có thể quay lại với nhau không thì mình không đoán được, thời gian 10 năm, đã thay đổi bao nhiêu rồi, đâu còn là KK và TT ngày xưa, chỉ còn là kỹ niệm.
      Có 1 câu mình nhớ thế này: kỹ niệm hạnh phúc là kỹ niệm chứ không phải là hạnh phúc.
      Cám ơn Tiểu Dương lần nữa, cho mình quay về tuổi trẻ, hồi hộp theo dõi 1 cuốn truyện hay

  37. đọc đến lúc TT với KK chi tay nhau. xúc động muốn rơi nước mắt. nhưng đang đi làm. ko thể khóc. xui xẻo nhằm lúc bị xếp gọi lên, mắng nhẹ vài câu, thế là khóc như mưa, xếp ko hỉu vì sao hum nay mình nhạy cảm thế. =)) bình thừong mắng đến long trời lở đất cũng ko suy suyễn. wả thật truyện có sức lay động ghê gớm! sếp sợ mình rồi…=))

  38. Bạn Tiểu Dương ơi, mình rất thích Hoa tỷ, vẫn đang đi lùng các tác phẩm của tỷ ấy. Bạn có thể cho mình xin file word của truyện này đc ko? Để mình convert nó sang pdf bỏ vào điện thoại ấy, để lúc nào cũng có thể đọc được. Mail của mình: meteorchu@yahoo.com.vn. Cảm ơn bạn nhiều

  39. Mình biết là bạn có làm ebook, nhưng là file .prc mà mình thì dốt đặc ba cái hiệu chỉnh cài đặt nên mình chỉ toàn paste sang word rồi convert sang pdf thôi. Tại mình thấy truyện này… dài quá T”T, nên hỏi xin bạn file word đó mà.

  40. Chị ơi, chị có thể cho em xin bản word của truyên này được không? (nếu chị có và không cảm thấy phiền). Em chỉ muốn in ra để đọc lại thôi, em cũng down file ebook về rồi nhưng đọc trên máy rất mỏi mắt,dù sao thì cảm giác cầm trên tay vẫn sướng hơn, dù chỉ là bản in, không biết bao giờ mới có sách nữa. Mail của em: pig_mp79@yahoo.com. Nếu không có thì cũng không sao đâu ạ, cảm ơn chị nhiều vì đã bỏ công edit một truyện hay như thế

  41. Pingback: S2 I LKE! S2 « Bí

  42. Truyện mình đã đọc rồi. Truyện rất là hay, văn phong trong truyện làm mình cày liên tục 2 ngày trên máy để đọc:D
    Cảm ơn bạn rất nhiều
    Nếu có thể bạn có thể cho mình bản word truyện này được ko? Vì bạn mình không quen đọc trực tiếp trên máy, mình muốn xin để in ra giúp bạn ấy.
    Mail của mình là: chithang1992@yahoo.com.vn
    cảm ơn vì bộ truyện rất hay này

  43. Pingback: List Ngôn Tình Hiện Đại(Hoàn)(Updating) | Đỗ Thảo Gia Trang

  44. đọc xong truyện mình cảm thấy buồn ghê cứ như bản thân bỏ qua cái gì ấy
    thật là điên tiết mà
    tự thôi miên bản thân rằng KK và TT gặp lại tiếp tục những gì họ bỏ lỡ và HE….

  45. lời đầu tiên mình xin cảm ơn Tiểu Dương đã edit và giới thiệu cho chungs mình 1 bộ truyện tuyệt vời này :D . Mình rất thik tác giả Đông Hoa nên hầu như truyện j của tác giả này mình đều tìm đọc, lần này cx vậy.
    CŨng như những lần khác, truyện của ĐH ko hề làm mình thất vọng nhưng cái cảm giác man mác buồn, tiếc nuối và hy vọng cho nhưng x nhân vật trong tr này cứ ám ảnh mình mãi không thôi.
    Có lẽ vì cảm thấy mình ở đâu đó trong câu chuyện, mình cảm thấy mình thật giống Kì Kì *trừ khoản học hành ra*, đọc truyện mak cảm giác như đọc cuốn nhật ký lớn lên của mình vậy, thực sự làm mình có rất nhiều cảm xúc và suy nghĩ về thời niên thiếu của chính mình.
    Đọc đến giwuax truyện mình thực sự khát khao về một cái kết hạnh phúc cho Kì Kì và Trương Tuấn, cũng là vì đã đọc các tác phẩm khác của ĐH mak chỉ ngậm ngùi với SE hoặc OE thui nên vx mong muốn cuốn này sẽ là HE thực sự. Nhưng thật tiếc mong muốn ấy ko thành hiện thực T_T Đôi khi mình còn nghĩ ĐH thik ngược các nv của mình hay sewu mak toàn viết kết buồn thui àh =(((((((((((
    Nhưng ngẫm lại thì mình lại thấy một cái kết như thế sẽ hợp lý hơn.
    Mình rất thích một câu trong truyện “Con người thường tập hợp các sai lầm của mình ở cùng một chỗ, tạo thành một con quỷ, gọi là vận mệnh” Thế sự vô thường nào ai biết trc ddc nhưng chúng ta vx phải đối mặt với ngày mai, dù muốn hay ko ngày mai vẫn sẽ đến.
    aizzzzzzz…đọc xong truyện rùi mak lòng mình vx cảm thấy luyến tiếc quá T_T Tâm trạng nặng nề này ko bít đến bao h mới có thể nguôi đây =((((((((((
    Một lần nữa cảm ơn bạn vì công sức bn đã bỏ ra để hoàn thành tác phẩm này và mình mong sẽ còn đc những tác phẩm khác từ bạn, đặc biệt là tr của tác giả Đồng Hoa.
    Chúc bn luôn khỏe, vui vẻ và thành công trong công vc của mình, thân ^^

  46. Từ khi biết nhà bạn, mình thường ghé vào để đọc bài mới, hoặc để xem lại truyện này. Rất hay đọc lại Những trích dẫn… hoặc nghe nhạc của truyện, để ngậm ngùi về thời niên thiếu không thể quay lại của riêng mình. Mình nghĩ mỗi người đọc truyện này đều thấp thoáng thấy mình trong nhân vật hoặc khoảng khắc của nhân vật nào đó của truyện. Thầm biết ơn bạn giúp mình và nhiều người có được những giây phút nhìn lại mình, dù có thể giây phút ấy khiến mình buồn thấm thía, nhưng lại khiến mình thấy cuộc đời nhiều màu sắc và đáng sống đến mức nào. Cám ơn bạn, mong bạn mọi điều may mắn!

  47. Mình từ khi đọc xong tập 1 đã thấy Hiểu Phỉ (bỏ nhà đi), Tiểu Ba (không chung thế giới với Kỳ Kỳ), Trương Tuấn (chưa biểu hiện gì) cả 3 đã không còn ở bên Kỳ Kỳ, mình cảm thấy cho dù đọc hết câu chuyện cũng không thể thấy được Kỳ Kỳ được gặp lại họ.Và mình đã mở chương cuối cùng ra đọc và đúng như vậy Kỳ Kỳ đã ko chung đường với họ.
    Đọc xong truyện thì thấy tình yêu trong truyện này khá buồn cô gái Kỳ Kỳ đã đau khổ rất nhiều còn hạnh phúc chỉ nhỏ nhoi, nhưng sau này khi nhớ cũng chỉ còn lại ký ức đẹp mà thôi. Mình đã học được 4 thứ ở Kỳ Kỳ sự “chai mặt “(mình cũng ko bít phải diễn đạt như thế nào các bạn đừng trách nhé ^_^) , “nỗ lực trong học tập” , “thích đọc sách” , “kiên cường trong lúc khó khăn nhất” . Câu chuyện này đơn giản nói về tuổi thơ nó cũng gần giống với mình (nên mình mới tiếp tục hết câu chuyện)
    Câu chuyện chỉ nói nhân vật chính bước qua kỳ thi đại học, vậy các bạn hãy viết tiếp câu chuyện cho chính mình nhé! Chúc các bạn thành công !!!!!! (dấu chấm than quen ko ^_^)

  48. Mới đầu nghe em Tiểu Dương nói nữ chính trong Thời niên thiếu có hoàn cảnh hơi giống chị là chị thấy đau khổ không dám đọc rồi nhưng nghe nhiều chị em khen hay quá với quyết tâm vượt qua chính mình thế là chị bay vào đọc. Hồi giờ chị rất ghét SE và cực không thích OE nhưng lại hài lòng với kết thúc của Đồng Hoa trong Thời niên thiếu, không oán trách gì cả, vì anh nào chị cũng thương. Còn nếu bắt buộc phải để Kì Kì chọn thì chị nghiên về Trương Tuấn hơn một chút vì chị cảm thấy Kì Kì yêu Trương Tuấn còn với Hứa Tiểu Ba thì là tình thân. Kì Kì và Trương Tuấn chia tay là kết cục tất yêu với tính cách của hai người: che dấu cảm xúc, nhạy cảm, dễ tổn thương.. cộng với tuổi đời quá trẻ cùng hoàn cảnh xung quanh nên không thể trách Trương Tuấn được còn Tiểu Ba là một tình yêu thầm lặng, nhưng chị hơi trách anh ấy là đến bây giờ khi đã 30 tuổi và chị thấy là đã hết gánh nặng rồi mà anh vẫn nghĩ mình không xứng với Kì Kì, vẫn muốn câm lặng cả đời như vậy nên chị nghĩ anh sẽ vẫn mãi là người anh thân thiết của Kì Kì.

    P.s: Comment này chị có để bên Wtt, Nếu gõ lại thì sẽ cảm xúc không như ban đầu nữa nên cho chị paste qua luôn nhé

  49. Mình đã đọc rất nhiều truyện mà các bạn edit trên Wp này nhưng phải công nhận ng edit tỉ mỉ nhất, cẩn thận nhất là bạn đấy. Chú thích từng bài hat, từng nhân vật, từng câu nói,,, có thể thấy tâm huyết bạn dành cho tác phẩm. Cảm ơn nỗ lực của bạn, đón chờ các truyện khác mà bạn edit :X

  50. Tiểu Dương ơi, mình muốn xin bạn file word truyện này được không? Vì máy tính trong cơ quan, IT khóa không cho down các chương trình đọc ebook về nên mình đọc không được. Cám ơn bạn nhé!

  51. Ngay từ lúc bắt đầu đọc những chương đầu tiên của truyện mình đã có cảm giác như vừa tìm lại được cuốn nhật kí thất lạc của bản thân.
    “Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó” là một câu chuyện dành cho tất cả những ai đã từng nếm qua hương vị của tuổi thanh xuân ngọt ngào nhưng đôi khi cũng thật chua xót. Dường như bất cứ cô gái nào cũng có thể bắt gặp thấp thoáng bóng dáng của mình qua nhân vật Kì Kì.
    Câu chuyện này đã khơi dậy tất cả những kỉ niệm tưởng chừng đã bị thời gian phủ lên lớp bụi xưa cũ thật dày trong lòng mình. Nó chạm đến những xúc cảm nguyên thuỷ nhất mà mình từng giấu kín dưới đáy tim. Nó nhẹ nhàng nhưng đồng thời cũng ám ảnh đến bật khóc !
    Cảm ơn bạn đã edit một câu chuyện hay như vậy ! :x

  52. Pingback: list truyện « tieuthutao

  53. lâu rồi mới có một câu chuyện…làm tớ phải xem lại bản thân mình…tớ nhìn thấy tớ trong Kì Kì, trong Quan hà, trong tuổi trẻ của các bạn…tớ nhìn thấy con người thụ động, ích kỷ của tớ ngày hôm nay…Rất cảm ơn những chia sẻ, nổ lực của bạn Tiểu dương..tớ thấy bạn là một người hết mình, toàn tâm toàn ý cho mỗi câu, mỗi chữ..lời văn chuyển thể của bạn rất trau chuốt, hơn nữa cách bạn đưa thêm link, hình ảnh để ghi chú rất kỹ lưỡng…thanks bạn rất nhiều nhé.

  54. Truyện rất hay bạn àh, đọc truyện mà cứ như đang nhìn lại trời niên thiếu của mình vậy. Thích cái kết của Đồng Hoa nó kiến người khác thấy buồn thấy luyến tiếc nhưng cũng để lại biết bao hy vọng… Tớ vừa vote ở mục Bạn hy vọng Kì Kì sẽ ở bên ai? chỉ là vote thôi nhưng tự dưng thấy đắn đo suy nghĩ cuối cùng vote cho Trương Tuấn kết quả là Trương Tuấn 152vote Hứa Tiểu Ba 152vote :) ) có những lựa chọn thật sự ko dễ dàng… Cám ơn Tiểu Dương nhiều lắm, nếu có thể cho mình xin file word được ko? tớ chỉ muốn cất giữ chứ ko post ở đâu khác.

  55. Pingback: List truyện hiện đại « Phong vân chi viên

  56. Cảm ơn bạn Tiểu Dương đã làm truyện này, rất rất rất là hay, quá tuyệt vời ấy… Dạo này truyện Trung Quốc nhiều vô kể, ban đầu bị hấp dẫn, về sau nhàm quá, mình tưởng như bão hòa cảm xúc. Những truyện “hài vô đối” thì cũng chỉ cười 1 chút, những truyện bi cũng chỉ buồn 1 chút. Vậy mà đọc truyện này xong mình ngơ ngẩn 2 hôm nay, vừa thấy xao xuyến bồi hồi đúng như cảm giác “thời niên thiếu của mình đã thực sự qua rồi, không thể quay lại được nữa rồi”, vừa có chút mất mát, tiếc nhớ… Có những đoạn vừa đọc vừa khóc, lời văn cứ nhẹ nhàng vậy thôi, mà thâu tóm trọn vẹn cảm xúc của mình. Yêu bạn quá Tiểu Dương, bạn kỳ công edit, làm ebook,… Tặng bạn 1000 nụ hôn nè :-********

  57. Cảm ơn Tiểu Dương nhiều vì đã edit truyện này nhé. Đây thực sự là một tiểu thuyết rất ý nghĩa, nơi mỗi người tìm thấy một phần con người mình trong đó. Mình rất ngưỡng mộ thời niên thiếu của La Kì Kì ^_^

    À, bạn có thể cho mình tên gốc tiếng Trung của truyện này được không? Cảm ơn bạn nhiều :)

  58. Đọc xong truyện mình cũng không cảm thấy quá day dứt, có lẽ kết thúc mở như thế là tốt nhất, nếu yêu mến TT thì mọi ng có thể nghĩ đến hạnh phúc của TT và KK và nếu ai yêu mến TB cũng sẽ cho là TB và KK sẽ đến với nhau. 1 câu chuyện thật ý nghĩa, dường như mình có thể thấy được 1 phần của mình trong đó…và mình cũng rất cảm phục Đồng Hoa…1 tác phẩm tuyệt vời. Cảm ơn Tiểu Dương rất nhiều…

  59. Chào Tiểu Dương, cảm ơn bạn đã đưa “Tôi không thể quay về thời niên thiếu ấy” tới mọi người. Câu chuyện của La Kì Kì, Trương Tuấn, Tiểu Ba thực sự đã chạm vào trái tim mọi người. Nhưng chính tâm huyết mà bạn đặt vào, làm cho tiểu thuyết của Đồng Hoa trở nên gần gũi và chân thực hơn. Dù đã đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình nhưng thực sự bị ám ảnh thì tới lúc này chưa quá 5 quyển, nhưng mình thực sự ngưỡng mộ 1 dịch giả như bạn. Để diễn tả hết cảm xúc của mình có lẽ cần 1 bài viết dài hơn, mình có thể add facebook của Tiểu Dương được k? Trước khi câu chuyện được xuất bản, bạn chia sẻ với mình bản word nhé. Mình muốn đọc kỹ lại thêm nhiều lần nữa. Mình thực sự rất xúc động, cảm ơn bạn.

  60. trời ơi,chuyện hay quá.mình đọc 1 lèo tới giờ.cảm ơn bạn edit mượt như vậy.nhưng kết thúc là Kì KÌ về với ai hả bạn.HIc,mình thích Trương Tuấn hơn,nhưng cái kết mở quá chả suy đoán đc gì???huhu

    • Bạn hỏi mình mình cũng không chắc chắn cô ấy sẽ về với ai đâu.
      Rất nhiều bạn thích Trương Tuấn và suy luận cô ấy sẽ về với Trương Tuấn, cũng có bạn thích Tiểu Ba và tìm nhiều chi tiết để có thể chắc rằng cô ấy sẽ ở bên Tiểu Ba.
      Nhưng cũng có thể cô ấy không về với ai trong hai người đó, thời niên thiếu qua rồi, mọi chuyện qua rồi, họ đều lưu luyến nhưng sẽ đi đến cuối đời với người khác.
      Bạn thích Trương Tuấn thì cứ nghĩ rằng hai người yêu nhau và rồi họ sẽ lấy nhau…. cứ hy vọng theo ý mình nhé!

  61. tình yêu ngày còn đi học thật đẹp,đọc truyện mà cứ như sống lại quãng thời gian đó.cảm giác thích ai đó mà chỉ có thể theo dõi từ xa,k dám biểu hiện,k dám bày tỏ,còn k cả dám thẳng ánh mắt đẻ nhìn ngta. hic ôi nhớ quá.ah,cho mình hỏi bạn có tham gia bên webtretho k?diễn đàn truyện của các tác giả trung quốc và các mẹ mê giai đẹp ý.bên đấy mình thấy có 1 bạn cũng là tiểu dương viết cm đc thích lắm.hihi.

  62. Pingback: Tôi Không Thể Quay Về Thời Niên Thiếu Đó « Huongtdao's Blog

  63. Pingback: Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó – Đồng Hoa đã được mua bản quyền | Tiểu Dương

  64. Pingback: [TQ] Tên truyện – Đã hoàn thành « Siêu Gà Choai Choai

  65. Mình vốn ko thích thể loại ngôn tình TQ, nên ít đọc, chỉ thích Tân Di Ổ, có đọc thử 1 vài truyện mà được nhiều người khen hay khác, thường chỉ thích 1 vài chi tiết, chứ toàn truyện thì ko.
    Bộ này là bộ thứ 2 đọc của Đồng Hoa, cũng vì thấy được khen với lại thấy nội dung là về thời đi học nên đọc thử. Trước đọc Bộ bộ kinh tâm, thấy cũng được, nhưng ko đến mức thích, khá băn khoăn có nên đọc truyện này ko, tại đọc mở đầu mình cũng ko thấy ấn tượng lắm. Cuối cùng càng đọc càng thấy hay :D
    Thích nhất truyện là Tiểu Ba, thích hơn cả Kỳ Kỳ, nên đọc cái phần 3 rất ức chế vì ko thấy Tiểu Ba xuất hiện, lúc đầu còn thỉnh thoảng thoáng qua trong suy nghĩ Kỳ Kỳ, càng về sau càng mờ nhạt dần, đâm ra đọc lướt lướt, chỗ nào thấy tên Tiểu Ba là mắt sáng lên, sau đó lại thấy chán. Tiểu Ba, mình cảm thấy vừa là 1 người đáng quý trọng, vừa cảm phục. Ngay từ lúc đầu khi Kỳ Kỳ gặp anh ở chỗ bàn bia, dù chưa hề nói đến tên nhưng mình đã linh cảm đây sẽ là 1 người rất quan trọng vs Kỳ Kỳ sau này, bên cạnh cậu bạn Trương Tuấn. Tiểu Ba rất tốt, ko phải cái tốt rập khuôn giống như cá nhân vật nam trong truyện tình cảm bt, tình cảm anh dành cho Kỳ Kỳ, vừa xúc động, vừa chân thực, rất thật, chứ ko phải kiểu chẳng bao giờ gặp được người như thế này trong cuộc sống. Dạy cô trượt patin, đi ăn thịt dê nướng, an ủi chuyện ông ngoại, nhờ Hiểu Phỉ đưa thịt dê cho Kỳ Kỳ khi cô bị phạt, lái xe đưa cô đi chơi, học bài cùng cô, che chở cho cô khỏi bọn Tiểu Lục, tức giận định đánh cô khi Kỳ Kỳ làm chuyện dại dột, tất cả là vì yêu thương cô. Tiểu Ba là người hiểu Kỳ Kỳ nhất, cũng là người trân trọng cô nhất, thực sự nhìn ra được những nét đẹp trong con người cô. Khi đọc những đoạn 2 người ở bên nhau, mình thực sự ko quá thắc mắc tình cảm giữa họ là gì, vì cả 2 rất vui vẻ hạnh phúc, đâm ra rất ghét Trương Tuấn tự dưng xuất hiện phá đám, nhưng có lẽ Đồng Hoa cũng nghiêng về Trương Tuấn nhiều hơn Tiểu Ba, nên mỗi lúc Kỳ Kỳ và Tiểu Ba ở bên nhau, trong lòng Kỳ Kỳ vẫn phảng phất bóng dáng của Trương Tuấn. Mình thích nhất có lẽ là lúc Kỳ Kỳ đi xe máy cùng Tiểu Ba, cảnh lần đầu tiên được 1 chàng trai trang trọng nắm tay khiêu vũ nữa. Thích cả vẻ mạnh mẽ cương quyết của Tiểu Ba khi bảo vệ Kỳ Kỳ, lúc nhận thay mấy quả đấm từ Trương Tuấn nữa. Thực hiện mọi mong muốn của Kỳ Kỳ, vô cùng nghiêm túc, đoạn dạy Kỳ Kỳ trượt patin, những ấn tượng nhất là lúc khiêu vũ. Nếu những người khác, có thể chỉ đơn giản là dạy Kỳ Kỳ vài bước nhảy, nhưng Tiểu Ba đã biến bước nhảy đầu tiên của Kỳ Kỳ thành 1 trong những kỉ niệm đẹp đẽ thời con gái của cô. Đọc đến đoạn đấy còn thấy tình bạn giữa 5 người ấy thật tuyệt vời, 1 ước mong nho nhỏ của Kỳ Kỳ, cả 5 người đã rất cố gắng giúp cô. Là tình yêu hay ko, có gì đáng quan trọng, tình cảm của Tiểu Ba vs Kỳ Kỳ, đâu hề thua kém tình yêu.
    Trong truyện có nhiều người thực sự khiến ta cảm thấy đáng tiếc, Hiểu Phỉ, Ô Tặc, Lâm Lam…, nhưng mình thấy thương Tiểu Ba hơn tất cả bọn họ, bởi vì anh đã ko được đi con đường mình muốn, luôn muốn học tập để đổi đời, nhưng cuối cùng lại ko được như ý muốn. Hình ảnh mình ko thể nào quên là Tiểu Ba ngồi trong ngôi nhà nóng bức, lặng lẽ lộn vỏ những đôi bao tay bên cạnh người mẹ câm lặng. Kỳ Kỳ từ đó mỗi khi mua gì thường thầm đổi ra xem chỗ tiền này là bao nhiều đôi găng tay. Ko xuất sắc vượt lên trên mọi người, càng ko phải kiểu đẹp trai xuất chúng, nhưng Tiểu Ba là người khiến mình cảm phục nhất trong truyện.

  66. Lúc đầu truyện, mình thích cậu bé Trương Tuấn ngang ngược, chả sợ ai. Thích ánh mắt cậu ấy nhìn Kỳ Kỳ vừa thương cảm vừa có nét cười. Thích cậu ấy nắm tay cô chạy giữa trời mưa đá, rồi lại cố tình vào muộn để cô đỡ bị trách phạt, cậu ném vở bài tập cho cô cháp, tan học đợi cô rủ cô về, thích cậu ấy giận quay ngoắt bỏ đi, nhưng hôm sau vẫn tiến lại, thích cậu ấy và Kỳ Kỳ cùng ngồi bên nhau ở bờ sông. Nhưng lúc kết thúc cấp 1, cậu ấy có lời muốn nói vs cô, cuối cùng lại bỏ đi vs đám bạn và Quan Hà, mình thất vọng, suy cho cùng, Trương Tuấn vẫn chỉ là 1 cậu bé, nhưng đúng là mất cảm tình.
    Mình ghét Trương Tuấn của cấp 2. Khi Ô Tặc vào tù, Tiểu Ba vừa bị đuổi học vừa phải bỏ trốn, còn Trương Tuấn cả mấy năm cấp 2 ko học hành gì, chỉ nhờ mấy tháng cuối cùng chăm chỉ mà bước chân vào ngôi trường cấp 3 danh tiếng, mình thấy ko thể tin được, quá may mắn, quá bất công. Gia đình Trương Tuấn ko hạnh phúc, nhưng Tiểu Ba đến 1 gia đình trọn vẹn cũng ko có, lúc gặp nạn, đâu có người thân nào có thể ra giúp anh. Ít nhất, Trương Tuấn chưa bao giờ phải lo đến cơm áo gạo tiền, còn Tiểu Ba, nếu chẳng may phải vào tù thật, ko hiểu mẹ anh sẽ ra sao. Tiểu Ba, là do hoàn cảnh, Trương Tuấn là tự nguyện. Cùng 1 quãng thời gian, có người phải trả giá bằng ước mơ của cả đời mình, có người thì chỉ là 1 bài học, lại có thể đứng dậy đường hoàng bước tiếp.
    Có lẽ, Kỳ Kỳ cũng giống mình, yêu cái hình bóng của cậu bạn thời cấp 1, vì vậy, suốt cả cấp 2 vẫn luôn nhìn về Trương Tuấn. Ở bên Tiểu Ba, cảm giác ấm áp như là 1 điều tự nhiên, còn Trương Tuấn, là 1 cậu bé kiêu ngạo, quan tâm đến mình, mới khiến cho Kỳ Kỳ cảm động. Cũng giống như Thẩm Viễn Triết, lần đầu tiên nói chuyện vs Kỳ Kỳ cậu ko nhớ, nhưng Kỳ Kỳ luôn nhớ rất rõ, lúc buồn khổ nhất, có 1 ng bên mình, giống như Trương Tuấn đã kéo cô chạy đi trên con đường năm xưa, ko cho cô dừng bước.
    Tình cảm cấp 3 của 2 người rất trẻ con, nhưng đúng là ngọt ngào, y như những lời thổ lộ mà Kỳ Kỳ đã viết trong những ngôi sao. Đẹp thì đẹp thật, nhưng theo mình 2 người ko hợp nhau, kể cả cả 2 có cố gắng nữa, thì có lẽ sẽ vẫn chia tay. Trương Tuấn nông nổi, lúc nào cx sợ mất thể diện, cứ hồn nhiên vs mấy cô bạn như cũ. Mình thích con gái lí trí, nên cảm thấy cách hành xử của Kỳ Kỳ, ko sai hoàn toàn. Cô cũng có tự trọng của cô, là con gái nên lại dễ xấu hổ, ko thích biểu thị tình cảm nơi đông người, cũng ko thích bị coi là bám lấy Trương Tuấn. Cô ko đợi anh, nhưng lúc nào cx muốn anh chạy theo đến bên cô, ko thích Trương Tuấn đi vs cô gái khác, nhưng vs tính cách của cô, đâu cỏ thể tỏ vẻ ghen tuông rõ ràng. Trương Tuấn chẳng hiểu gì Kỳ Kỳ, lúc nào cũng xin lỗi trước như thể mình mới là ng tha lỗi cho cô. 1 điều đơn giản, Kỳ Kỳ ko thể ở bên Trương Tuấn mà tơ tưởng đến chàng trai khác, Kỳ Kỳ đâu phải loại như thế, nhưng Trương Tuấn vẫn ghen, đánh Thẩm Viễn Triết, chia tay rồi vẫn ghen. Hôn cô rồi hôm sau bảo chia tay, có nghĩ đến cảm giác của cô ko? Đến sau này nhớ lại, cũng vẫn nghĩ cô chưa bao giờ yêu mình, cô chưa bao giờ nhìn mình, cảm thấy anh chàng này quá ngốc, cuối cùng đọng lại chỉ là chút thương tình. Chia tay toàn vì những lí do rất vô lí, nguyên nhân chủ yếu là họ vốn đã ko hợp nhau, 2 người lại ko vì ng kia mà sửa mình đi 1 chút. Níu lấy tay cậu, gọi cậu quay lại, cậu còn mong gì nữa, cô ấy cầu xin xong khóc lóc nữa à?
    Ngán ngẩm anh này quá. Cơ hội có thừa, tình cảm có thừa, cũng ko biết tận dụng thì làm thế nào được. Đến cuối cùng, mình mong Trương Tuấn có thể gặp lại nói chuyện vs Kỳ Kỳ như những người bạn cũ, nhưng Trương Tuấn chẳng bao giờ muốn là bạn của cô, haiz

  67. Mình ko nhìn nhận truyện này dưới góc độ 1 câu chuyện tình, nên ko như các bạn ở đây, cứ nghĩ mãi cô ấy chọn ai, ở bên ai. 10 năm trôi qua rồi, họ ko 1 lần gặp lại, ai cũng đã khác xưa rồi, Kỳ Kỳ quay lại cũng ko phải để tìm kiếm lại mối tình xưa. Học cùng nhau, ngồi cạnh nhau, trêu chọc nhau, sau này tất cả đã khác. Mình cũng cảm thấy giống Kỳ Kỳ, mỗi lần chuyển cấp là 1 bước ngoặt lớn của cuộc đời. Chính mình vs bạn bè, bây giờ nhìn lại cũng thấy, sao mà khác thế, con đường của họ và mình đã cách quá xa nhau, trong khi hồi học cùng nhau, thấy mọi người ai cũng như nhau. Đấy là thời niên thiếu mà chúng ta ko thể quay lại, 1 khi đã đi ra xa nhau, gặp lại đã là người khác rồi, cũng là khác biệt giữa nhà trường và xã hội. Tìm về những kỉ niệm đẹp, thực ra cũng là để nhắc mình nhớ, những người đã dìu dắt mình trên con đường trưởng thành, nhờ có họ, mình mới là mình của ngày hôm nay, họ đã mãi là 1 phần ở bên trong, tạo nên con người như bây giờ. Mọi yêu ghét giận hờn đều đáng quý, ko hối tiếc là đã trải qua những điều đấy.
    Mình thì chỉ mong có 1 điều, là Kỳ Kỳ gặp lại Tiểu Ba. Đó là mảnh ghép cuối cùng của thời niên thiếu, là 1 ước mơ cô đã thay anh thực hiện, là 1 ước mơ anh đã thay cô thực hiện. Trương Tuấn đã nói hết tình cảm của mình cho cô, giờ đến lượt Tiểu Ba làm điều đó. Đó cũng là điều mình day dứt nhất sau khi đọc xong kết truyện ( ko tính phiên ngoại nhé ), rút cục, đối vs anh, cô là ai? Năm xưa, họ là anh em, là bạn bè, nhưng bao nhiêu năm sau nhìn lại, trong tim anh, cô là ai? Là cô em gái bướng bỉnh liều lĩnh, là người bạn tri kỉ, hay là cô gái mà anh vô cùng yêu thương quý trọng? Tại sao anh lại ko đến trường xem điểm của cô, anh đã quên rồi ư? Khi Quan Hà hỏi Kỳ Kỳ đợi ai, mình ko ngờ là Tiểu Ba. Đã lâu rồi cô ko còn nhắc đến anh ấy, nhận món quà của cô, anh cx ko hồi đáp lại. Mình vốn là đứa thực tế, bi quan và có lẽ hơi cực đoan, nếu trong thực tế cuộc sống, mình ko nghĩ là Tiểu Ba sẽ đến trường xem điểm, 3 năm rồi, anh ko hề xuất hiện, anh bảo cắt đứt, có lẽ đối vs anh là cắt đứt hoàn toàn thật. Nhưng đây lại là truyện, mình ko thể chịu được cái kết là Kỳ Kỳ khóc nức nở ở sân trường, anh đã ko đến, đáng lẽ là ngày vui nhất đời cô, lại oà khóc, ko thể nghĩ kí ức cuối cùng của cô về anh lại là câu “Cắt đứt”. Sợ, mà đau lòng còn hơn cả hồi đọc Bộ bộ kinh tâm Nhược Hy đến chết cx được gặp mặt Dận Chân lần cuối, mình là người có xu hướng thích kết thúc buồn, cảm thấy như thế thật hơn và cũng đáng nhớ hơn, kết thúc hạnh phúc quá khó. Bộ bộ kinh tâm kết thúc cũng ko quá bất ngờ, hơi buồn nhưng theo mình là hợp lí; chứ truyện này mình đặt rất nhiều hy vọng, ít nhất cũng cho 1 lần gặp lại nhau chứ.
    May mà có cái phiên ngoại( rút kinh nghiệm là đọc Đồng Hoa phải đọc phiên ngoại rồi hẵng kết luận tình hình, nếu ko đúng là đắng nghét cả họng) :D . Cuối cùng cũng biết được tình cảm của Tiểu Ba. Anh Lí cả truyện đoạn này được nhất :) ). Mặc kệ mọi thứ, có gì trong lòng, hãy nói hết , ko cần biết kết quả là , ít nhất là đã từng gặp lại, trong lòng ko có tiếc nuối. Mình mặc kệ, năm xưa tình cảm của họ là gì, đến bây giờ tình cảm là gì, chỉ cần gặp lại, đối vs mình là đã quá tốt rồi. Nhưng cũng bực mình là anh Lí bắt cô ấy đợi lâu như vậy, nhỡ cô ấy tuyệt vọng về mất hay lại oà khóc thì sao. Đã đợi 1 lần ko được rồi, lần thứ 2 này chắc cũng sợ lắm. Ko nói họ có gặp được nhau ko, sợ quá, theo mình ko nên để kết thúc mở thế này, cho họ nhìn thấy nhau 1 cái, họ nói chuyện gì cx được, nhìn thấy nhau coi như mình yêu tâm 2 người gặp được nhau. Như thế này, vẫn sợ lắm :-ss. Thôi hy vọng là Ô Tặc lại gọi Kỳ Kỳ là gấu trúc 4 mắt, chắc là gặp được nhau.
    Nói là ko hy vọng thành đôi, đúng là ko hy vọng, mười mấy năm rồi, ấy nhưng mà anh Tiểu Ba lại chưa yêu ai, đến bây giờ cx ko có người yêu chứ ko nói gì đến vợ, khụ khụ hì hì. Chắc là Đồng Hoa cũng có ý cả :D . Anh ấy chỉ mong tìm được người như Kỳ Kỳ. Mình thì mong anh ấy tìm được Kỳ Kỳ thôi.( ko biết Kỳ Kỳ thế nào, bờ sông thì khung cảnh thơ mộng lắm :) )
    Mình chả biết post ở chỗ nào, post ở phiên ngoại hay ở đâu, ở đây coi như gần đủ suy nghĩ của mình về truyện, thôi cứ post tạm có gì tính sau vậy.
    À, còn Quan Hà, mình cũng ko nghĩ cô ấy lại làm thế, hơi thất vọng, mình ko thích Quan Hà, cũng ko nghĩ cô ấy hoàn hảo, nhưng 1 người như thế mà lại muốn kéo Trương Tuấn và Kỳ Kỳ ra trong khi cô ấy ko hề thích Trương Tuấn làm mình rất bất ngờ, mình cũng như Kỳ Kỳ, thấy Quan Hà đúng là người có khí chất riêng, lại tự trọng, rất biết đối nhân xử thế.
    Cảm ơn bạn Tiểu Dương nhé, edit được 1 truyện dài thế này rất vất vả, bạn lại còn phải tìm thơ nhạc vs ảnh đính kèm để mọi người biết thêm nữa, cảm ơn rất rất nhiều. Mình rất thích bài thơ “Vịnh lão đầu bạc”.

    • Hôm nay được đọc ba comment thật dài của bạn cũng thật là thích :) :) .
      Thật sự mình cũng thích anh Tiểu Ba lắm lắm, mình rất muốn có một người như Tiểu Ba ở bên, là anh, là bạn hay là người yêu đều tốt ^^.
      Mình thích một người yêu như Tiểu Ba chứ không thích một người yêu như Trương Tuấn :) .
      (Bạn post bài ở đây là đúng nhất rồi, bạn cũng hơi kén truyện nhỉ, mình cũng thế, truyện để lại ấn tượng trong lòng mình không nhiều, cả những truyện mình edit ở blog mình cũng không thích hết đâu, chỉ thích truyện này nhất.)

  68. Mình rất thích tấm ảnh bản dùng làm cover cho truyện, bạn có link của tấm ảnh đấy ko? Bộ đồng phục trông giống như đồng phục đi học của mình.
    Tiểu Ba là 1 trong những nhân vật nam mình thấy thích nhất trong các truyện mình đã đọc. Có lẽ vì quá thích Tiểu Ba, nên mình luôn so sánh Trương Tuấn vs Tiểu Ba, lúc nào cũng thấy Trương Tuấn ko bằng Tiểu Ba, nên nhiều đoạn nhìn nhận Trương Tuấn cũng ko khách quan lắm :D . Mình đọc truyện tình cảm thường thích các tình yêu bắt nguồn từ tình bạn, 2 người quen nhau lâu, hiểu nhau 1 chút. Bình thường ko thích kiểu tình yêu mang tính che chở chăm sóc nhiều lắm, nhưng thích Tiểu Ba, mong Tiểu Ba hạnh phúc, mà người có khả năng mang đến hạnh phúc cho Tiểu Ba, đến bây giờ có lẽ chỉ có Kỳ Kỳ. Mong họ có 1 lần gặp lại, chí ít Tiểu Ba cũng nhẹ lòng hơn. Cảm thấy ai thích Tiểu Ba đều kiên trì nhỉ, cả cái phần 3 dài như thế Tiểu Ba ko xuất hiện lấy 1 lần, toàn là tình yêu Trương Tuấn vs Kỳ Kỳ, thế nhưng vẫn chờ đợi.
    Truyện TQ mình thường ko mua mà đọc trên mạng, đọc xong đa phần cx ko ấn tượng nên ko mua nữa.” Tôi ko thể quay về thời niên thiếu đó” nếu chia thành 2 tập, tập 2 là cấp 3 của Kỳ Kỳ, có lẽ mình sẽ chỉ mua tập 1 thôi. Nói thật 3 ngày hôm nay mỗi ngày mình đọc 1 bộ truyện TQ, 1 bộ thấy chán, 1 bộ bt, đến truyện này là thấy hay nhất. Nhưng đọc truyện tình cảm nhiều sợ thật, ong ong đầu toàn chuyện yêu đương, mình thì trẻ con chả thích nghĩ đến yêu đương nhiều quá mệt người. Có lẽ vì thế ko thích truyện ngôn tình, 1 là nhàn nhạt motif cũ, 2 là yêu đương rắc rối.
    Mình ko thích mấy truyện cổ đại lắm, Đồng Hoa còn Bí mật bị thời gian vùi lấp, Tiểu Dương đã đọc chưa, có thấy hay ko? Mình thì chỉ cần hợp lí, viết thật 1 chút, còn kết thúc vui buồn thế nào ko quan trọng.

    • Ảnh dùng trong truyện mình thường post lên rồi cũng xóa luôn trong máy, không lưu lại :”>.
      Bí mật bị thời gian vui lấp mình chưa đọc, nhiều lần muốn đọc lắm mà chưa dám đọc, truyện của Đồng Hoa mình nghĩ sẽ không nhảm, chắc cũng phải đọc được, không chán. Không biết bạn đã đọc Quan hệ nguy hiểm chưa, nếu chưa thì đọc thử xem, rất lôi cuốn, không phải kiểu ngôn tình sướt mướt đâu. Mình còn muốn giới thiệu một truyện nữa mà gần đây mình rất mê đó là Đức Phật và nàng (tên convert là Không phụ Như Lai không phụ khanh), truyện này rất đặc biệt so với những truyện ngôn tình khác, cũng có thể bạn không thích, mình giới thiệu vậy thôi ^^.

  69. Tớ đọc truyện này ở nhà bạn lâu rùi, cũng tải ebook về để đọc lại. Muốn giới thiệu cuốn này với đứa bạn nhưng nó chỉ đọc được bản word hay pdf thôi ( ở cty^^) nên TDương gửi cho tớ bản word nhé, nếu không phiền quá. Hi, rất ngại nhưng vẫn cứ hỏi thử, thanks nàng trc.

  70. Pingback: List tiểu thuyết ngôn tình hoàn | vnrealbeauty

  71. Vừa đọc xong ebook của ss, kích động đến mức nhất định phải vào cmt. Thứ nhất đương nhiên là bởi ấn tượng của truyện để lại quá mạnh mẽ. Có lẽ đây là một trong số ít những ngôn tình đặc biệt nhất em đã đọc, cũng là ngôn tình em dành thời gian để đọc, nghiền ngẫm từng câu chữ nhất. Dù chưa thật sự đi qua thời niên thiếu, dù ấu thơ từng trải có quá khác biệt thì vẫn tìm thấy một sự đồng cảm, tiếc nuối, sợ hãi, cô đơn với KK. Quả thật hâm mộ DH. Lý do thứ hai, quan trọng hơn, là muốn nói lời cảm ơn ss đã edit bộ truyện tuyệt vời này, Lúc đọc bản ebook, em thật sự rất ngạc nhiên, làm sao lại có người chi li đến thế, tâm huyết đến thế, thật sự ss đã làm một bản edit rất hoàn hảo. Ko những lời văn trau chuốt, câu văn chọn lọc, cách trình bày tốt mà đắc biệt là ở những chú thích rất rõ ràng. Vì năm sau em sẽ thi DH, thế nên có lẽ đây là bộ ngôn tình cuối cùng em đọc cho đến khi kì thi kết thúc. Đến lúc đó, em sẽ tiếp tục ủng hộ những sản phẩm ss. Chắc chắn!

  72. Pingback: List Truyện Ngôn Tình « Tử Thiên Sơn Trang

  73. Cám ơn bạn vì đã edit bộ truyện này.thực ra mình đã down về từ trước nhưng đến hôm nay mới đọc .vì thấy tác giả là đồng hoa nên mình hơi ngần ngại.mình chỉ đọc duy nhất truyện bí mật bị thời gian vùi lấp của tác giả đồng hoa.đọc xong mình thấy hụt hẫng và hoang mang.kết thúc mà tác giả viết đối với mình không phải HE mà là SE.cách viết truyện của đồng hoa khiến cho mình suy nghĩ rất nhiều.mỗi câu chuyện mỗi nhân vật không phải chỉ là trong trang sách,đối với mình họ vẫn đang sống như chúng ta thôi.mình đã lưỡng lự rất nhiều trước khi đọc truyện này,mình sợ vẫn là một kết cục không như mong muốn.nhưng cuối cùng thì mình đã đọc,kể từ những dòng đầu tiên đến cuối cùng mình không thể dừng lại.thời thanh xuân của ki ki,trương tuấn.tiểu ba và tất cả những người bạn ấy khiến trái tim mình thổn thức.mình yêu tất cả họ và đã cùng sống với họ trong từng trang sách,từng dòng chữ.tình yêu,tình bạn,yêu thương,ghen tỵ thậm chí là hận …tất cả đan xen với nhau như một quy luật của định mệnh.lần đầu tiên mình đọc một truyện mà thật tâm không quá quan tâm đến kết thúc.quá trình trưởng thành của kì kì đã là một kết thúc đẹp đối với mình.được nhìn cô ấy sống,được hoà mình vào cuộc sống của cô ấy,được chứng kiến sự trưởng thành của cô ấy có nụ cười và cũng có cả nước mắt.với kết thúc mở của đồng hoa lần này mình không hoang manh cung không day dứt.hãy để cho mỗi người yêu câu chuyện này,yêu những nhân vật sống ở đây có một kết thúc đẹp cho riêng mình.bản thân mình thì luôn tin rằng tình yêu của kì kì dành cho trương tuấn và tình yêu của anh ấy dành cho kì kì dù có trải qua thời gian bao lâu,dù mọi việc có thay đổi như thế nào thì tình yêu ấy sẽ mãi mãi không thay đổi.họ sẽ tìm được nhau và sẽ hạnh phúc bên nhau.
    Một lần nữa cám ơn tieuduong.nhờ có bạn mà tôi mới đọc được câu chuyện này,cũng nhờ có bạn tôi mới nhớ tôi cũng đã trải qua thời kỳ thanh xuân như thế nào.cám ơn bạn đã cho tôi được cùng cười,cùng khóc và cùng đau.cám ơn bạn đã nhắc cho tôi nhớ lại khoảng thời gian mà tôi nghĩ mình đã quên.

  74. Cám ơn tiểu dương vì đã edit bộ truyện này.mình đã down về từ mấy hôm trước nhưng lại ngần ngại không dám đọc.mình đã đọc một tác phẩm của tác giả Đồng Hoa :Bí mật bị thời gian vùi lấp và mình đã hối tiếc thật nhiều.thật sự nếu cho mình sự lựa chọn mình đã không đọc truyện ấy. Cái kết thúc mà nhiều người cho là HE đấy đối với mình lại là SE.mình đã hoang mang và day dứt với kết thúc mà đồng hoa đã viết.khi đọc những lời giới thiệu của tiểu dương về tác phẩm này mình đã suy nghĩ rất nhiều rằng có nên đọc hay không.và cuối cùng thì mình cũng đã đọc và đọc liên tục ngay từ chương đầu tiên đến chương cuối cùng và giờ đây mình lại ngồi cm cho bạn .lần đầu tiên khi đọc một tác phẩm mình lại muốn cm ngay cho người đã mang nó đến cũng là lần đầu tiên khi đọc một câu chuyện mình không quá quan tâm đến kết thúc mà tác giả mang lại là HE hay SE. Mình thật sự yêu tất cả các nhân vật trong truyện kì kì,trương tuấn,tiểu ba….tất cả những con người ấy đối với mình họ không phải chỉ sống trong những trang sách mà họ ở ngay đây ,trong cuộc sống và trong chính trái tim mình.mình ngưỡng mộ kì kì, trương tuấn,tiểu ba…họ đã trải qua thời kỳ thanh xuân sôi nổi và đẹp như thế.tình yêu,tình bạn,yêu thương,ghen tỵ thậm chí là hận ….giữa những điều ấy họ đã trưởng thành và trái tim tôi thì thổn thức.với kết thúc mở của truyện không khiến tôi hoang mang chút nào.cuối cùng kì kì sẽ lựa chọn ai cùng đi với mình đến cuối đường…hãy để cho mỗi người đọc lựa chọn một kết thúc đẹp cho riêng mình.còn tôi ,tôi tin tưởng rằng tình yêu của kì kì dành cho trương tuấn và tình yêu của anh dành cho kì kì cho dù thời gian có trôi qua bao lâu, dù cho có trải qua bao nhiêu thử thách đi nữa cuối cùng họ sẽ trở về bên nhau.tôi tin như vậy.một lần nữa cám ơn tiểu dương đã mang đến cho tất cả chúng tôi một quyển truyện thật hay và ý nghĩa và riêng đối với tôi nó không phải chỉ là một cuốn truyện nó cũng chính là thời thanh xuan của tôi.nhờ có bạn tôi đã được khóc,được cười ,được đau và nhớ về khoảng thời gian mà tôi nghĩ tôi đã lãng quên nhưng thật ra nó vẫn ở đây nơi sâu thẳm nhất trong trái tim.văn học đẹp là chạm tới tâm hồn của người đọc.cám ơn tác giả đồng hoa và cám ơn tiểu dương,bạn là người đã mang đến sự rung động chân thành nhất từ tâm hồn tôi.tôi thật sự rất yêu bạn 

  75. hi. Lần đầu tiên mình đọc một cuốn truyện mà phải tự nhủ với bản thân phải đọc từ từ , đọc một cách cẩn thận , không thể bỏ sót một từ một câu nào . Mình đã đọc một mạch từ chiều ngày hôm qua đến khoảng 5h sáng hôm nay. Đến giờ mình vẫn trong tâm trạng lâng vì vui sướng. ( haizzz thực ra là cũng hơi mệt một tẹo vì giờ đã phải có mặt ở công ty) . Cám ơn bạn và chúc bạn một tuần mới vui vẻ

  76. Sách bao giờ thì ra hả chị?Em đọc truyện cũng dc một thời gian rùi,giờ muốn in ra để đọc lại.Nhưng nếu truyện dc mua bản quyền rùi thì em sẽ chờ để mua sách vậy.

  77. Pingback: Ngôn tình hay đã đọc | Tôi yêu rau má

  78. Pingback: Truyện Đã hoàn thành « My Blog

  79. Đồng Hoa viết truyện rất hay nhưng thật tình khiến mình phải chuẩn bị thật tốt tâm trạng mới dám đọc! ^^ Hồi đọc BBKT phần 1 mình khóc hết nước mắt! Tưởng truyện dừng ở đây thôi ko ngờ lại có P2! Đọc phần 2 mới vài chương nhưng ko hiểu sao ko muốn đọc tiếp! Có thể nó làm mình mất dần đi cảm xúc lúc đọc P1!
    Cám ơn Tiểu Dương edit truyện này! Lần này mình muốn chuẩn bị thật tốt tâm trạng để đọc truyện! ^^
    Rất cám ơn nàng!

  80. cám ơn bạn đã edit truyện này. Đọc truyện tháy tác giả viết thật sâu sắc đâu đó nhìn thấy chính mình. Đã quên mất hồi cấp 3 với cô giáo dạy Anh văn. Trước đây, cô giáo dạy tiếng Anh của tôi rất xinh đẹp, cũng rất kiêu ngạo, ko để ai vào mắt và tỏ rõ là khinh thường những học sinh ko học tốt TIếng Anh. Giờ kiểm tra nào cô ấy cũng đổi lại chỗ ngồi, giỏi trái, dốt phải, bình thường ở giữa. Tôi luôn nằm trong đám học sinh bình thường. Tôi biết mình ko kém, chỉ là tiếng Anh có chút lười biếng, vả lại lúc ấy, những bạn học giỏi tiếng Anh cũng ko nhiều, nên tôi cũng ko cảm thấy gì cả. Cô nhiều khi cũng rất quá đáng, trong bài kiểm tra, đứa nào hỏi bài, cô nhìn thấy là lấy thước đập vào đầu, nhậm chí có bạn nộp muộn vài giây, bị cô tát. Tôi ko ghét cô, cảm thấy cô giỏi thì cô có quyền kiêu ngạo. Có 1 lần, chẳng hiểu sao, bài kiểm tra tiếng Anh tôi đc 9 điểm. Cô ấy nói ung dung giơ bài tôi ra trước cả lớp, nói:
    - cả lớp vỗ tay khen bạn nào. Như học sinh mẫu giáo. Tôi có chút ko quen, còn lớp tôi vỗ tay rào rào, rất hoan hỉ. Sau cô nói: -
    - Điểm cao có sướng ko?
    _ Sướng, chúng nó đồng thanh, vẫn hớn hở.
    Nhưng cô lại nói:
    - Tôi thì tôi nhục lắm…. Cô nói rất nhiều, tôi ù tai nghe ko hiểu gì. Đại loại là cái loại chép bài được điểm cao như tôi là cái loại ko ra gì. Các bạn tôi ko ai nói gì nữa. CÒn lúc ấy, tôi quá nhỏ bé, cũng quá yếu ớt, chẳng hiểu sao lại chẳng phản kháng câu gì, chỉ vò nát quyển nháp trước mặt. Ko ai bênh vực tôi, tôi cũng ko biện hộ cho mình.Cứ để cô tung tôi lên rồi đạp thẳng xuống địa ngục. Đời tôi chưa bao h xấu hổ đến thế, chịu đả kích đến vậy. Đã phân dốt ra dôt, giỏi ra giỏi lại lo tôi đi chép bài, tôi đây cũng ko nhớ đến tận cùng mình sao lại đáng bị như vậy. Trước đây tôi luôn kiêu kiêu ngạo ngạo luôn cho rằng điểm số là thực lực, với trò quay cop, 1 là ko đủ dũng khí, 2 là cho rằng điểm cao do thực lực mới đáng vênh mặt. Cũng có ngày hôm nay.
    Hơi khác với bạn Kì kì, thời cấp 2 của tôi khá huy hoàng, dẫn đầu lớp, thậm chí dẫn đầu khối, có điều, cấp 2 môn tiéng Anh của chúng tôi ko đc chú trọng vì trường ko có cô giáo dạy tiếng anh giỏi, vì thế khi vào cấp ba, tuy thành tích các môn khác ko kém, nhưng tiếng Anh dường như mất căn bản trầm trọng, mà tôi lúc ấy cũng ko quá coi trọng thành tích như hồi cấp 2, cứ bình thường với nó thế thôi. Thế mà ko hiểu rằng, 1 lần đc điểm cao lại trở thành cái cớ để bị coi thường nhục mạ. Tôi ko chép bài, nhưng mà kể cả tôi có đi chép bài thì có sao, học sinh đứa nào cũng đã từng quay bài, chép bài, vì sao mình tôi lại chịu những lời lẽ cảm giác như là chết đi còn hơn. Lúc ấy tôi ko biết phản kháng, chỉ nuốt uất hận trong lòng, có lẽ bởi vì với môn này tôi đã buông xuôi rồi, cũng ko thiết tha để chứng minh với cô giáo. Rất nhiều năm sau, tôi đã luôn tự hỏi, sao tôi sẵn sàng cãi bố mẹ, kể cả những việc lặt vặt, nhưng lại ko đủ chút dũng cảm để biện hộ cho mình, dù nhưng lời đó là vu khống. Bởi vì đó là bố mẹ của ta, ta luôn tin rằng, nói sẽ có lúc bố mẹ hiểu, bởi bố mẹ luôn yêu thương ta. Còn những con người ngoài kia, lấy sự chủ quan áp đặt lên người khác, luôn cho rằng mình là đúng, chút tâm tư của những đứa trẻ chỉ đáng cười nhạo, cho rằng đó là phương pháp giáo dục, ko biết rằng đã làm tổn thương người khác. Năm lớp 10 ấy, hình tượng giáo viên trong lòng tôi sụp đổ, ko giống các cô giáo cấp 2 luôn yêu chiều tôi như học sinh cưng, tôi phát hiện ra giáo viên cũng là người có tử tế, có tiêu cực, có thiên vị, có nhận tiền, có vì hư vinh mà hủy hoại người khác.
    Sau này, tôi dần trưởng thành, trải qua nhiều sóng gió, học cách đứng vững, tôi cũng học được cách quên đi, quên những con người đã làm mình tổn thương, thứ giữ lại chỉ là những hồi ức tốt đẹp. Hôm nay, đọc truyện này, đột nhiên mới nhớ ra, có cảm giác quen, hóa ra đã có lúc mình bị như thế. Kì kì, vì bị áp bức lâu dần mà bộc phát, mà tôi lần đầu bị dẫm dưới chân người khác sốc đến mức chỉ biết cúi đầu. Cho đến bây h, tiếng Anh của tôi vẫn ko khá lên được, cho dù đã từng bị cô hạ nhục, nhưng tôi biết, dù thế vẫn không sao cả, tôi còn rất nhiều điểm mạnh khác để đứng trên nhiều người. Sự việc năm ấy cũng chỉ còn là vết sẹo đã mờ, ko còn ảnh hưởng gì đến bản thân tôi nữa, tôi ko nói tha thứ, chỉ biêt rằng đó ko phải là thứ cần phải nhớ đến nữa.

    • Mình đã đọc comment của bạn, đồng ý và hiểu. Cô giáo mà bạn kể có cách dạy học sinh không tốt, mình không đồng tình. Là học sinh, nếu gặp phải những giáo viên như vậy, chúng ta phản kháng chưa chắc đã đem lại kết quả, nhưng chúng ta lại phải chịu oan ức.

    • Không có tập ba đâu bienthuy. Đến ngoại truyện 2 về anh Tiểu Ba, đoạn anh ấy đi đến bờ sông là hết rồi bạn ạ.
      Kết thúc có thể không hợp lòng nhiều bạn đọc, bạn cứ nghĩ theo ý mình muốn nhé. Câu chuyện về thời niên thiếu của họ đã kết thúc rồi.

  81. Pingback: Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó – Đồng Hoa « ngocnttd

  82. cảm ơn tiểu dương đã edit cuốn truyện này, thú thực, đây là một cuốn truyện khiến tôi phải đắn đo, suy nghĩ.
    không chỉ hấp dẫn tôi ở truyện tình cảm giữa 3 nhân vật chính mà bên cạnh đó, đồng hoa đã làm cho tôi vô cùng ngạc nhiên và thán phục về cách nhìn nhận của cô trong học tập, công việc cũng như cuộc sống.
    rất mong sẽ được đọc những câu truyện hay như thế này một lần nữa ở nhà của bạn

  83. Chào bạn Tiểu Dương nhé.Bản dịch của bạn rất hay , có vẻ sát nghĩa lắm (mình cũng có học chút tiếng Trung hihi).Nhưng mà bạn có thể làm 1 đường link cho phần tiếp theo ở cuối mỗi phần ko?Mỗi lần đọc phải quay lại tìm phần tiếp theo bất tiện ý :P (nhất là đọc bằng điện thoại).Mình chỉ góp ý thui hihi.Cảm ơn bạn nhé:P

      • Uh vừa đọc xong truyện lun rồi.Tối qua thức cả đêm đọc k ngủ lun :) ).Kết thúc mở cũng hơi buồn tí (mình k thích kết thúc mở,thích cái j cũng rõ ràng ý).Nhưng vẫn hi vong TT và KK sẽ là 1 cặp,TB rất tốt,nhưng có lẽ có những tình cảm đơn thuần trong sáng như thế nó lại hay hơn là biến thể thành tình yêu :) .Nhân vật thích nhất của mình là TT :D .K hỉu sao cứ thích kiểu con trai như vậy,trong nóng ngoài lạnh .
        Đọc cái tập đi chơi Bắc Kinh Thanh Đảo mà cười suốt.Hi.
        Lần đầu tiên đọc tiểu thuyết mà ko khóc,chỉ thấy khó chịu :P

  84. mình thật sự rất thích truyện này..nhưng nếu kết thúc có hậu chút sẽ tuyệt hơn rất nhiều.
    10 năm..10 năm lận đó.sự ray rứt về tuổi thanh xuân mãi mãi không xóa nhòa.10 năm để những dằn vặt nội tâm mãi không mất đi.thử hỏi còn được mấy lần 10 năm như vậy?!
    mình đọc lại phần cuối rất nhiều lần và lần nào cũng khóc. sao không cho Trương Tuấn và Kì Kì một lần đối diện với nhau.những tâm tư sống trong lòng 10 năm của mỗi người chưa đủ dằn vặt mỗi người sao? dù kết thúc không là sum họp nhưng vẫn cho chúng ta đỡ dằn vặt và đau khổ hơn. tình cảm của ai cũng sâu đậm và chân thành..như vậy là trả giá quá đắt.
    mình chỉ nói lên suy nghĩ của mình thôi không có ác ý gì nha bạn Tiểu Dương! ^^ hi.!

      • Chào Tiểu Dương. Vô tình mình đã đọc được chuyện “không thể quay về thời niên thiếu ây” do bạn dịch. Tối hôm qua mình mới đọc xong . Phải nói là chuyện rất hay. Nhiều lúc thấy mình trong hình ảnh của KK. Mình đã tốt nghiệp phổ thông được 20 năm rồi và con gái lớn của mình cũng đã 11 tuổi. Hôm qua trên đường đón con đi học về mình đã kể cho con là vừa đọc xong một câu chuyện rất hay về tình yêu tuổi học trò và hứa sẽ mua tăng cho con gái. Từ trước đến nay mình rất băn khoăn không biết giáo dục cho con về tình yêu khi còn ngồi trên nghế nhà trường như thế nào . Vì bản thân mình đã trả qua nó không hoàn toàn sấu để cẩm đoán, cũng không hoàn toàn tốt để ủng hộ. Chỉ muốn trang bị cho con để con gái mình đón nhận nó một cách lành mạnh nhất. Như TT đã nói’” nếu không có tình yêu với KK liệu anh ấy có vào được đại học không, có được như TT bây giờ không”. Đặc biệt là cách học, phương pháp học của Trần Kính thật tuyệt. Cám ơn bạn mình sẽ để con gái đọc và từng bước giảng giải cho con cũng như sẽ lồng ghép những câu chuyện có thật mà mình đã trải qua thời học sinh cho con nghe. Một lần nữa cám ơn TD

  85. Chào Tiểu Dương, cám ơn em đã bỏ công sức cùng thời gian quý báu của mình để làm truyện này. Chị đọc từng lời văn của truyện cũng như phần chú thích thì biết rõ em rất là nhiệt tình, nghiêm túc chăm chút cho tác phẩm này. Truyện thật sự rất hay, làm người đọc có cảm xúc dường như quay về thời niên thiếu ấy. Đồng Hoa thật là tài hoa.

  86. cảm ơn bạn, Tiểu Dương!
    thật sự khi đọc phần 1 truyện này mình rất thích (không thích phần 2 lắm, mình không thích đọc về tình yêu lắm, đọc được mỗi “Tình yêu thứ ba” thôi:|)
    mình thích tích cách của Kì Kì, sự thờ ơ, không quan tâm gì khác ngoài những người mình thương yêu. Mình cũng như vậy, thờ ơ đến mức vô tâm, nhưng mình lại không có những người để thương yêu nhiều như thế
    mình ngưỡng mộ Kì Kì, và còn ghen tị nữa. Khi đọc những dòng mà Kì Kì thấy bất hạnh, thật sự mình chỉ muốn gào lên:
    “La Kì Kì. Nên nói là em hạnh phúc may mắn hay bất hạnh đây? Thật sự mình đọc mà cảm thấy ngưỡng mộ, khao khát hơn là cảm thấy em đáng thương. Em quả thực không có 1 c/sống bt, nhưng nó đầy đủ màu sắc. Em hơn người khác vì em gặp Tiếu Ba, Ô Tặc, anh Lí, em được biết được đến 1 thế giới khác. Em đã được cưng chiều, bảo vệ bởi họ. Em có 1 người bạn thân nhất Hiểu Phỉ có thể tâm sự mọi chuyện, dắt nhau cùng về. Em gặp Trần Kính, một thần đồng, cùng thách đấu, dạy em cách đọc nhanh. Em có tri thức của những sách truyện mà không phải ai cũng được đọc. Em có 1 người để yêu, Trương Tuấn, để dõi theo, để hy vọng, để đau lòng. Em thông minh, em gặp cô giáo Cao giúp vực dậy lòng tự tin. Em gặp cô Từng Hồng, giúp em phát triển khả năng hùng biện. Em cũng từng biết ghét cay, ghét đắng 1 người. Em có khả năng và phát huy khả năng đó. Xung quanh em đều người xuất chúng. Em có thể được coi là thuộc tầng lớp elit trong thành phố nhỏ đó. Em còn thấy bất công không? Bao nhiêu người mơ ước như thế?”

    Nhân vật mình thấy thú vị nhất có lẽ là Trần Kính:)), ngồi học cùng bàn vs 1 bạn ntn thật vui^^, Thẩm Viễn Triết nữa, sống thực tế, thực dụng. Và chắc chắn còn Hứa Tiểu Ba, nếu để sống cả đời, đây có lẽ là người phù hợp nhất. Không cần yêu sâu đậm, chỉ cần yêu dài lâu:)

    Đọc truyện, mình vẫn luôn canh cánh trong lòng về Tiểu Ba và Kì Kì, đến phần Ngoại truyện, mới thấy nhẹ người, trên đời cần có một người như anh Lí:), nghĩ nhiều quá không tốt:(, vì mình cũng mắc bệnh nghĩ lung tung quá nhiều, có lúc cảm thấy mệt mỏi.

    Cảm ơn bạn lần nữa, đã edit truyện này, và cảm ơn Đồng Hoa đã mang đến cho mình những cảm giác rất thật.

  87. Chào Tiểu Dương, mình rất thích các truyện của bạn, hì, đặc biệt là truyện dài.
    Mình theo dõi blog của bạn cũng khá lâu rồi, nhưng mà toàn đọc bằng điện thoại rởm đời, không mấy khi có máy tính mà com được. Thấy tội lỗi (chút chút).
    Mình thấy bạn là người rất tâm huyết, làm gì cũng đến nơi đến chốn, không như mình hay bỏ dở giữa chừng. Cảm ơn bạn không những đã chuyển ngữ để đưa những truyện hay đến với bọn mình mà còn cho bọn mình biết thêm nhiều kiến thức rất khó tìm qua những phần chú giải. À, còn những bài hát rất hay nữa chứ!
    Chúc bạn luôn mạnh khỏe, vui vẻ và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống nha!
    Xin bạn tí đất để lảm nhảm nha!
    “Tôi không thể quay về thời niên thiếu đó” là 1 truyện mình cho rằng rất đáng đọc, mặc dù kết thúc của nó làm mình có 1 chút ấm ức khó nuốt, nhưng mà mình vẫn khuyến cáo những ai sắp làm mẹ, làm giáo viên hay đơn giản là quan tâm đến trẻ con và thời niên thiếu nên đọc truyện này. Thực ra thì mình nghĩ ai cũng sẽ tìm thấy 1 phần con người mình qua nhân vật La Kì Kì, từ những ký ức thuở thiếu thời hay những cảm nhận về bố mẹ, thầy cô, bạn bè hay những sầu lo tuổi sắp lớn. Mình cũng có 1 thời oanh liệt *cười*, hồi đi học đó, cũng có những chuyện thật muốn nhớ và những chuyện thật muốn quên, cũng có những lúc thấy bố mẹ không thương mình, thấy thầy cô thiên vị hay thấy ghen tị với bạn bè và cũng rất yêu ông ngoại. Nhưng La Kì Kì rất khác mình, cô ấy có quen biết được nhiều người, có được những người bạn thật chân thành, có 1 người yêu cô ấy bằng cả tấm lòng, và quan trọng nhất là cô ấy rất mạnh mẽ. Nhiều lúc mình thấy cô ấy mạnh mẽ đến không tưởng, mọi thứ cô ấy trải qua, dù ban đầu thế nào, về sau cô ấy đều có thể coi như gió thoảng mây bay. Mình thì, xin miễn thứ cho kẻ bất tài. Còn Trương Tuấn, cũng đã có người mà mình dành tình cảm chẳng kém gì Kì Kì dành cho anh ấy, đối với mình người như thế luôn rất đặc biệt. Mình cũng rất thích Tiểu Ba, người anh mà mình luôn ao ước, mình cũng thấy anh ấy có cảm tình với Kì Kì (khác với tình anh em) nhưng không ngờ tác giả lại hé lộ trong phần ngoại truyện, nó làm mình ước mình đừng đọc hết ngoại truyện ấy.
    Thực ra thì mình không thích kết thúc ở 2 chỗ OE và tam giác. Còn La Kì Kì đến với ai cũng không quan trọng, cô ấy quá mạnh mẽ đến mức không cần vì ai mà làm đau lòng người còn lại, dù chọn ai thì cũng được nhưng vẫn có vẻ không hợp lý lắm.
    Đấy là suy nghĩ của mình về các nhân vật chính, còn đâu thì vì đây là truyện nên có những cái phóng to lên 1 chút, có cái lại thu nhỏ đi một chút nên không bàn gì đến các nhân vật còn lại.
    Cuối cùng vẫn muốn cảm ơn bạn 1 lần nữa vì đã mang đến cho bọn mình 1 truyện thật hay, nhiều bài học và những hiểu biết mới. À, không chỉ truyện này mà các truyện khác cũng vậy.
    P/s: Góp ý chút nhé, mình vẫn thấy còn 1 số lỗi chính tả, mong bạn sẽ khắc phục được trong thời gian tới, hì.

    • Cảm ơm bạn đã com, mỗi lần thấy có bạn com cho truyện này là mình vui lắm :) .
      Mình biết vẫn còn khá nhiều lỗi chính tả, do thời gian có hạn nên mình không biên tập lại toàn bộ được. Nếu trong quá trình đọc các bạn com lại sửa chính tả giúp mình thì tốt.

  88. Cảm ơn Tiểu Dương!
    Cảm ơn bạn vì đã mang dư âm ngọt ngào thuở niên thiếu đến cho mọi người! Cảm thấy mình ở đâu đó trong cái gọi là bồng bột tuổi học trò, trong nhiệt tình ở thời niên thiếu ấy, cả sự nhiệt tình của TD lúc edit truyện cho mọi người nữa ! :)
    Chúc bạn luôn vui khỏe để edit thêm nhiều tác phẩm hay và ý nghĩa! Thanks,

  89. Lời đầu tiên khi mình đặt tay viết những dòng này là cám ơn bạn vì đã edit truyện này. Nhờ bạn mà mình có thể đọc được 1 câu chuyện hay và đầy ý nghĩa thế này. Truyện nhẹ nhàng nhưng sâu lắng, để lại những dư âm ngân mãi không dứt trong lòng mỗi người đọc như mình. Đúng là thời niên thiếu của mỗi người đều có những kí ức vừa xót xa vừa nhớ thương và hoài tiếc.
    Đọc truyện này, bản thân mình chợt nhận ra với vài thứ mình cũng không thật sự cố gắng được như Kì Kì, để đến khi mất mới chợt thấy tiếc nuối.
    Đọc xong truyện mình cũng không định cm như bao lần trước vì mình không biết phải nói gì. Nhưng thấy những lời tâm tình chân thành cuối truyện của bạn khiến mình phải suy nghĩ lại. Chỉ vài dòng đơn giản nhưng cũng là động lực với những người dịch truyện như bạn thì sao mình không thể dành đôi phút?
    Viết dông viết dài không phải sở trường của mình lắm nên xin dừng tay ở đây thôi. Hi vọng sẽ được đọc những câu chuyện hay như vậy từ bạn nữa.

  90. cám ơn pan đã edit 1 câu chuyện hay như thế! ước gì nó được dựng thành phim nhỉ? chắc là lấy không ít nước mắt người xem nhỉ!!!
    N thì không giống nhiều độc giả khác, N thix Trương Tuấn hơn cả, thấy lòng như muốn vỡ ra khi đọc đoạn:
    “….. I’ ll love you forever! ! ! ! ! ! Người viết chữ hẳn là cảm thấy những chữ này còn không biểu đạt được tình cảm của mình, lại dùng thêm sáu dấu chấm than. Có lẽ vô cùng ngây thơ, lại tràn đầy chân thành tha thiết.

    La Kì Kì kinh ngạc nhìn, mười một năm trước, cô nhận được tấm thiệp này, nhưng mãi đến mười một năm sau, cô mới hiểu được tâm tư của người viết thiệp và ý nghĩa của mấy dấu chấm than. Năm đó nhận được thiệp, chắc rằng cô chỉ vui vẻ ngọt ngào xem nó, mà lại không cẩn thận đọc những dòng chữ người ta viết bên trong. Thiếu niên đó muốn viết rất nhiều lời tâm tình, nhưng lại sợ cô bị bố mẹ phát hiện, nên mới dùng một tấm thiệp chúc mừng thật to với những lời chúc bình thường, lại dùng một tấm thiệp nhỏ nhắn viết ra lời tâm tình của mình. Ở chợ không mua được thiệp nhỏ như thế này, cậu nhất định đã chọn một tấm thiệp to có hình trái tim, lại dùng kéo cắt hình trái tim đó ra.

    Trước mắt Kì Kì hiện ra một thiếu niên, vô cùng chăm chú cắt thiệp, nhẹ nhàng cẩn trọng dán tấm thiệp nhỏ xinh vào tấm thiệp to, lại dùng giấy trắng thấm khô keo dính, không để bẩn một tí nào, bởi vì đây là món quà cậu giành cho cô gái mình yêu thương…

    Trong cuộc đời của cô, từng có một thiếu niên yêu cô sâu đậm như vậy.

    Thiếu niên đó từng hát cho cô nghe:

    ” Không cầu mong gì, không kiếm tìm gì

    Muốn đột phá thiên địa cầu đêm dài

    Sau khi bôn ba có thể nhìn thấy em

    Em có biết không?

    Bình thường cũng phải bình thản cũng đúng

    Thiên địa tự do nhưng lại cầu mong mặt trời mọc

    Để có thể nhìn thấy em vào mỗi sáng sớm

    Vậy đã là rất tốt rồi

    Khi tất cả những gì quanh anh chỉ thoảng qua như làn gió, là lúc em cho anh tìm được bến bờ

    Không muốn rời đi chỉ nguyện giữ cho tình cảm mãi không héo rũ…” Thiếu niên đó vì cô mà thần hồn điên đảo, thi cử rối loạn, không thèm quan tâm tương lai của mình; thiếu niên đó sẽ vì cô, mà ghen đến mức ra tay quá nặng, không hề lo lắng đến tiền đồ của mình; thiếu niên đó cảm thấy cô còn quan trọng hơn chính bản thân mình, sẵn sàng vì cô mà nỗ lực thay đổi bản thân.

    Nhưng mà, cảm tình của cậu cuối cùng lại vì sự tự ti, kiêu ngạo và tùy hứng, ngốc nghếch, quật cường của cô tiêu hao hết.

    Ánh mắt La Kì Kì đã dần ẩm ướt, cô bắt đầu hiểu vì sao bao năm rồi mà cô vẫn không thể quên được Trương Tuấn —— người đã sớm không còn yêu cô nữa. Cô không thể quên được có lẽ không phải là Trương Tuấn, mà là, từng có một người yêu cô như vậy. Cô canh cánh trong lòng có lẽ không phải là Trương Tuấn không yêu cô, mà là, không có một người con trai nào có thể yêu cô như Trương Tuấn.”…
    Ai cũng phải động lòng trước tình cảm ấy, tinh cảm dẫu rằng vẫn đang ở thời niên thiếu nhưng lại mãnh liet biết bao..kể cả Tiểu Ba cũng phải để tâm, khâm phục!
    N biết là 10 năm trôi qua thì rất nhiều thứ đã thay đổi…đến cả Trương Tuấn cũng khôngdám hy vọng, không đủ dũng cảm gặp Kì Ki….nhưng N vẫn mong 2 ng đươc gặp nhau…chăng phải Kì Kì luôn hối tiếc tai sao năm ấy không yêu anh ấy nhiều hơn? và không bao giờ quên được anh ấy sao? Ng con trai ấy dẫu thật ngốc nghếch khi rời xa ng con gái nắm tron trái tim mình nhưng đáng để yêu thương biết bao…..

  91. Carm ơn tieuduong đã edit một truyện hay như thế này của Đồng Hoa.
    Mình thật sự rất thích bản edit của tieuduong.
    Hôm qua mình mới đi mua quyển này của nxb phụ nữ do Văn Việt phát hành. Không phải muốn so sánh nhưng đọc bản edit của tieuduong thật sự cảm thấy rất “Trôi” và nhiều cảm xúc.
    Cảm ơn tieuduong một lần nữa

  92. “tôi không thể quay về thời niên thiếu ấy” nghe tên đã buồn rồi
    e rất thích đọc truyện sủng HE đây là truyện đầu tiên e đọc k HE đó hic hic…..
    cảm ơn ss tiểu dương edit truyện này
    thật sự rất hay em, tự nhiên nước mắt rơi thôi nhá (e là 1 bạch dương mạnh mẽ mà hỳ hỳ)

    • thích nhất “Nhiều năm qua, tôi luôn học tập một việc, chính là không quay đầu lại, chỉ vì bản thân chưa từng làm chuyện gì phải hối hận, không hối hận vì những chuyện mình đã làm.

      Mỗi bước đi của cuộc sống, đều phải trả giá đắt.

      Tôi có được một ít những gì mình muốn, mất đi một ít những gì mình không muốn mất.

      Nhưng con người trên thế giới này, có phải ai cũng như vậy đâu?”
      trân trọng những gì trước mắt

  93. Không biết Tiểu Dương còn nhớ mình không, hôm nay tình cờ đọc lại lời Kì Kì viết gửi lại cho Tiểu Ba ở hiệu sách, càng thấy cảm động quá. Giờ mới biết Bên dòng nước là Tại thuỷ nhất phương. Truyện này không ra thêm ngoại truyện nào nhỉ :(

  94. À, Tiểu Dương yêu dấu (gọi vậy k biết có kỳ quái không nữa :P ) Sau một hồi đọc com của các bạn thì tớ có nguyện vọng là bạn có thể gửi bản word vào địa chỉ email này được không. Chẳng biết phải nói thế nào nữa, nhưng mà tớ thích truyện này quá và muốn in ra một bản giấy để đọc (bản giấy không giống ai của riêng mình ấy, đại loại là vậy) (Trước, truyện “Cô đơn vào đời” tớ cũng đã ngồi gõ lại toàn bộ bản word rồi đem đi in đấy :P Mục tiêu là sau này mình có con nhất định sẽ để cho nó đọc ^^) Tớ hứa là sẽ tôn trọng tất cả những gì thuộc về cậu và hứa luôn là sẽ không có hành động thương mại nào đâu. Thật lòng đấy.
    Chờ email của bạn nhé!
    Rất cảm ơn bạn vì đã dịch bộ truyện (có điều truyện này kết thúc mở quá đáng ^^ làm cho lòng mình đọc xong truyện mà không thể kết thúc được :) )
    Chúc vui!

    • Mình sẽ gửi bản word mình edit cho bạn trong tối nay. Truyện này đã được xuất bản rồi, nếu bạn thích bản dịch ấy thì có thể mua về. Bản mình edit mình chưa có thời gian sửa lại, lỗi là không thể tránh khỏi. Bạn có thể chỉnh sửa lỗi chính tả… để in nếu thích nhé.

      • Nhất định là phải mua một quyển ủng hộ Tiểu Dương rồi. Nhưng mà để tặng cho bạn tớ đọc thôi, vì với tớ,tớ thích có một bản giấy của riêng mình cơ mà.
        À, tớ vừa check mail, tớ nhận được rồi nhé. Cảm ơn Tiểu Dương nhiều, chiều nay lại lượn qua Đinh Lễ thôi.
        Hì, cảm ơn một lần nữa, chúc ấy luôn luôn mạnh khỏe, may mắn, nhiều xiền để có thể đọc truyện và dich truyện hay cho bọn tớ đọc ké với :x

  95. Cảm ơn Tiểu Dương rất nhiều, lâu lắm mới có 1 tác phẩm khiến mình vui buồn khóc cười cùng nhân vật như vậy, gập lại trang sách mà trong lòng vẫn thấy ngổn ngang, tiếc nuối, ngậm ngùi và xót xa. . . Đọc 1 câu truyện hay giống như có 1 trải nghiệm ý nghĩa, nhắc nhở mình hãy biết sống hết mình với từng giây từng phút này. ^^

  96. Truyện của Đồng Hoa thật sự rất hay, ý nghĩa, đem đến cho chúng ta đơn giản niềm hạnh phúc vô bờ Bến cũng như day dứt khôn nguôi khiến người đọc như hoà nhập vào mỗi câu chuyện, mỗi số phận của nhân vật. Mình thực sự vừa sợ vừa ham mê truyện của Đồng Hoa, sợ kết thúc sẽ là nỗi buồn tha thiết, ko phải lá đau thương nhưng rất ám ảnh mình nhưng mình rất muốn đọc bởi vì Đồng Hoa có giọng Văn rất sâu sắc, có lẽ ĐH đã trải qua rất nhiều câu truyện, có sự nhạy cảm tinh tế nhưng đầy lí trí sự hiểu biết rất lớn nên giọng Văn ĐH có buồn nhưng ko bao giờ bi thương :) ) Cám ơn bạn Tieuduong thật nhiều nhé, chúc bạn luôn mạnh khoẻ và happy,mình rất mong chờ những câu truyện bạn edit^^

  97. Mình vừa đọc xong truyện được một tuần nhưng phải đến hôm nay mới thấy nên nói lại cảm nhận về truyện bởi bản thân mình rất dễ ảnh hưởng bởi câu chuyện và thường bị ám ảnh bởi nó mấy ngày vì vậy mình sợ nếu ngay lập tức viết cảm nhận thì đó sẽ không phải là ấn tượng sâu đậm nhất.
    Trước tiên, phải kể đến tác giả Đồng Hoa là tác giả ngôn tình mà đến giờ mình rất thích, chính xác là tác giả viết ngôn tình duy nhất mình công nhận. Song, với Đồng Hoa, mình mới chỉ đọc có 4 tác phẩm, trong số đó chỉ đọc kĩ mỗi Bộ Bộ Kinh Tâm và Tôi không thể quay trở lại thời niên thiếu đó. Không phải mình đánh giá nổi bật hai tác phẩm này hơn các tác phẩm khác của bà mà bởi Đại Mạc Dao và Bí mật bị thời gian vùi lấp không khiến mình hiếu kì và sinh nhiều cảm xúc như hai tác phẩm trên nên chỉ đọc đến khoảng chương thứ 10 là mình tự ngừng. Dù là chuyện tình cảm nhưng Đồng Hoa có chất lãng mạn rất riêng. Câu chuyện thực tế và rất logic. Hơn cả, những nhân vật được xây dựng rất công bằng, không có ai hoàn hảo mà cũng không có kẻ tàn nhẫn, đểu cáng hoàn toàn. Mình còn thích hơn ở chỗ là giọng văn rất chi thản nhiên. Theo mình, văn phong của Đồng Hoa còn có chút lạnh lùng, mạnh mẽ dù các nhân vật nữ có vẻ luôn trăn trở, luôn suy tính nhưng đã quyết định thì ít khi hối hận.
    Riêng Tôi không thể quay lại thời niên thiếu đó, mình thấy đây không chỉ là một cuốn truyện, đây còn có thể xem như bí quyết học tập và tâm lý con người. Xong đấy chỉ là cảm nhận riêng thôi. Cốt truyện rất gần gũi với đời thực, từng tình tiết đều có sự phát triển hợp lý và thực tế. Trong câu chuyện của La Kì Kì, mình cảm giác như tìm lại mình trong đó hay nhìn thấy khía cạnh nào đó của bạn bè qua các nhân vật. Mình có lúc cười ngây ra khi nghe Trần Kính nói Kỳ Kỳ cầm sách ngược, cũng có khi buồn đến rớm nước mắt khi Cát Hiểu Phi bỏ nhà ra đi ( thông cảm vì mình hay bị cuốn vào truyện). Cái trăn trở mình nhất là mỗi lần La Kỳ Kỳ nhắc đến nếu như, đúng, cuộc đời có nhiều điều đáng tiếc. Nếu như, phải chi có nếu như. Nhưng ta không thể quay lại được quá khứ, không thể thay đổi những gì đã xảy ra, giống như Trương Tuấn đã nghiệm ra “Chuyện cũ dùng để nhớ lại, không phải dùng để truy tìm.”. Đó là một trong nhiều bài học mà mình nhớ mãi, nó khiến mình thấy cần trân trọng, sống hết mình từng giây phút bao nhiêu.
    Mình không muốn bàn thêm về những gì rút ra từ câu chuyện bởi mỗi người tự khắc có chiêm nghiệm riêng. Mình chỉ muốn bày tỏ quan điểm về kết truyện. Mình cảm giác Đồng Hoa cố tình để cái kết lấp lửng như thế. Mọi người hẳn đều ý thức rõ đây là kết mở, nó khiến khi đọc xong rồi, người đọc vẫn không ngừng day dứt và tò mò về truyện. Đồng Hoa không phải người đầu tiên nhưng cũng rất tài tình khiến tuy trang truyện đã dứt nhưng câu chuyện vẫn còn và để cho mỗi người đều tự viết ra cái kết mà mình mong muốn. Đối với mình, cả Trương Tuấn và Tiểu Ba đều rất tốt. Cả hai đều chịu đựng để Kỳ Kỳ có cuộc đời vui vẻ nhất, thành đạt nhất nên không thể bàn ai ưu tú hơn, ai xứng đáng được sóng bước với Kỳ Kỳ hơn. Tuy nhiên nếu để mình quyết định thì mình muốn người bên cạnh Kỳ Kỳ sau này sẽ là Tiểu Ba( xin các bạn fan Trương Tuấn thứ lỗi cho mình). Lý do là bởi ít ra Trương Tuấn cũng có một khoảng thời gian yêu đương với Kỳ Kỳ dù chuyện tình phải chấm dứt trong khi cả hai vẫn còn dành nhiều tình cảm cho nhau. Mình chỉ thấy Tiểu Ba thật thiệt thòi, có một chút thương hại nhân vật này ( mình biết yêu bởi thương hại là không đúng), hơn hết, mọi người cũng có thể thấy, Kỳ Kỳ lúc nào cũng nghĩ đến Tiểu Ba, lúc nào cũng mong chờ Tiểu Ba. Tâm tư Kỳ Kỳ không hề bộc bạch chút trực tiếp là thích Tiểu Ba nhưng qua hành động và suy nghĩ ta có thể nhận ra, Tiểu Ba luôn là người cô nghĩ tới lúc vui, lúc buồn, có chuyện gì cũng muốn chia sẻ với anh. Mình cảm giác thứ tình acmr không nói nên lời này là thứ tình cảm vẫn hiện hữu đến khi Kỳ Kỳ trưởng thành còn việc Kỳ Kỳ nhớ về Trương Tuấn chỉ là do mối tình đầu ngây dại có ấn tượng quá sâu đậm thôi ( mình lại phải xin lỗi các bạn fan Trương Tuấn).
    Tóm lại, đây là một trong số ít tác phẩm ngôn tình khiến mình lưu lại ấn tượng lâu như vậy

        • Em hay đọc ngôn tình không, có hay theo dõi ngôn tình không? Nếu có thì chắc em đã đọc được nhiều truyện hơn chị rồi. Chị không đọc nhiều truyện lắm, kiểu như thế này không thấy có truyện nào thích. Không biết em thích truyện như thế nào.
          Chị thích tác giả Đồng Hoa, tác giả viết hay dù nhiều truyện kết thúc có buồn và không theo ý mình (Truyện này có vẻ có kết thúc được nhất.) Chị đang edit Trường tương tư của tác giả, còn hơn một chương nữa thì xong. Nếu em đã từng đọc Từng thề ước mà thích thì hãy thử đọc xem, có liên quan tới từng thề ước, tiếp nối Từng thề ước.
          Chị thích truyện Không phụ Như Lai không phụ khanh (Nữ chính tên Ngải Tình, tên xuất bản là Đức Phật và nàng), nhưng truyện hoa sen xanh của cùng tác giả thì không thích. Chị thích Công tử liên thành (Đơn giản nhẹ nhàng nhưng nó có ý nghĩa, giống một xã hội thu nhỏ trong game), Tam sinh tam thế thập lý đào hoa, Quan hệ nguy hiểm, 7788 em yêu anh (Truyện này nhiều bạn chê chán, nhưng chị thấy được)… Gu đọc của chị hơi khác nhiều bạn, không phải tất cả những truyện chị edit chị đều thích, có truyện chỉ là bình thường, truyện này là một trong những truyện thích nhất đã edit đó.

          • Thực sự thì đây là 1 truyện ngôn tình đầu tiên em đọc chị ạ :D Em bắt đầu tìm hiểu về truyện ngôn tình từ sau phim ” You’re the apple of my eyes” ấy ạ. Nên em mới thích cái mô típ truyện như vậy.
            Em nghĩ rằng em thích những truyện mà có kết thúc buồn làm mình thấy nuối tiếc về quá khứ ấy ạ. Có diễn biến từ quá khứ ( từ nhỏ ) đến hiện tại và trải qua từng hành động của các nhân vật sẽ làm mình sống trong từng cái thước truyện vậy. Em rất thích truyện mà nhận vật là nam, thì mình dễ tưởng tượng hơn ạ :D
            Em cảm ơn chị. Để em đọc về mấy truyện chị đã gợi ý cho em ạ :D
            Em thì thích kết thúc buồn hơn là kết thúc hạnh phúc. Vì như vậy nó để lại cho mình cái cảm giác hụt hẫng và thật hơn :D

            • Nếu mới đọc ngôn tình thì em phải đọc ít truyện để xem mình hợp đọc không, không phải ai cũng đọc được đâu. À nếu thích kiểu buồn thì tìm đọc truyện của tác giả Đồng Hoa nhé. Phỉ Ngã Tư Tồn cũng viết truyện ngôn tình kiểu bi, nhưng chị thích Đồng Hoa mà không thích kiểu truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn. À đọc Hoá ra anh vẫn ở đây cũng nói về một khoảng thời gian cấp ba của nhân vật, bình minh và hoàng hôn, anh có thích nước mỹ không,… Truyện của tác giả Tân Di Ổ cũng day dứt em à.

  98. cũng không biết phải nói gì, chỉ muốn gửi lời cảm ơn tới bạn tiểu dương đã edit cho chúng mình 1 bộ truyện hay, có lẽ đây là bộ truyện hay thứ hai mà mình từng được đọc ( sau truyện Hạt chò chỉ của Việt Nam, tác giả thì tớ quên mất tên rồi, nhưng đấy cũng là truyện viết về thời thơ ấu của cậu bé ở khu gang thép Thái Nguyên những năm chống Mĩ, truyện không có chi tiết tình cảm nào quá rõ ràng, sướt mướt, cũng không nhiều lắm. Song thời thơ ấu đó thật đáng mơ ước- cũng giống như La Kì Kì vậy, thời thơ ấu của cô là cả một quá trình đau đớn, vật vã, khốn khổ để có thể lớn, nhưng khi lớn rồi thì mới thấy hạnh phúc lớn nhất cả đời mình là những năm tháng niên thiếu đó vì đó có những người bạn mà mãi mãi mình không thể quên.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s