Truyện cực ngắn Trung Quốc – Mời tình địch ăn cơm (1)

Truyện cực ngắn Trung Quốc – Mời tình địch ăn cơm

 

Thông tin tác phẩm:

Tên tác phẩm: Truyện cực ngắn Trung Quốc – Mời tình địch ăn cơm

Tác giả: Nhiều tác giả

Dịch giả: Nhiều dịch giả

Xuất bản: NXB Thời Đại và Công ty sách Bách Việt liên kết xuất bản

Năm xuất bản: Quý IV năm 2010 (Tái bản lần thứ hai)

Hình thức: Bìa mềm

Số trang: 192

Khổ sách: 12×20 cm

Giá bìa: 35.000 VNĐ

Đánh máy: Tiểu Dương

 

(Tiểu Dương: trên ảnh bìa là NXB Văn Học nhưng sách mình mua được là của NXB Thời Đại và công ty sách Bách Việt xuất bản.)

Làm người

Tác giả: Dương Hán Quang

Dịch giả: Thúy Ngọc

 Đánh máy: Tiểu Dương

Mẹ tôi bị ốm phải nằm viện, tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc mẹ.

Có rất nhiều người đến thăm mẹ, người nào cũng mang theo hoa quả và thức ăn bổ dưỡng. Gặp ai mẹ cũng nói: “Bác (anh, chị) có lòng đến thăm tấm thân già này, tôi cảm động lắm rồi, còn mang quà cáp làm gì? Hãy mang về cho các cháu ở nhà”.

Tất nhiên chẳng ai trong số họ mang quà về. Mẹ bảo tôi đưa lại cho họ nhưng họ đều lén để lại trên bàn rồi ra về.

Mẹ không thể ăn hết được số hoa quả và thức ăn bổ dưỡng đó bèn bảo tôi ăn cùng. Vừa ăn mẹ vừa hỏi tôi:

–  Có ngon không?

Tôi nói:

–   Ngon ạ.

Hai ngày sau, anh họ tôi đến thăm mẹ. Anh đi người không, không có hoa quả cũng không có thức ăn bổ dưỡng, tuy nhiên, trước khi về anh rút ra tờ bạc một trăm đồng đặt bên cạnh gối của mẹ. Mẹ vội cầm tiền lên trả lại anh, nhưng anh họ đã quay người bước ra cửa. Mẹ đưa tiền cho tôi, chỉ theo bóng anh họ và nói:

–   Nhanh lên!

Tôi cầm tiền rồi chạy đuổi theo, một lúc lâu sau mới đuổi kịp. Anh họ một mực không chịu cầm lại tiền. Tôi cứ nhất quyết nhét tiền vào túi anh, nói:

–    Anh cầm lấy đi, đừng để mẹ em thêm buồn nữa.

Anh họ lắc đầu, không biết làm thế nào, đành nói:

–   Dì quả là một người tốt.

Tôi hoàn thành nhiệm vụ và trở về phòng. Mẹ hỏi:

–  Sao con đi lâu thế?

Tôi nói:

–   Anh họ đi nhanh quá, con phải đuổi mãi ra tận gốc cây ngọc lan ngoài kia.

–   Thế tiền đâu?

–   Con trả lại cho anh họ rồi.

Mẹ đang nằm vội ngẩng đầu lên:

–    Thế anh ấy có nhận không?

–   Anh ấy nhất định không nhận nhưng con cứ đút trả vào túi anh ấy.

Mẹ nằm phịch xuống, không nói gì cả, chỉ thở dài thườn thượt. Tôi lại gần mẹ:

–   Mẹ đau ở đâu ạ?

Mẹ đưa bàn tay gầy guộc, xoa lên mặt tôi và nói:

–   Đến bao giờ con mới biết làm người?

Tôi hoang mang hỏi mẹ:

–  Con đã làm sai gì ạ?

Mẹ chép miệng, dường như cười mà không cười, nói:

–  Mẹ là dì của anh họ con, giờ bệnh tật như thế này, anh ấy cho mẹ một trăm đồng chẳng lẽ không xứng đáng sao?

Tôi chợt hiểu ra, quay người định đuổi theo anh họ. Mẹ kéo áo tôi lại, nói:

–  Con lại sai rồi!

9 thoughts on “Truyện cực ngắn Trung Quốc – Mời tình địch ăn cơm (1)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s