Truyện ngắn cực hay Trung Quốc – Hương tình yêu 7 dặm (9)

Hương tình yêu 7 dặm

Tác giả: Tào Hiểu Cương

Đánh máy: Tiểu Dương

Với Cát Hiểu Bồi, bắt đầu ra sao tôi chẳng nhớ gì cả, chỉ nhớ hôm ấy tôi đi mua hoa cho bạn ở quầy thì anh ta đứng bên buông một câu: “Không bằng tặng một hộp sôcôla đâu!”

Điều tôi chịu không nổi là cái kiểu chả có gì ga lăng của đàn ông. Tôi vặn lại: “Vì sao?”. Anh ta bảo. “Hoa rụng thì không còn gì cả, tình sâu nghĩa nặng gì gì cũng hết”. Tôi nói. “Socola ăn hết thì cũng xong”. Cát Hiểu Bồi làm tôi dở khóc dở cười khi nói: “Tối thiểu thì cũng thu được một miếng mỡ”. Chán không? Tôi, một cô gái lãng mạn nhường này mà lại phải truyện yêu đương với cái gã nói năng chả chút tình tứ nào.

Hai năm rồi anh ta không tặng tôi lấy một cánh hoa. Trước đêm Valentine tôi liều mạng gợi ý: “Em không muốn làm biên tập đâu. Muốn mở hàng hoa.” Tiểu Bồi pha trò: “Đừng thần kinh, chăm chút hoa có gì là hay? Hoa Khang Nãi Hinh xấu như thế song đừng quên là sau khi người ta chết nó vẫn không rụng và cuối cùng chấp nhận trở thành hoa khô, y như cái xác cứng đờ. Tệ nhất là hoa Bách Hợp. Tại sao trong các quầy hoa khắp thành phố đều là loài hoa nhập khẩu từ Đức? Chưa nói to một cách quái dị mà lại còn chẳng hương không vị nữa chứ?”. Tôi tiếp tục gợi ý đến cùng: “Đóa hồng này mà xấu sao? Nó có thể thổ lộ tâm tình đấy!”. Tiểu Bồi ngáp một cái, nói: “Em không nói tới hoa hồng thì anh cũng quên. Anh từ lâu đã ghét nó, cho dù hoa hồng trắng hay vàng… Tất cả đều đậm màu, giống hệt một cô gái không có linh hồn”. Kết quả ngày lễ tình yêu anh tặng tôi một nắm Đông Thanh, tiết kiệm cho anh một món tiền nhỏ. Có thể vì quà tặng khác biệt này, cũng có thể vì hoa mà tôi dần dần xa cách Tiểu Bồi.

Ngày ấy tôi đang bận vài việc riêng. Anh gọi điện tôi không nhận, nhắn tin tôi cũng chẳng đáp, cứ ngày đêm vùi đầu viết tiểu thuyết, mệt thì đi hát karaoke, khiêu vũ, uống rượu… hoàn toàn quên sự có mặt của anh.

Bỗng có một tác giả tên gọi Tô Đa ập vào cuộc sống của tôi. Anh ta đang là một biên tập theo kỳ, ba nhăm tuổi, vóc người tầm thước, đôi mắt nhìn ai thì hơi nhiệt tình quá mức. Và ánh mắt ấy đã thiêu cháy tôi.

Trong tình yêu yên ả của Tiểu Bồi, tôi rất cần những mãnh liệt, sục sôi, thậm chí bão táp… có lẽ là để cho sáng tác.

Thế là, tôi miệt mài với cuốn tiểu thuyết viết dở, thời gian còn lại vui vẻ cùng Tô Đa. “Tế Tế, anh nhất định sẽ nâng đỡ em.” Anh bảo thế. Thực ra, tôi không mong điều đó. Đối với tôi, danh tiếng không hấp dẫn lắm. Hình như tôi khát vọng một cái gì đó sâu xa hơn.

Một hôm, tôi đến nhà Tô Đa bàn về việc viết lách của mình. Vì hưng phấn quá độ, uống rượu quá nhiều, đầu óc tôi lao đao, may mà vẫn còn dăm bảy phần tỉnh táo. Tô Đa đột nhiên ôm choàng lấy tôi, vừa đúng lúc tôi ợ một cái thật mạnh, rồi nôn thốc vào bộ comlê 5000 tệ của anh. Tô Đa lập tức đẩy tôi ra, chạy  đi gột rửa bộ quần áo quý hóa của mình. Tôi hụt hẫng, chán nản. Đây mới thực là vị trí của tôi trong lòng anh. Cái đồ không đáng giá 5000 tệ! Tôi không đợi anh trở ra, một mình mở cửa, lảo đảo đi tới bến xe. Về đến nhà, thấy ngoài cửa để một nắm Đông Thanh trong gói giấy. Tôi mở ra, tuy không có dòng chữ nào để lại nhưng tôi biết đó là của Cát Tiểu Bồi. Chỉ có anh tặng tôi Đông Thanh mà thôi.

Những ngày sau, máy nhắn tin của tôi không ngừng lặp lại hai số điện thoại, một của Cát Tiểu Bồi, một của Tô Đa. Nhưng đó là những ngày tôi chỉ yêu cuốn tiểu thuyết viết dở của mình. Rồi tin nhắn của cả hai không trở lại. Tôi lên mạng giao lưu với một số tác giả không có quan hệ yêu đương. Một phụ nữ tên là Tiểu B nói tiểu thuyết của cô đã viết xong. Khi đưa bản thảo đến biên tập, Tô Đa yêu cầu cô ta mang bộ Âu phục đến trao đổi. Cô ta không hiểu là gì. Tôi nhắn như bay xuống phím: Đồ ngốc, đương nhiên là biên tập nữ không cần Âu phục.

Sau đó, tôi đem câu chuyện hài tôi không đáng giá 5000 tệ kể cho cô ta nghe. Tiểu B trả lời: Ha! Ha, ha! Quá hay. Ngày mai tôi sẽ bảo anh ta mặc vét 5000 tệ, quần 5000 tệ đến gặp. Tôi muốn để bộ quần áo mới của hắn bung ra khắc nơi.

Từ đó về sau, tôi và Tô Đa không liên hệ với nhau nữa. Tôi vẫn tiếp tục viết truyện và gửi trực tiếp cho tổng biên tập. Viết xong tiểu thuyết tôi bắt đầu đi chơi khắp nơi ở Châu Âu. Khi trở về, cửa nhà tôi chất đầy Đông Thanh. Hôm đó gần tối, tôi đi dạo đã lâu mà vẫn chưa hết vườn hoa. Đang đi thì không biết từ đâu một hương thơm dìu dịu đưa đến. Mùi hương dễ chịu ấy không phải trong bất kỳ quầy hoa nào cũng có được. Tìm đến tận ngọn nguồn của mùi thơm ấy, tôi đã phải đi qua 7 dặm đường thì thấy từng khóm, từng khóm Đông Thanh thâm thấp, mặt trên có hoa Hoàng Đậu trăng trắng. Nếu không có hương thơm của nó ập vào mũi thì người ta cũng rất dễ dàng bỏ qua.

Tối đó, Cát Tiểu Bồi gửi tin nhắn cho tôi. Tế Tế, trong thời buổi này, tình yêu không có gì che chở. Nếu tôi nói em sẽ là duy nhất của tôi, em có tin không? Trong thời gian dài như vậy tôi liên tục tặng em một loại hoa, đó là Hương 7 dặm. Tôi rất thích tình yêu như vậy. Còn em?

Nhìn những dòng chữ, tôi chẳng cầm nổi dòng nước mắt nóng hổi cứ lã chã tuôn rơi.

Lời bàn: Tế Tế là cô gái đang còn nụ chờ ngày nở hoa, tuổi xuân trẻ trung, lãng mạn. Đối với các cô gái mà nói, khi gặp tình yêu là lúc bài học về cuộc sống bắt đầu. Bởi vì, đó là khi một người khác giới ập vào cuộc đời cô ta. Cuộc đời hạnh phúc hay đau khổ được quyết định bởi sự lựa chọn người khác giới của cô. Bối cảnh hay nhân tố để lựa chọn lại hết sức rắc rối, phức tạp, biến hóa khôn lường. Cũng vì vậy mà bài học lớn trong cuộc đời về ái tình càng trở nên sâu xa khó hiểu. Cổ qua, kim đến. Bao nhiêu hỉ kịch, bi kịch của ái tình mở màn, hạ màn. Tình yêu trở thành chua ngọt đắng cay. Có người bảo cuộc đời đầy rẫy những u mê. Con người trong thời đại nào cũng đều không ngừng có những bài học ái tình mới. Tế Tế vẫn phải tiếp tục lựa chọn. Chúng ta chúc phúc cho cô.

 

Chú thích của Tiểu Dương: mình tìm mãi mới thấy cây này, không chắc chắn nó là Đông Thanh được nhắc đến trong truyện, bạn nào biết thì bảo mình với nhé. Cảm ơn nhiều!

14 thoughts on “Truyện ngắn cực hay Trung Quốc – Hương tình yêu 7 dặm (9)

  1. Pingback: Hương tình yêu 7 dặm | tranhueluong.com

  2. Pingback: Hương tình yêu 7 dặm | tranhueluong

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s