Trường tương tư – Chương 1 (1)

Trường tương tư

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 1: Cuộc đời bỗng như gửi gắm

Ngày đó, không có gì khác cả ngàn ngày đã qua.

Sau mấy tiếng gà gáy, trên trấn Thanh Thủy dần có tiếng người nói. Lão Mộc của Hồi Xuân Đường đã sớm đến chỗ giết mổ dê để mua thịt dê. Hai tiểu nhị bận rộn ở đằng trước, chuẩn bị mở cửa buôn bán khi trời sáng hẳn. Y sư Mân Tiểu Lục một tay bưng bát canh thịt dê, một tay cầm miếng bánh, ngồi xổm ở ngưỡng cửa sân sau, ăn nhồm nhoàm. Cách bậc thang đá, là hai mẫu rưỡi trồng thảo dược dọc sườn núi, đi xuống dọc theo bậc thang đá, là một khúc sông hẹp. Lúc này ánh sáng mặt trời mới lên, trên mặt sông hơi nước mịt mù, hạt nắng điểm điểm, hai bên bờ sông hoa dại rực rỡ, nước sông bắt đầu lên xuống nhẹ nhàng, rất thơ tình họa ý. Tiểu Lục vừa xem, vừa ngẫm nghĩ, giá mà bắt được hai con cá nướng ăn thì thích biết mấy.

Một bát canh nóng xuống bụng, hắn bỏ bát bẩn vào thùng gỗ bên ngưỡng cửa, trong thùng đã có một chồng bát bẩn, Tiểu Lục mang thùng gỗ đi ra cửa sân, đến bờ sông rửa bát. Trong lùm cây ở bờ sông có bóng dáng đen sì, không thấy rõ là con chim gì, Mân Tiểu Lục đặt thùng gỗ xuống, tùy tay nhặt hòn đá lên ném qua, hòn đá ném trúng bóng đen, vậy mà cái bóng đen đó lại không đạp nước bay lên.

Mân Tiểu Lục sửng sốt, lão tử đây lúc nào thì trăm phát trăm trúng? Hắn đi tới vài bước, thăm dò, lại thấy không phải con chim, mà là người. Mân Tiểu Lục lập tức lùi lại, trở về bên bờ, bắt đầu rửa bát, cứ như cách đó một hai trượng không hề có một thi thể thực thực ảo ảo nào cả.

Mân Tiểu Lục vừa rửa bát vừa than phiền: “Bữa này rửa sạch sẽ, bữa sau lại bẩn như cũ, sớm hay muộn cũng bẩn cả thôi, bận gì phải bữa nào cũng rửa? Chỉ cần mình ăn bát của mình, sẽ không bẩn, một hai ngày rửa một lần là được.”

Mân Tiểu Lục còn không gấp chăn, hắn cho là buổi sáng gấp, buổi tối sẽ mở ra, tự mình làm khổ mình, có bệnh chắc? Vì thế chăn của hắn đương nhiên là không gấp, nhưng bát ăn cơm thì không thể không rửa, nếu không lão Mộc sẽ cầm cái muỗng lớn đánh hắn.

Tiểu Lục lẩm nhẩm lải nhải khua khoắng bát một lần, cầm thùng gỗ để bát có lẽ đã rửa sạch trở về, khóe mắt không đảo cái nào qua lùm cây.

Ở trấn Thanh Thủy này gặp người chết còn nhiều hơn ăn cơm, ngay cả trẻ con cũng chết lặng.

Dù Hồi Xuân Đường không phải y quán lớn, nhưng Mân Tiểu Lục giỏi điều trị chứng vô sinh cho phụ nữ, mười người đến cần y, hắn có thể điều trị tốt sáu, bảy người, thế nên chuyện làm ăn ở y quán không tính là kém. Bận rộn nửa ngày, đến trưa, Mân Tiểu Lục lắc trái, lắc phải, vận động thân thể đi vào sân sau.

Ma Tử (nghĩa là mặt rỗ) ở sân sau sắp xếp lại thảo dược chỉ chỉ ngoài cửa, “Ở đó có người ăn xin, ta ném miếng bánh cho hắn.”

Tiểu Lục gật gật đầu, không nói gì. Cả ngày phòng bếp chỉ nổi lửa hai lần, buổi trưa không có canh nóng, Tiểu Lục cầm miếng bánh, lấy một gáo nước lạnh từ hang nước, ngồi xổm ở cửa, vừa ăn vừa nhìn ngoài sân.

Cách mấy trượng (khoảng mấy chục mét) bên ngoài có người nằm trên đất, quần áo tơi tả, tóc bẩn rũ khắp mặt, bùn sình dính đầy người, ngoài có thể nhìn ra là con người, thì không nhìn ra cái gì nữa.

Tiểu Lục híp mắt, có thể nhìn thấy dấu vết bùn đất bị mặt trời hun khô, dấu vết đó kéo dài theo người ăn xin từ lùm cây ở bờ sông tới. Tiểu Lục chau chau mày, uống một ngụm nước lạnh, nuốt xuống miếng bánh ngô khô cứng.

Khóe mắt liếc đến bóng đen đang giật giật trên đất, Tiểu Lục nhìn về phía người ăn xin. Ma Tử cũng không tệ, thả nửa miếng bánh ngô bên cạnh người ăn xin, nhưng ngay cả sức vươn tay hắn cũng không có, hiển nhiên không hề nhận lấy. Tiểu Lục vừa ăn bánh ngô, vừa nhìn hắn, một lúc sau, ăn xong bánh ngô, Tiểu Lục dùng tay áo lau miệng, phủi phủi tay, ném gáo nước vào trong hang, ngâm nga một khúc hát, đi chẩn bệnh. Chạng vạng, Tiểu Lục trở về, mọi người ăn cơm vô cùng náo nhiệt.

Tiểu Lục cơm nước xong, lấy mu bàn tay lau miệng, quẹt quẹt tay vào quần áo, vốn định trở về phòng, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại vòng bước chân, chắp tay sau lưng ra khỏi cửa sân. “Lục ca, huynh đi đâu thế?” Ma Tử hỏi.

“Tản bộ tiêu cơm.”

Tiểu Lục đi dạo một vòng quanh bờ sông, ngâm nga hát, đi bước nhỏ thong thả trở về, đứng bên người ăn xin, nửa miếng bánh đang ở dưới chân hắn. Tiểu Lục ngồi xổm xuống, “Ta giẫm hỏng bánh của ngươi, ngươi muốn bồi thường cái gì?”

Người ăn xin chưa lên tiếng, Tiểu Lục ngẩng đầu nhìn trời, vầng trăng lưỡi liềm, lạnh lẽo bắt ở chân trời, giống như ông trời đang châm chọc cười nhạo người đời.

Sau một lúc lâu, Tiểu Lục đưa tay ôm người ăn xin, là đàn ông, khung xương không nhỏ, nhưng gầy như củi, nhẹ bẫng, chẳng nặng chút nào. Tiểu Lục ôm hắn đá văng cửa, vào sân, “Lão Mộc, đi đun nước nóng, Ma Tử, Xuyến Tử đến giúp ta.”

Ba người đang cười đùa khoác lác cũng không kinh ngạc, lập tức việc ai nấy làm.

Tiểu Lục đặt người ăn xin lên giường, Ma Tử bưng nước ấm vào, châm đèn trong phòng, Tiểu Lục dặn dò: “Tắm rửa cho hắn, bón chút canh nóng, nếu bị thương, các ngươi xử lý đi.”

Mới vừa đi ra ngoài, đã nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của Ma Tử, Tiểu Lục lập tức quay đầu, lại thấy Ma Tử sắc mặt trắng bệch, cứ như gặp phải quỷ, giọng run run, “Lục ca, huynh… huynh tới nhìn xem, người này chỉ sợ không sống được.”

Tiểu Lục đi qua, cúi người xem xét, cả khuôn mặt của nam tử xanh tím, sưng như đầu heo, hoàn toàn không nhìn rõ ngũ quan, cái đầu thật to, không hợp với thân hình gầy tong như củi, quái dị đáng sợ.

Tiểu Lục kéo bỏ quần áo rách tả tơi, hay nên gọi là vải vụn, trên người nam tử chằng chịt vết thương, có vết roi, có vết thương do bị đâm, bị bỏng, trên ngực còn có một chỗ da biến đen, hiển nhiên là bị ấn khuôn sắt, vì trên người không có thịt, nên xương sườn hiện ra rõ ràng, da nhão bọc ngoài xương sườn.

Tiểu Lục cầm tay hắn, tất cả móng tay đã bị nhổ, rót nước, người bắt đầu sưng, máu thịt mơ hồ. Tiểu Lục nhẹ nhàng buông tay hắn, kiểm tra đùi hắn, xương cẳng chân phải bị gõ đứt, mười móng chân cũng bị nhổ, bàn chân có mấy lỗ máu, hiển nhiên là bị đinh đóng vào. Dù Ma Tử và Xuyến Tử ngày ngày nhìn thấy người bị thương, nhưng vẫn cảm thấy trên người ứa ra khí lạnh, không khỏi lui về phía sau hai bước, dời tầm mắt, không dám nhìn. Mân Tiểu Lục lại rất lạnh nhạt, thong thả phân phó: “Chuẩn bị thuốc nước.”

Ma Tử hồi phục lại tinh thần, lập tức chạy tới lấy thảo dược ngâm nước, muốn nói ta đến rửa miệng vết thương, nhưng thật sự không có dũng khí đối mặt với những vết thương đó. Tiểu Lục coi như biết không thể trông cậy vào họ, không nói một lời mà tự mình động tay, dùng vải mềm sạch sẽ chấm thuốc nước, cẩn thận lau người cho nam tử. Phỏng chừng miệng vết thương đau nhức, nam tử đang hôn mê tỉnh lại, vì trên mắt bị thương, nên mắt hắn không mở được, chỉ mím chặt môi.

Tiểu Lục ôn hòa nói: “Ta tên Mân Tiểu Lục, ngươi có thể gọi ta là Tiểu Lục, là một tiểu y sư, ta giúp ngươi xử lý miệng vết thương. Nếu cảm thấy đau thì hãy kêu lên.”

Nhưng Tiểu Lục lau xong người cho hắn, hắn vẫn không kêu tiếng nào, có điều trên trán ứa đầy mồ hôi. Có lẽ bởi vì hắn trầm mặc ẩn nhẫn, Tiểu Lục mang theo một phần kính trọng, lòng mềm hơn, dùng khăn nhẹ nhàng ấn lau mồ hôi trên trán hắn. Tiểu Lục bắt đầu cởi quần áo của hắn, thân thể nam tử run rẩy, bị thương đau đớn tận xương tủy, mà hắn vẫn khống chế được.

Tiểu Lục muốn cho hắn thoải mái một chút, đùa nói: “Ngươi là đàn ông, còn sợ người ta cởi quần của ngươi?” Đến khi cởi quần ra, Tiểu Lục trầm mặc.

Từ bắp đùi đến mông cũng là đủ loại vết thương, nhưng so sánh với khổ hình trong bắp đùi, thì thật không đáng nhắc tới. Da trong bắp đùi nam tử bị cắt nhiều chỗ.

Từ đầu gối cho đến sát đùi, vết thương có mới có cũ, màu sắc có đậm có nhạt, tựa như miếng vải rách vá lỗ chỗ, cực kỳ chói mắt, người thực thi cực hình rất hiểu cực hạn của con người, biết chỗ giữa hai chân này là mềm yếu và mẫn cảm nhất, mỗi lần cắt một mảng da, làm cho hắn đau đớn, nhưng không khiến hắn chết. Tiểu Lục phân phó: “Rượu mạnh, nến, kéo, dao quát cốt, nẹp, vải, thuốc mỡ…” (Dao quát cốt mình không biết dịch thế nào nên để Hán Việt, là một loại dao mỏng, sắc, Tiểu Lục dùng để xử lý vết thương.)

Xuyến Tử chạy qua chạy lại, Ma Tử ở bên cạnh trợ giúp, ánh mắt cố gắng tránh nhìn thân thể nam tử.

Tiểu Lục nhìn Xuyến Tử mang đến các loại thuốc mỡ, nhíu mày, “Vào phòng ta lấy, mấy lọ thuốc giấu ở dưới rương quần áo.”

Mắt Xuyến Tử nháy lên không thôi, chần chừ một chút mới xoay người đi lấy.

Tay chân Tiểu Lục nhẹ nhàng, ngưng mắt xử lý vết thương, nhưng cẩn thận đến đâu cũng có đủ loại vết thương, có chỗ thịt thối phải cạo, có chỗ da chết phải cắt, xương cẳng chân cũng phải gắn.

Bởi vì đau nhức, Tiểu Lục cảm giác được thân thể nam tử đang run rẩy, nhưng hắn vẫn nhắm mắt, cắn chặt môi, trầm mặc ẩn nhẫn. Thân thể hắn trần trụi, đầy những vết thương hành hạ, nhưng tư thái của hắn vẫn cao quý như trước, thanh cao, lạnh lùng không thể mạo phạm.

Tiểu Lục hoàn toàn có thể tưởng tượng lúc hắn thừa nhận cực hình chỉ sợ cũng là như vậy, người bị nhục nhã còn tôn nghiêm hơn người thực thi cực hình, người thực thi cực hình kia khẳng định tràn ngập cảm giác thất bại, có lẽ nguyên nhân vì thế, mới càng mang lòng dạ độc ác. Hai, ba canh giờ sau, Tiểu Lục mới xử lý xong tất cả vết thương, trán đã đổ đầy mồ hôi, mệt mỏi nói: “Thuốc ngoại thương.”

Ma Tử mở ra lọ ngọc lưu ly, có mùi thơm ngát tản ra, Tiểu Lục dùng ngón tay khoét ra thuốc mỡ vàng óng, bắt đầu bôi từ mặt nam tử.

Thuốc mỡ lạnh lẽo giảm bớt đau đớn, môi nam tử thoáng thả lỏng, lúc này mới có thể nhìn ra vết máu trên môi hắn. Tiểu Lục chấm chút thuốc mỡ muốn bôi lên vết thương ở miệng hắn, nam tử bỗng nhắm miệng, ngậm ngón tay Tiểu Lục, cái lưỡi ướt mềm của hắn là chỗ mềm mại duy nhất Tiểu Lục cảm nhận được trên người hắn.

Tiểu Lục ngây người, nam tử đã mở miệng, Tiểu Lục thu tay, nhẹ nhàng nâng cánh tay hắn, bôi thuốc từng chút một.

Lại tốn non nửa canh giờ, mới bôi thuốc xong, băng bó tốt miệng vết thương toàn thân nam tử.

Mân Tiểu Lục dùng cái chăn sạch sẽ đắp kín người hắn, thấp giọng nói: “Mấy ngày nay ta tùy lúc sẽ tới xem vết thương cho ngươi, trước tiên không cho ngươi mặc quần áo, ngươi yên tâm, cả mảnh sân này của chúng ta không có một nữ nhân nào, cho dù vô tình khỏa thân đi qua, cũng không có ai muốn phụ trách cưới nàng.”

Ma Tử và Xuyến Tử đều cười. Mân Tiểu Lục bắt đầu nói phương thuốc: “Phục linh sáu tiền, hạn liên thảo bốn tiền…” Ma Tử chăm chú nhớ kỹ, chạy đi bốc thuốc.

Mân Tiểu Lục nhìn nhìn sắc trời, đoán rằng có thể ngủ được một canh giờ, cúi đầu nhìn mái tóc lấm bẩn của nam tử, nhíu nhíu đầu mày, gọi Xuyến Tử: “Khăn, nước ấm, chậu nước, thùng gỗ.” Tiểu Lục ngồi ở đầu giường, dưới chân đặt chậu không, hắn ôm đầu nam tử, đặt trên đầu gối, bắt đầu gội đầu cho hắn.

Xuyến Tử ngượng ngùng nói: “Lục ca, ngày mai còn phải ra ngoài xem bệnh, huynh đi ngủ đi, việc này ta có thể làm.”

Tiểu Lục cười nhạo: “Dựa vào cái tay cái chân thô to của ngươi, ta sợ lại làm hỏng vết thương ta vất vả xử lý tốt, lãng phí một đêm ta vất vả. Ngươi đổi nước là được.” Động tác của Tiểu Lục đặc biệt chậm chạp, chà xát bồ kết trong tay ra bọt, dụi vào tóc nam tử, dụi xong, dùng gáo múc nước ấm, cẩn thận gội rửa, đến khi rửa sạch bùn và vết máu, hắn cầm kéo tinh tế nhìn, cắt bỏ tóc xấu.

Cắt tóc xong, ngón tay hắn sờ soạng trong tóc, cúi đầu xem xét, cảm nhận thân thể nam tử co chặt, Tiểu Lục giải thích: “Ta xem trên đầu ngươi có bị thương không.”

Trong cái rủi còn có cái may là, người thực thi khổ hình không muốn nam tử bỏ sót chút cảm giác đau đớn nào, nên không ra tay với đầu hắn.

Tiểu Lục không dám dùng sức, thay đổi vài cái khăn, mới lau khô tóc nam tử, sợ lược làm đau vết thương của hắn, Tiểu Lục xòe năm ngón tay, làm lược chải cho tóc hắn thẳng hơn, bảo Xuyến Tử cầm cái gối sạch sẽ tới, đặt đầu hắn lại trên giường.

Sắc trời đã rạng, Tiểu Lục đi ra khỏi phòng, dùng nước lạnh rửa mặt, vừa ăn điểm tâm vừa phân phó Ma Tử đang sắc thuốc ở cửa sổ: “Mấy ngày nay chuyện ở cửa hàng không cần ngươi quản, ngươi chăm sóc tốt cho hắn, trước tiên đừng cho hắn ăn bánh ngô, ninh chút cháo thịt băm, thêm chút rau xanh, bón cho hắn. À, nhớ thổi mát canh cho hắn.” Tiểu Lục ăn xong, vác hộp thuốc trên lưng, đi chẩn bệnh.

20 thoughts on “Trường tương tư – Chương 1 (1)

  1. Ai ma ra tay ghe gom qua! Chac co thu han ghe lam moi ra tay the nay! Doc chap nay lien tuong den anh vuong gia trong Tam cuu nhan duyen cung bi kho hinh giong nhu nay, nghi sao thay con nguoi khi thu han thi ra tay doc ac qua! Thanks for truyen moi em nhe!

    • chi co’ comment o truyen truoc cua Dong Hoa nen chi biet TieuDuong nho tuoi hon chi nen chi xung chi em 🙂 Chi cung rat thich Dong Hoa, nen khi biet truyen Truong Tuong Tu xuat ban o TRung Quoc, chi biet ngay TieuDuong se dich . Cam on Tieu Duong nhieu nhieu nha’ ! Em dich rat hay, doc doan na`y ma` run so*. het ca len , ta? y tha^.t

  2. ta giúp ngươi sử lý miệng vết thương => xử
    dao quát cốt => là dao gì thế TD?
    có chốt da chết phải cắt => chỗ
    Tiểu Lục mới sử lý xong tất cả vết thương =>xử
    dụi vào tóc nam tử, dịu xong => dụi (mình thấy chỗ này dùng từ xoa trong hành động xoa đầu cũng được, sr nếu ý kiến của mình ko đúng nha ^^)

    Đọc chương này mình cũng có liên tưởng thoáng qua đam mỹ 😛
    Giỡn thôi, chứ mình biết chắc Đồng Hoa đời nào lại viết đam mỹ.
    Nhưng mình thử đoán như này ko biết đúng hok: Tiểu Lục có khi nào là nữ cải nam trang hok ta? ^.^
    Còn đọc đoạn mô tả vết thương trên người nv nam kia mà mình nổi hết cả da gà, rùng mình mấy bận, vừa đọc vừa tưởng tượng sợ thật ấy =.=
    Cám ơn TD nhiều nha ❤ ❤ ❤

    • Cảm ơn bạn nhé, lúc nào on máy tính mình sửa, dao ấy mình không biết dịch là gì nên để Hán Việt, nó như loại dao dùng để gọt vết thương, mỏng, sắc. Tiểu Lục không phải con gái thì có vẻ giống đam mỹ nhỉ :). Bạn ấy đúng là nữ đó.

  3. ah dịch mượt quá
    cảm ơn Tiểu Dương nhé 🙂
    đọc đi đọc lại vẫn cứ thích

    có thể nói là cái mở đầu của Trường Tương Tư hấp dẫn hơn nhiều nhiều so với mở đầu của Từng Thề Ước
    cái truyện kia phải cố gắng mãi mới qua được đoạn đầu
    còn trường tương tư mới đọc là đã thấy hấp dẫn

    Dù sao cũng khâm phục chị Đồng Hoa có thể tạo ra một bối cảnh to lớn, hoành tránh thế này – quả là bộ óc siêu vĩ đại
    và người edit cũng quá vĩ đại khi có thể edit được thể loại huyền huyễn, thần thoại thế này 🙂
    cố lên nhé

    • hướng ứng nhiệt liệt. đoạn đầu của TTU
      mình phải bỏ dở 3 4 lần mới đọc tiếp, mặc dù cũng tự coi bản thân là fan cuồng của Đồng Hoa, mãi đến khi đọc hết 1/3 truyện mới bắt đầu thấy hay, trong khi đoạn đầu của TTT vô cùng lôi cuốn hấp dẫn.

  4. đợi Tiểu Dê lâu quá nên trong lúc chờ đợi quay lại đọc từ đầu, đọc lần sau có thời gian nghiền ngẫm từng câu từng chữ bao giờ cũng thấy hay hơn lần đầu

  5. “Ngày đó, không có gì khác cả ngàn ngày đã qua.”

    Đọc được câu này xúc động quá. Chính là câu này đã ghim vào đầu mình suốt một thời gian dài. Là câu mở đầu cả bộ truyện Trường Tương Tư.

    Đúng năm năm trước, mình đã tìm được Trường Tương Tư để đọc, vì hồi ấy thích văn của Đồng hoa quá, ngưỡng mộ bà ấy vô cùng và ước gì mình cũng có thể viết nên thứ văn thấm sâu vào xương tủy như bà ấy. Thế là nhớ câu này mãi, học theo cách mở đầu này để viết nên nhiều truyện của mình.

    Câu này cũng cho mình biết nhân vật chính đã sống một màu bao nhiêu năm như thế nào. Haha, đọc lâu quá rồi không còn nhớ được nữ chính tên gì nữa, nhưng lại nhớ tên nam chính mới sợ chứ. Một chữ “Cảnh”, hồi ấy nghĩ rằng không có cái tên nào hay hơn tên này. Sau này nhất định lấy người tên này.

    Bao nhiêu năm rồi, bản dịch chất lượng nhất trong lòng mình, vẫn ở đây. Mình thấy biết ơn Tiểu Dương rất nhiều. Cảm ơn Tiểu Dương vì vẫn lưu trữ chúng nơi đây nhé. Chúc Tiểu Dương sức khỏe!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s