Trường tương tư – Chương 2 (3)

Trường tương tư

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 2: Con đường phía trước còn chưa biết

Chương 2.3

Tiểu Lục biết tất cả những lời mình nói đều là sự thật, bọn họ điều tra rõ hiển nhiên sẽ thả người, nhưng người này rất nguy hiểm… Tiểu Lục trộm ngắm bạch y nam tử, nam tử thân thiết nhìn con đại bàng.

Thuốc giải là thật, rất nhanh sau đó con đại bàng đã có thể cử động, nhưng cái đồ ngốc Phỉ Phỉ kia thì vẫn run rẩy quỳ rạp trên mặt đất, Tiểu Lục cười giễu, “Cầu xin đại nhân thả Phỉ Phỉ đi.”

Nam tử coi như không nghe thấy, chỉ nhẹ nhàng vỗ về lưng con đại bàng. Con đại bàng rũ rũ lông chim, đứng lên, nhảy chồm lên người Phỉ Phỉ, móng vuốt nhọn xé rách Phỉ Phỉ.

“Chi ——” tiếng kêu thảm thiết vừa mới bắt đầu, liền dồn dập biến mất.

Tiểu Lục buông mắt xuống, vết máu và lông trắng bay theo gió rơi xuống giày của hắn.

Nam tử chờ con đại bàng ăn xong, mang người trở về doanh trại.

Tiểu Lục nhắm vội mắt, kiên quyết không nhìn, chỉ có thể căn cứ vào tiếng người nói, đánh giá doanh trại này không lớn, có lẽ chỉ hạ trại tạm thời.

Tiểu Lục bị ném xuống đất, giọng nói lạnh lẽo của nam tử ập vào lỗ tai hắn, “Mật thám giỏi lỗ tai thường lợi hại hơn con mắt.”

Tiểu Lục mở mắt, nhìn từ góc độ của hắn, chỉ có thể nhìn đến phần eo của nam tử, “Ta đã ở trấn Thanh Thủy hai mươi mấy năm, tra qua là biết thật giả ngay thôi.”

Nam tử không để ý hắn, thay đổi áo khoác, ngồi trước án xử lý công văn, lúc này, Tiểu Lục mới có thể thấy rõ bộ dạng của hắn.

Tóc trắng như mây, không cột thành búi, một cái đai buộc gắn ngọc bích làm mái tóc buông loạn ở sau đầu, tự nhiên rũ xuống, ngũ quan tuấn mỹ mà yêu dị, cả người cũng sạch sẽ chỉnh tề mà yêu dị.

Lúc này, tay hắn cầm công văn, đuôi lông mày và khóe mắt hàm chứa sự khinh miệt, toát ra âm khí tàn nhẫn. Nhận thấy ánh mắt đánh giá của Tiểu Lục, hắn mỉm cười nhìn về phía Tiểu Lục, Tiểu Lục rùng mình một cái, lập tức nhắm mắt. Ánh mắt như vậy hắn đã từng gặp qua ở ác ma nổi tiếng của Đại Hoang, ánh mắt đó chỉ có thể tôi luyện ra từ người muốn đạp qua vô số thi thể.

Tiểu Lục đoán được thân phận của hắn, yêu ma giết người chín đầu tuấn mỹ trong truyền thuyết —— có chín cái mạng – Tương Liễu.

Tay chân Tiểu Lục bị trói, không thể động đậy trong thời gian dài làm hắn đau nhức khắp người, chịu đựng đến tối, có binh lính bưng đồ ăn đi vào, Tương Liễu chậm rãi dùng cơm.

Tiểu Lục vừa khát vừa đói, nhìn bộ dáng của Tương Liễu, hiển nhiên sẽ không cho hắn ăn cơm, Tiểu Lục chỉ có thể cố gắng dời sự chú ý.

Hắn ngẫm nghĩ, bây giờ Thập Thất khẳng định là đang tìm hắn, nhưng không thể tìm thấy chỗ này, chắc rằng sẽ trở về trấn. Tương Liễu ăn uống xong, rửa mặt, lười nhác nằm trên giường, lơ đãng lật từng trang sách lụa.

Có binh lính ở ngoài tấu trình, thị vệ thân cận dâng thẻ ngọc cho Tương Liễu, lại cấp tốc lui ra ngoài.

Tương Liễu xem xong, nhìn chằm chằm Tiểu Lục, yên lặng trầm tư.

Tiểu Lục đoán được thẻ ngọc đó khẳng định là tin tức về mình, hắn nỗ lực làm nụ cười của mình thành thực và chất phác một chút, “Đại nhân, tất cả những gì tiểu nhân nói đều là sự thật, trong nhà còn có người thân đang ngóng trông tiểu nhân trở lại.”

Tương Liễu lạnh lùng nói: “Ta chỉ tin tưởng phán đoán của bản thân, rốt cuộc ngươi là ai?”

Tiểu Lục quả thực muốn trợn trắng mắt lên, “Ta là Mân Tiểu Lục, y sư của Hồi Xuân Đường.”

Tương Liễu theo dõi hắn, ngón tay gõ nhẹ mép giường, Tiểu Lục không nhịn được run run, đó là bản năng sợ hãi cái chết mà sinh vật cảm nhận được.

Tiểu Lục rất rõ ràng, Tương Liễu không nhẫn nại tìm kiếm điều hắn khả nghi, Tương Liễu thầm nghĩ dùng phương thức giải quyết vấn đề đơn giản mà hữu hiệu nhất, như Phỉ Phỉ kia chính là phán quyết cuối cùng của hắn.

Sát khí đánh tới trong chớp mắt, Tiểu Lục lăn một vòng, vừa tránh né vừa nhanh chóng nói: “Đại nhân, ta thật sự là Mân Tiểu Lục. Có lẽ ta xác thực không chỉ là Mân Tiểu Lục, nhưng ta chưa từng có ác ý với nghĩa quân của tướng quân Cộng Công, ta không thuộc về Hiên Viên, không hướng theo Cao Tân, cũng không thuộc về Thần Nông, ta chẳng qua chỉ là…”

Tiểu Lục trầm mặc, hắn cũng muốn hỏi bản thân, ta rốt cuộc là ai?

Hắn nỗ lực ngẩng đầu, làm cho tất cả nét mặt của mình đều nằm trong tầm mắt Tương Liễu, “Ta chẳng qua chỉ là người bị vứt bỏ, ta không có sức lực tự bảo vệ, không người gắn bó, không có chỗ nào có thể đi, thế nên ta chọn làm Mân Tiểu Lục ở trấn Thanh Thủy. Nếu đại nhân cho phép, ta hy vọng cả đời mình đều có thể làm Mân Tiểu Lục.” Tương Liễu hờ hững nhìn hắn, Tiểu Lục không dám động, từng hạt mồ hôi lạnh lăn xuống trán hắn, trong mắt có hơi nước, vài thập niên không bị xé mở bị cưỡng bức mà xé mở.

Sau một lúc lâu, Tương Liễu nhàn nhạt nói: “Muốn sống, thì cho ta sử dụng!”

Tiểu Lục không hé răng.

Tương Liễu tắt đèn, “Cho ngươi một đêm suy nghĩ.”

Tiểu Lục trợn tròn mắt, ngẩn người.

Sáng sớm, Tương Liễu vừa mặc quần áo vừa hỏi: “Nghĩ xong chưa?”

Tiểu Lục mệt mỏi nói: “Còn đang suy nghĩ, ta khát quá, muốn uống một chút nước trước.” Tương Liễu lạnh lùng cười, ra khỏi phòng, “Mang hắn ra ngoài.”

Hai binh lính kéo Tiểu Lục ra.

Tương Liễu nhàn nhạt nói: “Quất roi, hai mươi!”

Quân đội quất roi thì có thể làm cho yêu binh gian xảo nhất phải sợ hãi, có thể tưởng tượng được độ đau đớn của nó, mà thủ hạ của Cửu Mệnh Tương Liễu đã hành hình thì lực cánh tay rất kinh người, từng đánh chết yêu binh bằng một trăm hai mươi roi. Roi thô như đuôi trâu, bùm bùm đánh xuống, Tiểu Lục dắt họng điên cuồng la: “Nghĩ xong rồi, nghĩ xong rồi…”

Hai mươi roi quất xong, Tương Liễu nhìn Tiểu Lục, hỏi: “Nghĩ xong rồi chứ?”

Tiểu Lục thở phì phò nói: “Nghĩ xong rồi, tiểu nhân bằng lòng, chỉ là có ba điều kiện.”

“Quất roi, hai mươi!”

Roi lại đồm độp quăng xuống, Tiểu Lục rên la: “Hai điều kiện, hai điều kiện, một điều kiện…”

Hai mươi roi quất xong, trên lưng Tiểu Lục đều là máu, toàn thân đều đau đến co rút.

Tương Liễu hờ hững nhìn Tiểu Lục, hỏi: “Còn có điều kiện sao?”

Tiểu Lục mồ hôi đầy mặt, miệng đầy máu, nói không ra câu hoàn chỉnh, “Ngươi… Đánh chết ta, ta cũng… cũng… có một điều kiện.” Một bên khóe môi của Tương Liễu hếch lên, lạnh lùng mỉm cười, “Nói!”

“Ta, ta… Không rời khỏi trấn Thanh Thủy.” Tiểu Lục hiểu rất rõ, Tương Liễu nhìn trúng bản lãnh sử dụng độc của hắn, chỉ cần không rời khỏi trấn Thanh Thủy, Tương Liễu sẽ không thể phái hắn đi độc hại các tướng lĩnh của Hiên Viên, cũng không thể đi áp chế nhóm quý nhân của Cao Tân. Tương Liễu hiển nhiên cũng hiểu rõ dụng ý của Tiểu Lục, mặt không biểu cảm nhìn Tiểu Lục chằm chằm.

Tiểu Lục luôn luôn biểu hiện sự nhát gan và sợ chết lúc này đây lại không hề lùi bước, nhìn lại Tương Liễu, cho thấy nếu như ngươi không đáp ứng điều kiện này, thì cứ đánh chết ta đi! Sau một lúc lâu, Tương Liễu nói: “Tốt!”

Tiểu Lục nhẹ nhàng thở ra, người lập tức mềm nhũn.

Tiểu Lục bị hai binh lính nâng vào phòng, y sư trong quân doanh thuần thục xé mở quần áo, rịt thuốc lên lưng hắn, Tương Liễu lạnh mắt đứng ở cửa doanh trướng nhìn. Tiểu Lục ghé lên trên tấm ván gỗ, dịu ngoan tùy ý để y sư định đoạt. Bôi thuốc xong, mọi người lui ra ngoài, Tương Liễu nói với Tiểu Lục: “Giúp ta phối trí loại thuốc mà ta muốn, bình thường có thể ở lại trấn Thanh Thủy làm tiểu y sư của ngươi, nhưng lúc ta truyền lệnh, phải nghe lệnh.”

 “Được, nhưng không phải đại nhân muốn cái gì, ta cũng có thể làm được.”

“Không làm ra, mượn thân thể của ngươi để đổi.”

“Hả?” Tiểu Lục không ngờ Tương Liễu có nam phong hoàn hảo như vậy mà lại… Hắn cẩn thận nói: “Đại nhân thiên tư quốc sắc, tiểu nhân cũng không phải không nguyện hầu hạ đại nhân, chỉ là…”

Khóe môi của Tương Liễu nhếch lên, cười mà như không, vươn mũi chân, hướng về phía miệng vết thương nặng nhất trên lưng Tiểu Lục, thong thả dùng sức đạp xuống, máu tươi ồ ồ trào ra, Tiểu Lục đau đến run rẩy cả người.

“Một lần không làm ra, sẽ dùng một phần thân thể của ngươi để đổi. Lần đầu tiên, bỏ cái tai vô dụng đi, lần thứ hai, là cái mũi vậy, cái mũi mà bị gọt mất, chỉ là sẽ xấu một chút…”

Dưới chân Tương Liễu dùng sức giẫm giẫm, “Yên tâm. Ta sẽ không băm tay ngươi, chúng nó còn cần phải phối thuốc.” Tiểu Lục đau đến mức răng môi run rẩy, “Tiểu nhân, tiểu nhân… Hiểu rõ.”

Tương Liễu thu chân lại, cẩn thận lau vết máu vào quần áo Tiểu Lục, lạnh nhạt nói: “Ngươi là con cá chạch, trơn không để trong tay được, không ngờ rằng có thể gặp một tay chứa nước bùn, có điều tính ta không tốt lắm, ngươi cần phải cẩn thận hỏi thăm rõ ràng.”

Tiểu Lục chế nhạo: “Không cần hỏi thăm cũng rõ ràng.”

Tiếng binh khí va chạm truyền tới, “Đại nhân, có người xông vào quân doanh.”

Tương Liễu bước nhanh ra ngoài, tiềng ồn ào biến mất trong khoảnh khắc. Tiểu Lục nghe thấy có quân sĩ hỏi: “Ngươi là ai? Vào quân doanh của Thần Nông muốn cái gì?” Tiếng nói thô khàn: “Diệp Thập Thất, Tiểu Lục.”

Là Thập Thất! Hắn đã tìm tới? ! Tiểu Lục nghiêng ngả chao đảo đi ra ngoài, vội kêu lên: “Tương Liễu đại nhân, đừng làm hắn bị thương, hắn là nô bộc của ta, tới tìm ta.”

Thập Thất chạy về phía Tiểu Lục, linh lực không ngờ, vậy mà có thể thoát khỏi binh lính đang ngăn trở.

Nhưng đây là những binh lính được huấn luyện nghiêm chỉnh, đánh ngã hai tên, có thể dựng dậy bốn tên, Tiểu Lục kêu to: “Thập Thất, không nên ra tay, nghe lời!”

Thập Thất dừng lại, bọn lính bao quanh, tức giận theo dõi hắn. Thập Thất không nhìn họ, chỉ nhìn chằm chằm Tương Liễu: “Ta, muốn dẫn Tiểu Lục đi.”

Tiểu Lục một mặt nịnh nọt, cầu xin kêu: “Đại nhân! Tiểu nhân đã là người của ngài!” Lời này nói ra… Khiến cho đám lính ở đó đều rùng mình một cái.

Tương Liễu nhíu mày, cuối cùng hạ tay xuống. Binh lính tránh ra, Thập Thất nhảy tới trước mặt Tiểu Lục, nửa ôm nửa đỡ hắn, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lưng hắn.

Có lẽ là tác dụng tâm lý, Tiểu Lục thật sự cảm thấy đau đớn bớt đi mấy phần. Thập Thất ngồi xổm xuống, “Về nhà.”

Tiểu Lục ghé vào trên lưng hắn, cười nịnh với Tương Liễu: “Đại nhân, ta trở về đây.”

Tương Liễu nhìn chằm chằm Thập Thất đánh giá, Tiểu Lục lo lắng sốt ruột, tính trẻ con lấy tay bưng kín mặt Thập Thất: “Ngươi đừng có chủ định ma quỷ với hắn, hắn là của ta.”

Tương Liễu ngẩn người, khóe môi cong lên, lại lập tức cứng lại, hắn hơi ho khan một tiếng: “Qua thẩm tra, ngươi là bình dân ở trấn Thanh Thủy, không có ác ý với nghĩa quân Thần Nông của ta, bây giờ thả ngươi trở về.”

Tiểu Lục cũng chỉ có thể làm bộ làm tịch nói: “Thảo dân cảm ơn đại nhân, sau khi thảo dân trở về, nhất định sẽ tuyên truyền rộng rãi lòng nhân ái của đại nhân.”

Binh lính tản ra, Thập Thất cõng Tiểu Lục, bước nhanh rời đi.

Khi không nghe thấy âm thanh sau lưng nữa, Tiểu Lục mới yếu ớt nói: “Thập Thất, ta khát.”

Thập Thất nhẹ nhàng buông hắn, đem bầu hồ lô chứa nước cho hắn, Tiểu Lục uống mấy ngụm to, thở dài ra một hơi, “Chúng ta đi nhanh một chút, cái tên Tương Liễu kia tâm tư quỷ dị, chẳng may hắn đổi ý thì thảm.”

Thập Thất ngồi xổm xuống, Tiểu Lục nhớ hắn bài xích và ghét đụng chạm thân thể, nhưng hôm nay không còn cách nào khác, Tiểu Lục cẩn thận nằm sấp trên lưng hắn, “Xin lỗi, ta biết ngươi không muốn cõng người. Ngươi cứ nghĩ ta là tảng đá, nhưng tảng đá sẽ không phát ra âm thanh… Vậy thì tưởng tượng ta là đầu heo, một đầu heo biết nói tiếng người, ngươi có ghét heo không? Hay là ngươi tưởng tượng ta là một…”

Tiếng nói trầm thấp của Thập Thất truyền đến, “Ta đã nghĩ giống ngươi, ta nguyện ý… Cõng ngươi.”

Tiểu Lục sửng sốt một chút, thì thào nói: “Vậy cũng được, ngươi cứ nghĩ ta là ta.” Nói xong mới ngẫm lại mình đã nói gì, ha ha cười gượng, cười một nửa thì dừng lại, rầm rì, “Thập Thất, lưng ta thật sự đau quá, ngươi nói chuyện với ta một lát.”

“Ừ.”

“Thập Thất, ngươi tìm đến như thế nào?”

“Có dấu vết, tra ra.”

“Ồ, ngươi thật giỏi truy tìm tung tích, trước đây đã học à?” Tiểu Lục lại nghĩ tới hắn khẳng định không muốn nhớ lại quá khứ, “Xin lỗi, ngươi không muốn trả lời thì đừng trả lời.” “Thập Thất, cái tên Tương Liễu đó thật âm hiểm, về sau thấy hắn cẩn thận một chút. Nếu làm hắn phát hiện ra ngươi có chỗ để lợi dụng, hắn khẳng định sẽ nhắm tới ngươi.”

“Ừ.”

10 thoughts on “Trường tương tư – Chương 2 (3)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s