Trường tương tư – Chương 9 (2)

Trường tương tư

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 9: Đầu mày và đáy lòng, không có đường lảng tránh

Chương 9.2

Tiểu Lục và Thập Thất dựa lưng vào cây cột ở hành lang, hóng mát ngoài điện. Trên đùi Thập Thất đặt một cái khay thủy tinh, có măng cụt, vải, sơn trà, long nhãn… Hoa quả đủ loại màu sắc hình dạng. Thập Thất bóc vỏ một quả long nhãn, đưa cho Tiểu Lục, Tiểu Lục nói: “Không thích.”

Thập Thất bỏ vào miệng mình, lại bóc vỏ quả măng cụt, đưa một nửa cho Tiểu Lục, Tiểu Lục ăn một múi.

Nhìn thấy Chuyên Húc, Thập Thất lễ phép đứng dậy, chắp tay làm lễ, Tiểu Lục vẫn nằm không nhúc nhích, chỉ tùy tiện cười vẫy vẫy tay.

Chuyên Húc đi qua, ngồi xuống đối diện họ.

Những hình ảnh từ khi quen Tiểu Lục tới nay lướt qua đầu hắn như cưỡi ngựa xem hoa.

Hắn hạ lệnh dùng cực hình với nàng, làm cho hai tay nàng cốt nhục chia lìa, coi như đã kết thù lớn, nhưng nàng lấy thân bảo vệ hắn, liều chết cứu giúp hắn. Hắn lại nghi ngờ cứu giúp là để được ban ơn, chẳng qua chỉ là bắt đầu một âm mưu.

Lúc bị Cửu Mệnh Tương Liễu đuổi giết, chiếc túi thơm để đuôi hồ ly trắng bị văng ra nhưng không mất, mà lại thấy trong ngực hắn.

Hắn bị mũi tên của Phòng Phong thị xuyên thủng ngực, hắn lợi dụng lòng nàng gọi nàng tới, thậm chí quyết định khi tất yếu, sẽ dùng tên xuyên thủng ngực nàng, lấy vết thương của hắn nhiễm lên vết thương của nàng, làm cho nàng cũng bị máu chảy không ngừng, dẫn dụ và bức bách Đồ Sơn Cảnh đi tìm Phòng Phong Ý Ánh lấy thuốc cầm máu, hắn sẽ phái người nhân cơ hội cướp lấy. Nhưng nàng không chút do dự đến tìm Đồ Sơn Cảnh, trộm bông tuyết vì hắn.

Nàng hạ cổ hắn, tuy nàng nói chỉ là đau đớn, không có nguy hại gì khác, nhưng hắn chưa bao giờ tin. Nàng viện đủ mọi cớ, chậm chạp không chịu giải cổ cho hắn, hắn cho rằng nàng có mưu đồ, muốn dùng cổ áp chế hắn. Nàng nhắn cho Ổ Trình cổ đã được giải, vậy mà sau đó, trong thời gian dài không có cảm giác đau đớn, hắn vẫn không tin nàng thật sự đã giải cổ.

Vì sư phụ muốn gặp nàng, hắn cho rằng nàng là con của tội vương, tiếp cận hắn là muốn lợi dụng thân phận của hắn, lấy ân tác loạn, hắn ra tay ác độc, nàng lại chỉ nhìn hắn cười, trong nụ cười rõ ràng không có oán trách, ngược lại là vui mừng, vui mừng vì hắn lạnh lùng tàn khốc.

Còn rất nhiều lần uống rượu khi ngắm tuyết rơi…

Nghĩ lại từng sự việc, từng chi tiết, tất cả đã sớm đặt trước mắt hắn, nhưng vì lòng hắn đa nghi, lạnh lùng hà khắc mà làm như không thấy.

Chuyên Húc nhìn hai chân Tiểu Lục, bọc gỗ nối xương, lại cuốn một vòng vải trắng, nhìn qua thật là ngốc.

Bàn tay Chuyên Húc hướng về phía chân Tiểu Lục, Thập Thất cho rằng hắn muốn thương hại Tiểu Lục, ra tay như gió, lấy tay làm kiếm, đâm về phía hắn. Thập Thất vốn tưởng Chuyên Húc sẽ lui lại, không ngờ Chuyên Húc không hề né tránh, ngón tay đâm trúng vào cánh tay hắn, máu tươi chảy xuống.

Tay Chuyên Húc phủ lên chân Tiểu Lục, nhẹ giọng hỏi: “Đau không?”

Tiểu Lục xoay đầu, nhắm mắt lại, “Không đau.”

Chuyên Húc có nghìn câu vạn chữ cuồn cuộn trong ngực trong bụng, giày xéo hắn như sắp phá nát, nhưng hắn không dám mở miệng. Hơn ba trăm năm, hắn đã không còn là cậu bé đẩy xích đu dưới gốc phượng hoàng. Cha mẹ đều mất, lưu lạc tha hương, ăn nhờ ở đậu, hắn mang mặt nạ quá lâu, đã không biết nên vui sướng thật tình như thế nào, bi thương thật tình như thế nào. Hắn đã học được cách dùng quyền mưu để thao túng lòng người, mà lại quên làm thế nào để tiếp cận lòng người; hắn đã học được các loại thủ đoạn để đạt được mục đích, mà lại quên bày tỏ tâm ý như thế nào.

Chuyên Húc đứng lên, nói với Thập Thất: “Chăm sóc nàng cho tốt.”

Chuyên Húc đi ra cửa điện, đi không mục đích trong bóng đêm. Trong Thừa Ân Cung cây hoa tươi tốt, hoa hiếm cây lạ chỗ nào cũng có, buổi tối gió to làm những cánh hoa rơi như tuyết, thơm ngát từng trận, nhưng ở nơi góc biển đất khách quê người này không có hoa phượng hoàng đỏ lửa, lúc hoa nở rực rỡ như ánh bình minh, lúc hoa rơi như ánh lửa bay múa.

Thập Thất thấy Tiểu Lục luôn nhắm mắt. Nghe được tiếng bước chân của Chuyên Húc đi xa, khóe mắt Tiểu Lục lăn xuống từng giọt nước mắt.

Thập Thất ôm Tiểu Lục vào lòng.

Tiểu Lục chôn mặt trên đầu vai hắn, nước mắt rơi như mưa.

Hơn ba trăm năm, nàng đã không còn là cô bé ngồi trên xích đu dưới gốc phượng hoàng.

Nàng từng lưu lạc nơi núi sâu, ăn tươi nuốt sống như dã thú; nàng từng bị nhốt trong lồng, bị chăn nuôi như chó như mèo; nàng từng bị người ta đuổi giết, nàng cũng từng giết vô số người. Cuộc đời nàng chính là lời nói dối, máu tươi, chết chóc, tất cả mọi người đều lừa gạt, nàng không biết nên tin tưởng ai, không biết nên lấy thân phận nào đứng trước mặt mọi người.

Mãi cho đến đêm khuya, Tiểu Lục và Thập Thất đã nghỉ ngơi, Chuyên Húc vẫn không trở về.

Sáng hôm sau, khi Tiểu Lục ngủ dậy, Chuyên Húc đã rời đi.

Chạng vạng, Chuyên Húc trở lại Hoa Âm Điện.

Tiểu Lục vẫn mang dáng vẻ ngày trước, cợt nhả, vẫy tay chào hỏi Chuyên Húc.

Chuyên Húc ngoài vẻ mặt lạnh, không có vẻ mặt tươi cười và rất lãnh đạm với Tiểu Lục ra, mọi việc khác đều bình thường.

Chuyên Húc nói với Thập Thất: “Nếu ban ngày ở trong điện buồn thì bảo tì nữ dẫn ngươi đến Y Thanh Viên, trong vườn rộng rãi có thể chèo thuyền trên sông, cũng có dòng suối nhỏ, hoa thơm cỏ lạ, chim bay cá nhảy đều có, là một nơi thích hợp để giải buồn.”

Thập Thất nói: “Được.”

Chuyên Húc nói: “Không nên ngồi trên đất.”

Thập Thất liếc nhìn Tiểu Lục, trả lời: “Đã biết.”

Chuyên Húc không cần nhiều lời nữa, trở về phòng mình, cơm tối cũng ăn một mình trong phòng.

Y sư nói chân của Tiểu Lục cần ít nhất một tháng mới đỡ, nhưng thực tế sau mười ngày, Tiểu Lục đã có thể chống nạng đi chậm được rồi.

Y sư vô cùng kinh ngạc trước tốc độ hồi phục của Tiểu Lục, dặn dò Tiểu Lục, “Trước khi chân liền, phải tĩnh dưỡng nhiều, bây giờ liền rồi thì hãy cố gắng vận động, dần dần, sẽ đi lại bình thường được.”

Tiểu Lục rất nghe lời y sư, thường xuyên chống nạng đi tới đi lui.

Tuấn Đế không thường xuyên triệu kiến Tiểu Lục, ba bốn ngày mới gặp một lần, mỗi lần gặp mặt cũng nói rất ít, “Lúc vui thích uống rượu gì?” “Thích màu gì?” “Thích hoa cỏ gì?” “Thích…”

Nhưng ở trong Hoa Âm Điện, thứ hắn thích không đâu không có, chỉ cần Tiểu Lục từng nói thích, nhất định sẽ xuất hiện. Có một lần Tuấn Đế hỏi Tiểu Lục “Thích nhất cái gì”, Tiểu Lục vô sỉ trả lời “Thích nhất là tiền, tốt nhất ngày ngày có thể nằm lăn lộn trên núi tiền”. Ngày hôm sau, khi Tiểu Lục thức dậy, liền nhìn thấy trong đình viện có một núi tiền, không phải châu báu, cũng không phải ngọc thạch, mà là từng chồng từng cục tiền, chất cao như núi.

Nhìn núi tiền lóe sáng chói mắt đó, Tiểu Lục đen mặt. Chuyên Húc đã mười ngày không lộ chút ý cười cũng bật cười to, ngay cả Thập Thất từ trước đến nay luôn ít nói cũng không nhịn được nở nụ cười, chân thành nói với Tiểu Lục: “Ta chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.”

Nghe được tiếng cười của Chuyên Húc, Tiểu Lục ném gậy xuống, nhào vào núi tiền, lăn lộn mấy vòng.

Thập Thất cười hỏi: “Vui vẻ không?”

“Lăn đau nhức cả người.” Tiểu Lục nằm trên núi tiền, mạnh miệng nói, “Nhưng ít nhất ta cũng biết lăn lộn trên núi tiền có cảm giác gì.”

Chuyên Húc và Thập Thất đều cười.

Nhóm tì nữ ra ra vào vào, luôn đi vòng quanh núi tiền. Tiểu Lục và Thập Thất ở trong sân hóng mát, dù ở góc độ nào, cũng nhìn thấy vô số tiền đang lấp lóe lấp lóe.

Một đêm trăng sáng, Tiểu Lục hiếm khi có chút nhã hứng, muốn ngắm trăng một chút, đẩy cửa sổ ra, chỉ thấy một núi tiền đứng lặng nguy nga lóe sáng.

Ngồi ở đây trước mặt là tiền, bất kể là cảnh đẹp hay là mỹ nhân, đều ảm đạm nhạt nhòa.

Tiểu Lục thật sự không chịu nổi, nói với người hầu: “Chuyển núi tiền đi.”

Người hầu cung kính trả lời: “Đây là ý chỉ của bệ hạ, công tử muốn chuyển núi tiền, phải đi cầu bệ hạ chấp thuận.”

Lần sau, khi Tuấn Đế triệu kiến Tiểu Lục, lần đầu tiên Tiểu Lục chủ động nói với Tuấn Đế: “Ta không thích núi tiền.”

Mặt Tuấn Đế không biểu cảm, hơi hơi gật đầu, chỉ có Chuyên Húc rất quen thuộc thân cận với ông mới có thể nhìn ra trong mắt Tuấn Đế lóe lên ý cười.

Kể từ đó, mỗi lần Tuấn Đế hỏi Tiểu Lục thích cái gì, Tiểu Lục đều không dám nói hươu nói vượn, tận lực trả lời chi tiết. Bằng không làm thứ mình không thích ngày ngày đặt trước mắt trong tay, thật sự là chịu tội.

Chân của Tiểu Lục dần dần hồi phục hơn, không cần chống nạng nữa, chỉ cần chống một chiếc gậy, mượn lực một chút là đi được, thậm chí có thể ném gậy chậm rãi đi được một đoạn.

Tiểu Lục là người không thể gò bó, chân vừa linh hoạt một chút đã lập tức không thỏa mãn chỉ đi lại trong Hoa Âm điện.

Vào lúc mặt trời sắp xuống núi, nàng thích chống gậy đi đưới ánh mặt trời, thẳng đến khi mồ hôi chảy đầy người, nàng mới chịu dừng lại.

Thập Thất sẽ bước chậm bên cạnh nàng.

Tiểu Lục tiếp tục lải nhải: “Đám đàn ông đều thích mỹ nhân không đổ mồ hôi, nhưng thực tế mỹ nhân không đổ mồ hôi tốt nhất không cần cưới. Cuộc sống luôn tràn đầy những chuyện lung tung rối loạn, không tránh được bực mình phiền lòng, tất cả những gì không vui đều bưng bít trong thân thể. Nếu ở dưới ánh mặt trời rực rỡ, đi nhanh một vòng, thoải mái đổ mồ hôi một trận, thì những gì không vui đều thoát ra theo mồ hôi. Thân thể thông suốt thì phụ nữ mới có thể rộng lòng, không tính toán chi li. Giống như ta vậy, gần đây ta rất phiền lòng, nhưng vừa đi vừa thông suốt, tâm tình đã tốt hơn rất nhiều.

Thập Thất đưa mắt nhìn Tiểu Lục, mỉm cười không nói lời nào.

Bỗng nhiên, có tiếng chim hót từ không trung truyền đến, một con huyền điểu (chim đen) đáp xuống, dừng bên cạnh Tiểu Lục, thân mình nghiêng về trước, đầu cúi thấp giống như đang hành lễ với Tiểu Lục, lại giống như đang mời Tiểu Lục sờ đầu nó.

Tiểu Lục lui về sau từng bước, gậy bị rơi xuống, người xiêu xiêu vẹo vẹo.

Thập Thất muốn đỡ nàng, Tuấn Đế và Chuyên Húc đi tới, Tuấn Đế giơ tay lên, một lực lượng mạnh mẽ ngăn trở Thập Thất, Thập Thất nhìn ra huyền điểu không có ý tổn thương Tiểu Lục, hắn không phản kháng mà lẳng lặng nhìn.”

Huyền điểu thấy Tiểu Lục không để ý đến nó, hoang mang vẹo đầu, đi từng bước lên trước, đuổi tới chỗ Tiểu Lục.

Tiểu Lục càng lùi càng nhanh, nó cũng càng chạy càng nhanh. Tiểu Lục ngã trên mặt đất, huyền điểu lại cho rằng Tiểu Lục đang chơi đùa với nó, khoan khoái kêu một tiếng, thu hẹp cánh, nằm trên đất lăn qua lộn lại. Sau khi lăn mấy vòng, nó lại rướn cổ lên, ló đầu ra, tiến đến bên người Tiểu Lục.

Tiểu Lục nhìn nó chằm chằm, không chịu chạm vào nó. Huyền điểu tựa như đang đau lòng, bi thương kêu ô ô, rúc đầu vào tay Tiểu Lục, đập đập lên tay nàng, điệu bộ bất an muốn nàng xoa đầu nó. Tiểu Lục rốt cuộc không thể làm gì khác đành vươn tay, sờ sờ đầu nó.

Huyền điểu chớp cánh, nghển cổ hát vang, sung sướng dạt dào làm những người đứng xem cũng phải xúc động.

Tiểu Lục vịn vào người huyền điểu, đứng lên: “Ngươi ấy, ăn gì mà béo thế hả?” Nói xong, ngẩng đầu lên mới nhìn thấy Tuấn Đế và Chuyên Húc.

Tiểu Lục cười gượng, chỉ vào huyền điểu nói: “Con chim béo này rất có duyên với ta, chắc là chim cái rồi.”

Tuấn Đế nói: “Con huyền điểu này là ta chọn cho con gái lớn Tiểu Yêu làm tọa kỵ, khi đó nó vẫn còn là quả trứng, Tiểu Yêu ngày ngày ôm nó ngủ, sau khi nó ấp nở, người đầu tiên nhìn thấy chính là Tiểu Yêu, Tiểu Yêu đặt tên cho nó là Viên Viên (Tròn trịa, tròn tròn), ngày nào cũng hỏi bao lâu nữa mới có thể cưỡi Viên Viên bay lên bầu trời. Ta luôn trả lời rằng ‘Chờ các con lớn lên’ Viên Viên đã sớm cao lớn, nhưng đến nay Tiểu Yêu vẫn chưa về.”

Tiểu Lục chắp tay bồi tội, “Thảo dân không biết đây là tọa kỵ của vương cơ, vừa rồi mạo phạm, kính xin bệ hạ thứ tội.”

Tuấn Đế nhìn Tiểu Lục trong chớp mắt, một lời chưa nói mà rời đi cùng Chuyên Húc.

Tiểu Lục thấy họ đi xa, đỡ cánh tay Thập Thất ngồi xuống tảng đá. Huyền điểu cũng bu lại, Tiểu Lục hất nó, “Đừng làm phiền ta, tự đi chơi đi.”

Huyền điểu Viên Viên tủi thân cọ cọ trong tay Tiểu Lục, giương cánh bay đi.

Tiểu Lục nghỉ ngơi một lát, nói cười với Thập Thất: “Về thôi.”

Thập Thất đưa gậy cho nàng, cùng Tiểu Lục trở lại Hoa Âm Điện.

Tiểu Lục có thể ném gậy xuống mà đi chầm chậm.

Nàng thích đi từ Hoa Âm Điện đến Y Thanh Viên, nhưng không tiến vào vườn, chỉ nghỉ ngơi một lát dưới bóng cây bên ngoài, rồi chậm rãi đi từ vườn trở về Hoa Âm Điện.

31 thoughts on “Trường tương tư – Chương 9 (2)

  1. chương này ko có nhiều biến chuyển lắm. Mà nhớ Tương Liễu quá à ;__; bao giờ anh mới được xuất hiện đây. Hix, nhưng mà sau này ảnh với Tiểu Lục thành đôi thì ko phải sẽ lặp lại bi kịch như A Hành Xi Vưu sao, anh ý cầm đầu nghĩa quân thần nông đối đầu hiên viên cao tân còn Tiểu Yêu là vương cơ 2 tộc ;__; dù sao cũng ủng hộ anh >”<

  2. đặt cược đi xem aj la nam 9 nào, mình đặt cho thập thất nhé…. Thanks tiểu dương nhju nhju ….
    Nhờ đất nhà tiểu dương lam pr tí nhé
    Cả nhà ơi, có ai thích đọc truyện ma ko? Bên nhà tiểu chi chi đg làm bộ tiệm quan tài số 7 rất hấp dẫn. Aj mê truyện ma wa đó nhé

  3. Tks bạn nhiều nhiều lắm
    Và cũng xin lỗi nhiều vì trước đây toàn đọc chùa,
    Truyện này hay quá đi thôi, thích Tiểu Lục với Thập Thất, mà bạn bảo truyện có hậu nên đọc truyện thấy thoải mái ghê, lúc đầu cứ sợ sợ vì là truyện của Đồng Hoa

  4. nói thật đọc truyện đồng hoa anh nam chính nào cũng khổ @.@ bỏ anh nào cũng tiếc đứt gan đứt ruột. nên anh nào làm nam chính vừa mừng vừa thương ạ, được chị ấy yêu còn có tí an ủi, ko được yêu thì @.@ Mạnh cửu và Mạnh Giác đã đủ lắm rồi. :((( Cảnh bây giờ hạnh phúc chưa chắc sau đã sướng! lời hứa nó nặng lắm, chúc anh giữ đc lòng chị ấy như bây giờ, em cũng chán phải buồn lắm rồi 😦
    p/s: ôi, tôi lại tự kỉ…………….

  5. cảm ơn bạn, cho hỏi một chút ngoài lề nha, không biết Tiều Dương sinh năm bao nhiêu? tại muốn biết tuổi cho tiện xưng hô, không lỡ thất lễ với củ nhà ^^

  6. Ta ngủ mê mê trầm trầm biết mình không thể nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa, cũng không muốn tỉnh lại nữa. Thế nhưng, ông trời cho nàng xuất hiện…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s