Trường tương tư 2: Tố trung tình – Đoạn trích đặc biệt

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Tiểu Dương: Các bài viết giới thiệu về truyện đều kèm theo đoạn Cảnh ở nhà Tiểu Chúc Dung gần nửa năm… Cảnh dạy Tiểu Yêu đánh đàn. Đoạn trích này mình chỉ tìm thấy ở một trang, được giới thiệu là trang đặc sắc (Hoặc đoạn ngắn đọc thử).

Đoạn trích điểm mặt các nhân vật chính nhất, nhị, tam, tứ, ngũ,…

 

          Ngày mùng mười của tháng năm, Chuyên Húc nhận được thiệp mời của Phong Long và Hinh Duyệt. Qua mấy ngày nữa là tới ngày sinh nhật của hai người, mời hắn và Tiểu Yêu tới phủ Tiểu Chúc Dung chơi.

          Tuổi thọ của Thần tộc rất dài, mọi người không mấy quan tâm tới ngày sinh nhật, mỗi lần tổ chức tiệc mừng sinh nhật phải cách đến trăm năm hay thậm chí ngàn năm. Thực ra, cuộc sống quá dài lâu, phần lớn mọi người sẽ quên tuổi của mình, vậy nên vốn không chúc mừng sinh nhật. Chỉ có những đệ tử trong gia tộc được cưng chiều mới thường chúc mừng sinh nhật.

          Có lẽ bởi vì Phong Long và Hinh Duyệt là cặp song sinh, mỗi lần sinh nhật chỉ cần huynh muội ở cùng một chỗ, sẽ mời một ít bằng hữu tụ tập náo nhiệt một buổi.

          Lúc Tiểu Yêu tới đó mới phát hiện ra buổi tiệc nhỏ mà không hề nhỏ, xem ra Phong Long và Hinh Duyệt rất được hoan nghênh ở Đại Hoang. Mà kể cũng phải, nam chưa lấy vợ, nữ chưa gả chồng, gia thế, tướng mạo, tài cán đều đứng hàng đầu trong Đại Hoang, phàm là nam nữ chưa thành hôn đều có ý niệm trong đầu.

          Sau khi tiểu nô canh giữ đi vào truyền báo, Phong Long và Hinh Duyệt cùng ra nghênh đón. Hinh Duyệt thân thiết kéo cánh tay Tiểu Yêu: “Yến hội gì cô cũng không tham gia, ta và ca ca cứ lo lần này cô cũng không đến.”

Tiểu Yêu cười nói: “Tính ta tương đối lười biếng, yến hội nào có thể đùn đẩy thì đùn đẩy, nhưng mà lần này là cô và Phong Long mời, đương nhiên không tới không được.” Tuy lời nói chỉ là hình thức, nhưng Hinh Duyệt nghe xong vẫn hết sức vui vẻ.

          Hinh Duyệt và Phong Long dẫn họ đi vào một vườn lớn, trong vườn có hòn non bộ cao thấp nhấp nhô, đủ loại hoa quý cỏ lạ, một dòng suối nhỏ trong sạch chảy từ ngoài vườn vào trong, khi thì vắt qua hòn non bộ, thành thác nước nhỏ, khi thì tụ lại một góc trong vườn, thành một cái ao nhỏ, chín khúc quẹo mười tám khúc cong (quanh co khúc khuỷu), gần như trải rộng khắp vườn, tiêu tan hơi nóng.

          Hinh Duyệt chỉ vào hòn non bộ cao thấp nhấp nhô nói với Tiểu Yêu: “Nhìn từ bên ngoài chỉ thấy có hứng thú với những hòn non bộ chằng chịt, thực ra đó là mê cung trận pháp được một người thiết kế. Khi còn nhỏ ta và ca ca đều nghịch ngợm, xúm lại một chỗ thì càng mặc đất kệ trời, cha cố ý bố trí mê cung này, ta và ca ca có thể chơi trong đó cả ngày. Hôm nay nhiều người, nếu cô thích thanh tĩnh thì chúng ta có thể vào trong đó một lúc.” Vì trời nóng, mọi người đều đi guốc gỗ. Dưới bóng hoa thấp thoáng, hai thiếu nữ cởi guốc gỗ, đi chân trần giẫm lên đường mòn đá cuội ướt dầm mà đùa nghịch.

          Hinh Duyệt cười nói với Tiểu Yêu: “Đó là tiểu thư Khương gia và Thẩm gia, các nàng là biểu tỷ muội, bà ngoại ta là bà cô của Thẩm gia, vì thế ta coi như là biểu tỷ muội với các nàng. Khách mời có quan hệ xa đều ở phía đông vườn, những người ở giữa vườn này đều là thân thích.”

Tiểu Yêu nói: “Ta không phải.”

Hinh Duyệt cười nói: “Cô có chỗ nào không phải? Bà ngoại cô là Luy Tổ nương nương, cũng là tiểu thư của Tây Lăng gia, mẹ của bà ngoại cô là bà cô của ông nội ta, bà ngoại cô là biểu di (dì họ) của ông nội ta, mà ta hẳn là phải gọi cô một tiếng biểu di. Nhưng nay tộc trưởng của Tây Lăng thị, đường cữu (cậu họ) của cô lấy tiểu thư Khương gia, con của họ là biểu đệ biểu tỷ của cô, tiểu thư Khương gia là biểu tỷ của tiểu tỷ Thẩm gia, ta là biểu muội của tiểu tỷ Thẩm gia, ta cũng nên gọi cô một tiếng biểu tỷ…” Họ vừa đi vừa nói chuyện đã đi vào một phòng khách, Tiểu Yêu nghe mà trợn mắt há miệng, lẩm bẩm nói: “Ta đã bị một đống biểu với đường của cô làm cho hôn mê rồi.

(Đường xxx là anh em, chị em, chú bác… họ hàng cùng họ, biểu xxx là anh em, chị em, chú bác… họ hàng khác họ.)

          “Ý Ánh vén màn lên, phe phẩy quạt tròn đi tới, cười nói: “Xích Thủy thị cũng có quan hệ thân thích một đằng với ta đó, ta nghe bà nội nói Tây Lăng gia và Đồ Sơn gia cũng có thân thích, hình như bà thái tổ nào đó là tiểu thư của Tây Lăng gia, chỉ là không biết rõ ngọn nguồn, chúng ta là biểu tỷ, biểu di hay là biểu nãi nãi (nãi nãi là bà).” Mấy người trong phòng khách đều bật cười, lòng Tiểu Yêu lại thầm kinh hãi than thở, chả trách lúc nào Hoàng Đế cũng đau đầu với vùng Trung Nguyên, huyết mạch của tất cả các gia tộc đều giao hòa, đồng hơi cùng cành, bình thường hay đấu đá riêng lẻ, nhưng giữa sự sống và cái chết, tất nhiên sẽ liên hợp lại. Điều càng làm Tiểu Yêu không ngờ chính là, hóa ra Tây Lăng thị và bà ngoại từng lợi hại như vậy, ai ai cũng tình nguyện đặt mối thân thích với Luy Tổ nương nương của Tây Lăng thị, ngược lại huyết mạch của Hiên Viên Hoàng Đế có vẻ như không quan trọng gì.

          Hinh Duyệt kéo kéo cái khăn che mặt của Tiểu Yêu: “Tiểu Yêu, trong phòng khách này đều là những bằng hữu thân quen nhất, mau bỏ mũ che mặt của cô xuống đi.” Phòng khách của họ cực kỳ rộng rãi thoáng đãng, ở giữa là chính sảnh, hai bên trái phải là mành trúc che chắn với gian khác.

          Ý Ánh vừa đi tới từ bên phải phòng, có lẽ là gian phòng dành riêng cho nữ tử nghỉ ngơi, bên trái phòng hẳn là gian phòng dành cho nam tử.

          Ý Ánh cũng nói: “Đúng vậy, lần trước đã không thấy, lần này cô không thể tiếp tục che giấu được.” Hinh Duyệt phân rõ ràng khu thân khu sơ, mọi người không có gì kiêng kỵ, không ai đội mũ che mặt cả. Tiểu Yêu vốn nghĩ không muốn khác người, vì thế liền cởi mũ xuống.

          Hinh Duyệt quan sát tỉ mỉ một phen, kéo tay Tiểu Yêu, khen ngợi nói: “Thật không biết sau này ai có phúc lấy được cô.” Nàng kéo Phong Long tới trước mặt Tiểu Yêu, nửa đùa nửa thật nói, “Không phải ta khoe khoang thay ca ca, ở Đại Hoang này thật sự không bới đâu ra người theo kịp ca ca ta đâu.”

Ý Ánh cười giễu: “Đúng là không biết xấu hổ!” Hinh Duyệt lớn lên ở Hiên Viên, rất có khí phách của nữ tử Hiên Viên, cười nói: “Nam cưới nữ gả chính là chuyện ngay thẳng trong sáng nhất, có gì phải xấu hổ?” Phong Long lớn lên ở Trung Nguyên, ngược lại thấy ngượng, nói với Chuyên Húc: “Chúng ta đi xem bọn họ đang làm gì.” Cùng Chuyên Húc đi vào gian phòng bên trái.

          Hinh Duyệt phân phó tì nữ: “Nếu bên trong không có ai nghỉ ngơi, thì cuốn mành trúc lên để thoáng mát sáng sủa một chút.”

“Vâng.” Tì nữ đi vào hỏi một câu, không ai phản đối, liền cuốn mành trúc lên.

          Trong gian phòng có ba người, Đồ Sơn Hầu và Phòng Phong Bội đang dựa vào giường nhỏ, uống rượu trò chuyện. Cảnh ngồi ngay ngắn trước cửa sổ, đang thưởng thức phong cảnh, Phong Long và Chuyên Húc vừa vào đứng bên cạnh hắn.

          Tiểu Yêu sửng sốt, Cảnh ở đây, đúng như dự đoán, nhưng, không ngờ Phòng Phong Bội cũng ở đây! Ý Ánh kéo Tiểu Yêu vào, cười nói: “Nhị ca, nhìn xem đây là ai.” Vừa nói chuyện bên ngoài mành, mọi người trong mành đương nhiên cũng nghe được rõ ràng, Ý Ánh đang làm cho quan hệ của Phòng Phong Bội và Tiểu Yêu có phần đặc biệt.

          Phòng Phong Bội nhìn Tiểu Yêu, không để tâm cười nói: “Cô cũng tới à.” Đồ Sơn Hầu bên cạnh hắn đứng lên, chào Tiểu Yêu, Tiểu Yêu mỉm cười đáp lễ với Đồ Sơn Hầu, trong lòng lại phiền muộn, người này mà cũng gọi tới? Đồ Sơn Hầu hàn huyên vài câu với Tiểu Yêu rồi đi ra ngoài, nhìn người đang nghịch nước trong vườn.

          Ý Ánh cười nháy nháy mắt với Phòng Phong Bội, nói: “Nhị ca, huynh chăm sóc Tiểu Yêu cho tốt nhé, muội ra ngoài chơi một lát.” Vườn rất rộng, hòn non bộ san sát, cây hoa tươi tốt, bóng Ý Ánh biến mất sau hòn non bộ.

          Tiểu Yêu khẽ nói với Phòng Phong Bội: “Ngươi đi theo ta!” Nàng đi trước, Phòng Phong Bội đi theo sau nàng, hai người một trước một sau, tiến vào đình viện, bóng họ biến mất giữa núi đá, hoa và cây.

          Trước cửa sổ, Cảnh, Chuyên Húc, Phong Long và Hinh Duyệt vừa hay nhìn thấy, Hinh Duyệt đẩy Phong Long một cái: “Ca ca, huynh thật là ngốc! Nếu không gắng lên thì Tiểu Yêu sẽ bị người ta cướp mất.” Định trách Ý Ánh vài câu, không biết lượng sức gì cả, dám cướp người với Phong Long, nhưng lại e ngại Cảnh, cuối cùng đành nuốt mấy phần bất mãn vào bụng.

          Hinh Duyệt nói với Chuyên Húc: “Ca ca ta bình thường thông minh lắm, thế mà vừa trông thấy Tiểu Yêu đã ngốc nghếch ngẩn ngơ, huynh với ca ca ta là bằng hữu tốt, cần phải trợ giúp ca ca ta.” Phong Long không nói gì, chỉ thở dài thi lễ với Chuyên Húc, ý tứ hiển nhiên đã rõ rành rành.

          Chuyên Húc cười nói: “Ta chỉ có thể giúp huynh tạo cơ hội, về phần tâm ý của Tiểu Yêu, ta không làm chủ được.”

Hinh Duyệt cười nói: “Vậy là đủ rồi.” Hinh Duyệt suy nghĩ một chút, nói với Chuyên Húc và Phong Long: “Chúng ta cũng ra ngoài chơi nhé, thuận tiện tìm họ.” Nàng nghĩ họ mà đi thì chỉ còn Cảnh, nói tiếp: “Cảnh ca ca, ngồi trong phòng buồn lắm, huynh cũng ra đây đi!”

16 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Đoạn trích đặc biệt

  1. “Cô có chỗ nào không phải? Bà ngoại cô là Luy Tổ nương nương, cũng là tiểu thư của Tây Lăng gia, mẹ của bà ngoại cô là bà cô của ông nội ta, bà ngoại cô là biểu di (dì họ) của ông nội ta, mà ta hẳn là phải gọi cô một tiếng biểu di. Nhưng nay tộc trưởng của Tây Lăng thị, đường cữu (cậu họ) của cô lấy tiểu thư Khương gia, con của họ là biểu đệ biểu tỷ của cô, tiểu thư Khương gia là biểu tỷ của tiểu tỷ Huy gia, ta là biểu muội của tiểu tỷ Huy gia, ta cũng nên gọi cô một tiếng biểu tỷ…” ————> Hự mình phục bn a~ đọc ko hỉu gì hít á (*~~~~~*)!
    Lâu lâu mình lại quên, Tây Lăng Gia có phải bên họ của Phong Long và Hinh Duyệt ko bn? Còn Ý Ánh nữa, họ hàng xa xa ở đâu ý ~TTOTT~!
    Thank Tiểu Dương :3 ~

    • Tây Lăng thị là tộc của bà ngoại Tiểu Yêu, Tây Lăng Luy Tổ. Ý Ánh là Phòng Phong Ý Ánh, tộc này không lớn bằng Tây Lăng và Đồ Sơn. Phong Long và Hinh Duyệt có mẹ là con gái của tộc trưởng Xích Thủy thị và cha là Tiểu Chúc Dung (Con của Chúc Dung nổi tiếng tài giỏi của Thần Nông năm xưa). Đồ Sơn thị nổi nhất về buôn bán tiền của, nhà Phong Long và Hinh Duyệt cũng là gia tộc lớn mạnh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s