Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 3 (1)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 3: Năm tháng bình lặng cùng chàng

Chương 3.1

 

          Sáng sớm, Tiểu Yêu tới phủ Tiểu Chúc Dung.

          Tiểu Yêu vốn định mang theo một tì nữ là San Hô, nhưng Chuyên Húc lại cho nàng một tì nữ nữa tên Miêu Phủ. Tiểu Yêu đoán là ám vệ hắn huấn luyện, nàng không nói gì mà nhận lấy.

          Phu nhân của Tiểu Chúc Dung không ở đó, Hinh Duyệt nói bà quanh năm sống tại Xích Thủy, vì thế nữ chủ nhân của phủ Tiểu Chúc Dung này chính là Hinh Duyệt.

          Hinh Duyệt biết tính tình Tiểu Yêu có chút quái lạ, Chuyên Húc đã dặn dò nàng nhiều lần không nên gò bó Tiểu Yêu, cho nên Hinh Duyệt đã bố trí cho Tiểu Yêu một tiểu viện độc lập, ngoài hai tì nữ Tiểu Yêu mang đến là San Hô và Miêu Phủ, chỉ có hai nha đầu quét dọn, luôn ở trong viện.

          Tiểu Yêu rất hài lòng với sự sắp xếp của Hinh Duyệt, Hinh Duyệt yên lòng, để hai tì nữ lại dọn dẹp gian nhà, dẫn Tiểu Yêu dạo quanh phủ, làm cho Tiểu Yêu quen với nơi nàng sinh hoạt sắp tới.

          Buổi tối, Tiểu Yêu lần đầu tiên gặp Tiểu Chúc Dung danh tiếng lẫy lừng, là một nam tử vóc dáng cường tráng, ngũ quan sáng sủa, nhưng có lẽ vì quanh năm chính sự quấn thân, giữa đôi mày của ông nhíu chặt, lộ vẻ mệt mỏi.

          Tiểu Chúc Dung nói chuyện trong chốc lát với Tiểu Yêu, căn dặn Hinh Duyệt tiếp đãi Tiểu Yêu nồng hậu rồi rời đi.

          Hinh Duyệt nhẹ nhàng thở hắt ra, nói với Tiểu Yêu: “Có phải rất nặng nề không? Nhưng cô đừng lo nghĩ về cha ta, ông rất bận bịu, vài ngày ta mới gặp ông được một lần, nếu có việc ông sẽ chạy đi xử lý, mấy tháng không gặp là bình thường. Phủ đệ này tuy lớn, nhưng thực ra thường chỉ có mình ta ở nhà.”

          Hinh Duyệt kéo tay Tiểu Yêu: “Ca ca ta cũng là người bận rộn, đặc biệt là từ khi ca ca cô tới đây, ngay cả cái bóng cũng không trông thấy, nhiều lúc ta muốn tìm ai đó nói chuyện mà không tìm được, bây giờ chí ít hai người chúng ta có thể làm bạn.”

          Tiểu Yêu cười gật đầu: “Được.”

          Hinh Duyệt nói: “Tuy cô hơn tuổi ta, nhưng ta luôn nghĩ cô là người chuyện gì cũng không suy nghĩ nhiều, mọi chuyện ta đều lo nghĩ, giống như một tỷ tỷ vậy. Cô không phải khách khí với ta, cứ coi đây là nhà của cô, dù muốn thứ gì, muốn chơi gì cũng có thể nói với ta.”

          Tiểu Yêu cười nói: “Ta chuyện gì cũng không suy nghĩ bao giờ? Kỳ thực cái gì nên nghĩ ta đều nghĩ.” Chỉ là nàng không muốn nghĩ gì, nên làm Hinh Duyệt có cảm giác chuyện gì cũng không suy nghĩ nhiều.

          Tiểu Yêu và Hinh Duyệt cùng ăn cơm tối xong còn nói chuyện một lúc nữa.

          Hinh Duyệt cũng là một người hay nói, nàng kể những chuyện hồi nhỏ cho Tiểu Yêu nghe, sau khi Tiểu Chúc Dung chưởng quản Trung Nguyên, ca ca sống ở Xích Thủy, nàng và mẹ sống ở Hiên Viên thành, vì lớn lên ở Hiên Viên thành nên rất có tình cảm với nơi ấy, nàng cũng từng tới Triều Vân điện chơi.

          Tiểu Yêu nghe nghe, hiểu ra, kỳ thực Hinh Duyệt và mẹ của cô ấy là con tin, phỏng chừng thời gian đó Hoàng Đế còn chưa hoàn toàn tín nhiệm Tiểu Chúc Dung, vì vậy vừa giao Trung Nguyên cho Tiểu Chúc Dung, vừa giam vợ và con gái ông. Nàng nghĩ Hinh Duyệt cũng hiểu, nhưng cô ấy không nhắc đến, chỉ nói về những chuyện thú vị ở Hiên Viên thành, tự vui cười ha ha, Tiểu Yêu cũng cười nghiêng ngả.

          Chờ Hinh Duyệt rời đi, Tiểu Yêu nằm trên giường mới nhận ra, Hinh Duyệt chính là người bạn gái đầu tiên của nàng. Giả làm nam tử mấy trăm năm, một cơ hội thân cận với nữ tử cũng không có, sau khi khôi phục hình dáng nữ nhi, vì thân phận đặc thù, người bình thường không dám tiếp cận, tuy A Niệm là em gái của nàng, nhưng hai người ở cùng một chỗ không đánh nhau đã là tốt lắm rồi, sao có thể giống như đêm nay, vừa trò chuyện vừa cười đùa?

          Tiểu Yêu thấy cảm giác tán gẫu với các thiếu nữ hoàn toàn khác với những người khác, nàng thấy thích.

          Trong thời gian ở tại phủ Tiểu Chúc Dung, Tiểu Yêu có cảm giác rất tốt.

          Tuy Hinh Duyệt ít tuổi hơn nàng, nhưng thời gian làm con gái của Hinh Duyệt nhiều hơn nàng, trong quá trình trưởng thành của Tiểu Yêu, khuyết thiếu những dẫn đắt của một cô gái trưởng thành, Tiểu Yêu đi theo Hinh Duyệt thật sự thấy hơi giống muội muội theo tỷ tỷ, Hinh Duyệt dạy Tiểu Yêu trang điểm, phân tích cho Tiểu Yêu các kiểu búi tóc, giúp nàng tô móng chân móng tay, nói với Tiểu Yêu, đàn ông thích nhìm trộm chân của con gái, nhất định phải bảo dưỡng chân thật tốt.

          Tiểu Yêu lấy số nước hoa đã mua ở Hiên Viên thành ra, đổi lấy thảo dược, giúp Hinh Duyệt điều chế mùi hương rất đặc biệt, cho cô ấy có thể dùng riêng biệt vào các mùa xuân hạ thu đông, Hinh Duyệt vô cùng vui vẻ.

          Phong Long cũng rất có lễ phép, dù muốn tiếp cận Tiểu Yêu nhưng biết nàng mới tới phủ, nên hắn vẫn lảng tránh. Đợi đến khi Tiểu Yêu quen thuộc mọi thứ, hắn mới thỉnh thoảng tới gặp Tiểu Yêu cùng Hinh Duyệt, hắn làm việc hào phóng tự nhiên, Tiểu Yêu coi hắn như bằng hữu, đối đãi bình thường, ba người cùng nói chuyện và vui đùa, không hề cảm thấy xấu hổ, nặng nề, trái lại rất thú vị.

          Tới chỗ Hinh Duyệt ở, luyện bắn cung thì không ảnh hưởng gì, mọi người chỉ nghĩ nàng đang đùa nghịch, nhưng không tiện luyện chế thuốc độc, Tiểu Yêu có phần không quen, chỉ có thể lật xem sách thuốc, luyện chế thuốc viên, có chút ít còn hơn không.

          Một ngày, Tiểu Yêu đang sắp xếp thảo dược, Hinh Duyệt tìm đến Tiểu Yêu, cười nói: “Có chuyện này muốn hỏi ý của cô sớm một chút, Cảnh ca ca muốn tới Chỉ Ấp, lúc ca ca ta còn bé đã từng học tập cùng huynh ấy, hai người cùng ăn cùng ở, tình cảm vẫn luôn tốt đẹp, tuy Cảnh ca ca có nhiều trạch phủ ở Chỉ Ấp, nhưng chỉ cần ca ca ở Chỉ Ấp là sẽ mời huynh ấy tới đây, lần này cô ở đây chơi, ca ca sợ cô để ý nên bảo ta tới hỏi một tiếng.”

          Tiểu Yêu chậm rãi nói: “Phủ đệ lớn như vậy, đương nhiên là càng nhiều người càng náo nhiệt rồi.”

          Hinh Duyệt vỗ tay: “Giống hệt như ta nghĩ, ta đã nói với ca ca rồi, trông cô lãnh đạm nhưng rất dễ tiếp cận, nếu thật sự thân quen thì càng hiền hòa hay nói.”

          Hinh Duyệt nói: “Cô cứ làm việc đi, ta phải nhanh chóng phái người đưa tin cho ca ca, còn phải dọn dẹp chỗ ở cho Cảnh ca ca, chờ Cảnh ca ca tới, ta sẽ đi tìm cô.”

          Tiểu Yêu nhìn thảo dược trong tay, đột nhiên không nghĩ ra vừa rồi mình muốn làm gì.

          Chạng vạng, Hinh Duyệt đến gọi Tiểu Yêu: “Cảnh ca ca ở nơi tên là Mộc Tê viên, một nơi trong rừng hoa quế, mùa thu hàng năm hương thơm ngào ngạt, ngồi lâu trong rừng, ngay cả quần áo cũng thơm mùi hoa quế. Đêm nay chúng ta dùng cơm ở Mộc Tê viên, vừa để bằng hữu gặp nhau, vừa để thưởng thức hoa quế.” (Mộc tê là hoa quế.)

Hoa quế

Hoa quế

          Tiểu Yêu nói: “Được.”

          Hinh Duyệt dẫn Tiểu Yêu đi về phía Mộc Tê viên, Tiểu Yêu hỏi: “Ý Ánh có tới không?”

          “Không tới.” Hinh Duyệt bĩu môi, muốn nói lại thôi, nhìn bốn bề vắng lặng, nói rằng: “Chuyện này chỉ tỷ muội chúng ta nói lén thôi, nghìn vạn lần đừng nói với người khác.”

          Tiểu Yêu còn chưa biết đó là lời dạo đầu khi con gái tán chuyện về người khác, vô cùng trịnh trọng hứa hẹn: “Được.”

          Hinh Duyệt đè giọng nói: “Thực ra, Cảnh ca ca rất đáng thương, Ý Ánh không hề thích Cảnh ca ca.”

          Tiểu Yêu sửng sốt: “Tại sao cô biết? Ý Ánh nói với cô à?”

          “Sao Ý Ánh có thể nói mấy chuyện như thế với ta? Mẹ Cảnh ca ca là người của Huy thị, bà ngoại ta cũng là người của Huy thị, bà ngoại ta là cô của mẹ huynh ấy, bà ngoại Cảnh ca ca là người của Xích Thủy thị, là đường tỷ của ông ngoại ta, chúng ta và Cảnh ca ca là thân thích. Ý Ánh tính là gì chứ?” Hinh Duyệt híp mắt xem thường, “Nếu Ý Ánh không phải vị hôn thê của Cảnh ca ca, làm sao ta lại thân cận với cô ta như vậy?”

          “Vậy làm sao cô biết…”

          “Con gái thích một người có thể che giấu rất kín, thậm chí cố ý làm ra vẻ không thích. Nhưng khi đã ghét một người, thì dù có che giấu thế nào cũng bị lộ ra. Có một lần Cảnh ca ca đi tới từ xa, đi khập khiễng, Ý Ánh nhìn Cảnh ca ca lạnh lùng dị thường, cái ánh mắt đó… tràn ngập khinh thường ghét bỏ, khiến ta rùng mình một cái. Sau khi Ý Ánh phát hiện ta đang nhìn, lập tức đi về phía Cảnh ca ca, thân thiết ân cần hỏi han, nhưng từ đó trở đi, ta đã âm thầm để tâm, càng quan sát tỉ mỉ, càng chứng thực suy đoán của ta.”

          Tiểu Yêu cho rằng chỉ có mình từng thấy ánh mắt khinh thường căm hận của Ý Ánh với Cảnh, không ngờ Hinh Duyệt cũng từng trông thấy, Ý Ánh không phải là người không cẩn thận, chỉ có thể nói rõ, cô ta thực sự rất ghét Cảnh.

          Hinh Duyệt nói: “Còn có một chuyện ta ấn tượng rất sâu. Một lần chúng ta tới núi chơi, nhóm nam tử đều đi săn bắn, vì Cảnh ca ca không tiện nên không đi. Ý Ánh lại cùng mấy nữ tử giỏi săn bắn đi theo nhóm nam tử. Tiểu Yêu, cô nói xem, nếu người trong lòng cô không thể đi săn vì đi đứng không tiện, cô sẽ làm thế nào?”

          Tiểu Yêu thấp giọng nói: “Ta sẽ ở bên chàng.”

          Hinh Duyệt nói: “Hay lắm! Chính vì vậy mà ta nói Cảnh ca ca đáng thương, sau đó ca ca ta đã mang con mồi trở về, Ý Ánh vẫn còn chơi trong núi, ca ca ta thấy Cảnh ca ca cô đơn, nửa trêu nửa trách nói Cảnh ca ca nuông chiều người phụ nữ của mình quá làm cô ấy ham chơi. Ca ca ta ngốc nghếch nên không hiểu, phụ nữ có ham chơi đến mấy thì trái tim vẫn đặt người đàn ông của mình lên trên hết, đương nhiên sẽ tự biết giữ mình.”

          Tiểu Yêu thì thào nói: “Nếu đã ghét như vậy, tại sao không hủy bỏ hôn ước?”

          Hinh Duyệt hừ lạnh: “Hủy bỏ hôn ước ư? Cô ta còn luyến tiếc lắm! Ý Ánh trông xinh đẹp, có tự cao có tài năng, làm gì cũng muốn đứng đầu, đáng tiếc dù cô ta có mạnh đến mấy cũng chỉ là cô nương của Phòng Phong gia thôi, con gái của lục đại thị (sáu thị tộc lớn) ở Trung Nguyên xưa nay đều không phục cô ta, thấy bọn ta thì nhàn nhạt, vốn không mang cô ta chơi cùng. Khi đó, ta còn nhỏ, cô ta từng cẩn thận tiếp cận ta, chơi với ta rất tốt, thế nên các cô nương của lục đại thị mới tiếp nhận cô ta, người khác thấy cô ta và chúng ta thân quen, tự nhiên đều xem trọng cô ta hơn một bậc. Sau này không biết xảy ra chuyện gì, mẹ của Cảnh ca ca nhìn trúng cô ta, chấm cô ta cho Cảnh ca ca, bỗng chốc cô ta không giống trước nữa, không nói gì nghe nấy, nhẹ giọng nịnh nọt với ta như trước. Khi đó, ta đã hiểu chuyện, nghĩ như vậy cũng chẳng có gì, dù sao tương lai cô ta là phu nhân của tộc trưởng, ta đương nhiên cần có chút thủ đoạn, lôi kéo cô ta.”

          Đã gần tới Mộc Tê viên, Hinh Duyệt dặn dò Tiểu Yêu lần thứ hai: “Nghìn vạn lần đừng nói với người khác nhé!”

          “Ừ, cô yên tâm.”

          Hinh Duyệt để tì nữ bưng rượu tới rừng hoa quế, chắc rằng trước đây từng vui đùa như thế, có đủ những vật dụng điêu khắc từ gỗ cây hoa quế, ghế dài, bàn, bình phong, đèn. Đèn không treo lên mà đặt trước mỗi bàn ăn, một điểm sáng nhạt, vừa đủ thấy rõ rượu và thức ăn, không hề ảnh hưởng tới thú vui ngắm trăng.

          Bày đặt hai bàn ăn hình chữ nhật, ở giữa có tửu khí (vật dùng đựng và uống rượu) hình tròn, đựng rượu ngon. Cảnh và Phong Long đã ở đó, đều tự ngồi trước một bàn ăn đối diện nhau. Hinh Duyệt vô cùng cao hứng lôi kéo Tiểu Yêu đi tới, Tiểu Yêu đã quen biết Cảnh, không hành lễ, chỉ ngọt ngào gọi một tiếng “Cảnh ca ca”.

          Tiểu Yêu nhìn Phong Long cười cười, ngồi cạnh Cảnh, Hinh Duyệt không tiện bảo Tiểu Yêu đứng lên, không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống đối diện Tiểu Yêu, cùng bàn với Phong Long.

          Hinh Duyệt phân phó tất cả thị nữ lui ra, không quấy nhiễu sự tự tại của họ.

          Phong Long cười chỉ vào tửu khí, nói với Tiểu Yêu: “Cô tửu lượng cao, hôm nay đừng khách khí đấy.”

          Tiểu Yêu đã quen đùa với hắn, cười sẵng giọng: “Đừng nói lung tung, người khác nghe được còn tưởng rằng ta là con sâu rượu.” Vừa nói chuyện, vừa tự múc cho mình một muôi rượu, rót vào chén.

          Tiểu Yêu kính rượu với Phong Long và Hinh Duyệt: “Cảm tạ hai vị đã chiêu đãi.”

          Ba người cùng cạn một chén.

          Tiểu Yêu lại kính rượu Cảnh, nhưng không nói câu gì, chỉ nâng chén, uống một hơi cạn sạch, Cảnh cũng uống cạn một chén.

          Phong Long đáp lễ Tiểu Yêu, Tiểu Yêu không hề khước từ mà uống một chén.

          Hinh Duyệt cười nói: “Tiểu Yêu, cô kềm chế một chút.”

          Tiểu Yêu phất tay, nói rằng: “Yên tâm đi, hạ gục ba người thì không thành vấn đề.”

          Phong Long cười ha hả: “Nào, chúng ta cùng nhìn xem cô có thể một mình hạ gục ba người chúng ta không.”

          Tì nữ mang đàn tới, Hinh Duyệt nói: “Vốn không nên đàn bừa trước mặt Cảnh ca ca, thế nhưng chỉ uống rượu thì không thú vị, vừa lúc mấy ngày nay ta nghĩ được một khúc mới, nên bêu xấu vậy.”

          Tiểu Yêu cười trêu chọc: “Đáng tiếc Chuyên Húc không ở đây, không ai đàn tiêu hợp tấu với cô.”

          Hinh Duyệt mặt đỏ, tức giận nói: “Không quen cô thì thấy cô lạnh lùng ít nói, không ngờ vừa mới thân quen mà cô đã ồn ào phiền phức như vậy.”

          Tiểu Yêu giơ chén rượu: “Ta tự phạt một chén, bồi tội với muội muội.”

          Hinh Duyệt ngồi trước đàn, gảy đàn mà tấu.

          Tiểu Yêu nâng chén với Phong Long, hai người uống liền ba chén, Tiểu Yêu kính rượu Cảnh, cũng là uống liền ba chén, Phong Long lại cùng uống ba chén nữa.

          Phong Long kính rượu Tiểu Yêu, hai người vừa uống đã hết ba chén.

          Tới khi Hinh Duyệt đàn xong, Tiểu Yêu cười chỉ chỉ Phong Long, nói: “Đêm nay người say đầu tiên khẳng định là huynh.”

          Phong Long hào sảng nói: “Uống rượu mua vui, không say thì còn gì thú vị nữa? Uống rượu với cô rất sảng khoái, rất vui vẻ!”

          Tiểu Yêu nói với tì nữ: “Thêm rượu!”

          Phong Long mừng đến mức trực tiếp ném chén rượu đi: “Được!”

          Tì nữ thêm rượu, Tiểu Yêu và Phong Long mỗi người lấy một chén, ừng ực uống cạn, cùng nhìn cái chén rỗng không, cười rộ lên.

          Hinh Duyệt bất đắc dĩ lắc đầu, nói với Cảnh: “Trước đây chỉ có mình ca ca ta điên, bây giờ lại có thêm một người rồi, tiếp theo thể nào cũng có trò náo nhiệt.”

          Phong Long nói với Tiểu Yêu: “Một chén nữa chứ?”

          “Được!” Tiểu Yêu sảng khoái uống cùng Phong Long một chén.

          Phong Long đi tới chỗ đất trống: “Ta gọi vũ sư tới trợ hứng uống rượu.” Hắn vung tay lên, Thủy linh ngưng tụ thành một con sư tử màu lam, ngồi xổm trên mặt đất trông rất sinh động, cứ như lúc nào cũng có thể nhào lên. (Vũ sư: sư tử nhảy múa trong các buổi lễ hội, Thủy linh là linh lực tu luyện theo thủy (nước), Thần tộc có thể tu luyện theo Thủy linh, Mộc linh, Hỏa linh…)

          Phong Long gọi Hinh Duyệt: “Muội muội.”

          Hinh Duyệt giương tay, ngưng tụ một quả cầu lửa màu đỏ, ném cầu cho Phong Long, Tiểu Yêu bấy giờ mới biết Hinh Duyệt tu luyện Hỏa linh, Phong Long dường như tu luyện cả Thủy Hỏa rất hiếm thấy.

          Phong Long mở cánh tay, cúi người, đá chân, như đang chơi đá cầu, làm quả cầu lúc sang trái lúc sang phải, lúc cao lúc thấp, sư tử đuổi theo cầu lửa, khi thì nhảy lên thật cao, khi thì cúi gục đầu xuống thấp.

          Hinh Duyệt cố ý giở trò xấu, thường xuyên ném cầu lửa vào miệng sư tử, Phong Long hiển nhiên có kỹ năng cao hơn một bậc, luôn dập tắt lửa đúng lúc, không cho sư tử ăn cầu. Nước lửa giao nhau, tia sáng bay lượn, trông rất đẹp mắt.

          Tiểu Yêu vỗ tay ủng hộ, lại đi lấy chén rượu, Cảnh ngăn nàng, thấp giọng hỏi: “Nàng là cao hứng nên muốn uống, hay buồn khổ nên muốn uống?”

          Tiểu Yêu nói: “Ta vừa buồn khổ vừa cao hứng.” Buồn khổ vì Ý Ánh đối xử với Cảnh như vậy, cao hứng cũng vì Ý Ánh đối xử với Cảnh như vậy.

          Cảnh không hiểu nhìn Tiểu Yêu.

          Tiểu Yêu lặng lẽ cầm tay Cảnh, mắt nàng sáng như sao, chứa chan niềm vui, trông rực rỡ lộng lẫy hơn cả ánh sáng phía sau nàng.

          Cảnh không khỏi ngây ngốc nhìn nàng, Tiểu Yêu quay đầu lại nhìn, Phong Long đang say rượu múa sư tử, Hinh Duyệt cười ha ha kích thích cầu lửa, mang phiền tới cho Phong Long, trong chốc lát hai người không hề nhìn họ. Tiểu Yêu dùng sức nắm tay Cảnh, Cảnh nghiêng người về phía trước, Tiểu Yêu mượn lực, nhổm dậy một chút, nhanh chóng hôn lên mặt hắn một cái.

          Tiểu Yêu vừa ngọt ngào vui sướng, vừa lòng dạ rối bời, xoay người cực nhanh, vừa lén nhìn xem Hinh Duyệt có thấy không vừa vờ như chưa xảy ra chuyện gì, múc rượu.

          Nhưng không ngờ tới, nàng túm mạnh quá, khi đột nhiên buông ra, trong nháy mắt đầu óc Cảnh trống rỗng, phịch một tiếng, Cảnh ngã ngửa xuống ghế ngồi, dẫn theo chén rượu đổ nhào, leng keng thùng thùng vang dội.

          Phong Long và Hinh Duyệt đều nhìn qua, Hinh Duyệt vội vàng hỏi: “Cảnh ca ca, huynh không sao chứ?”

          Cảnh ngồi dậy, mặt đỏ bừng: “Không, không có gì, nhất thời hoa mắt, bị vướng chân.”

          Phong Long cười to: “Ta còn có thể múa sư tử mà huynh đã say đến ngã ngửa rồi.” Phong Long nói với Tiểu Yêu, “Xem ra đêm nay người say lảo đảo đầu tiên chính là Cảnh.”

          Hinh Duyệt sợ Cảnh xấu hổ, trách ca ca: “Huynh cho rằng ai cũng giống huynh à? Ánh đèn mờ, trong chốc lát không thấy rõ, vấp ngã là bình thường.”

          Cảnh cúi đầu ngồi im, có chút ngốc, có chút vụng. Tiểu Yêu uống một chén rượu, cười đứng lên, nhanh nhẹn dạo qua một vòng, khẽ xòe váy dài: “Ta hát sơn ca cho mọi người nghe nhé!”

          Không chờ họ đáp lại, Tiểu Yêu đã tự nhiên vừa hát vừa nhảy:

Nếu chàng như gió bên dòng nước

Thiếp sẽ tựa sen trong gió

Gặp nhau tương tư

Gặp nhau tương tư

Nếu chàng như mây trên trời

Thiếp sẽ tựa mây bên trăng

Cùng mến thương cùng luyến tiếc

Cùng mến thương cùng luyến tiếc

Nếu chàng như cây trong núi

Thiếp sẽ tựa dây leo

Nương tựa làm bạn

Nương tựa làm bạn

Tại sao thế gian có buồn vui

Tại sao cuộc đời có hợp tan

Chỉ nguyện cùng chàng

Mãi nắm tay, không chia ly

Mãi nắm tay, không chia ly

Mãi nắm tay, không chia ly…

(Bài hát trên mình chỉ dịch theo ý, không dịch thơ. “Chàng” nguyên gốc Hán Việt là quân, quân là vua, quân vương, trong bài hát, bài thơ thường dùng từ này tỏ ý kính trọng người trong lòng.)

Trời cao mây nhạt, trăng sáng sao mờ, trong rừng hoa quế, bóng hoa nơi sum suê nơi lưa thưa, hương thơm bốn phía, Tiểu Yêu đạp lên ánh trăng và hương hoa, múa hát uyển chuyển, thân mềm như liễu, mắt đẹp như nước mùa xuân, nàng hát trăng bồi hồi, nàng múa bóng thướt tha, một câu cuối cùng mãi nắm tay không chia ly, tiếng thanh mảnh như tơ nhện, tình điệu du dương, tình ý lưu luyến, triền miên thấu xương.

(Tình điệu du dương nguyên văn Hán Việt là nhất xướng tam thán nguyên nghĩa là một người hát ba người hát theo, ba người khen ngơi, cũng chỉ thơ văn ca khúc lưu loát uyển chuyển đi vào lòng người.)

          Trong chốc lát, ba người đều ngẩn ngơ kinh ngạc không nói gì.

          Tiểu Yêu trở về chỗ ngồi, chỉ cảm thấy mặt nóng tim nhảy, bước chân lảo đảo, mềm lả ngồi xuống ghế. Tiểu Yêu chống trán, say cười nói: “Đầu ta choáng váng quá, nhìn cái bàn cũng lắc lư.”

          Hinh Duyệt than thở: “Quả nhiên như lời ca ca nói, uống rượu mua vui, nhất định phải say mới thú vị.” Nàng nâng chén rượu, “Tiểu Yêu, kính cô một chén.”

          Tiểu Yêu lảo đảo cầm chén rượu, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

          Tiểu Yêu tửu lượng tốt, trước kia uống rượu, dù người say nhưng tâm thần vẫn minh mẫn, vậy mà tối nay uống đến mức hồ đồ. Hinh Duyệt đạp ca dưới ánh trăng, cười gọi Tiểu Yêu, nàng muốn đi, nhưng vừa đứng lên chân đã mềm nhũn, người ngã về phía sau, ngã vào khuỷu tay Cảnh.

          Tiểu Yêu cười với Cảnh, khuôn mặt Cảnh cũng tràn đầy ý cười, Tiểu Yêu muốn đưa tay sờ lên mặt hắn, nhưng mắt nàng đã từ từ khép lại, ngủ say.

          ————

44 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 3 (1)

  1. Cả ngày cứ ra ngóng vào ngóng, chờ cả buổi tối mới thấy có hàng về, chạy nhanh vào, comment xong thì mới đọc. Cái thói trẻ trâu đến già cũng không sửa được. Công nhận em Tiểu Dương bị áp lực, ngày nào mà không có chap mới thế nào cũng bị năn nỉ ỉ ôi (trong đó có mình🙂 ), tự hỏi em có hay bị hắt xì không? Hihi,hàng mới về, đảm bảo tối nay ngủ ngon rồi.

  2. Bây giờ đọc xong tiện thể còm men luôn, chương này cứ thấy bình an, ấm áp lại vui vẻ như kiểu xuân sang tết đến ấy. Cứ có cảm giác như gió xuân nhè nhẹ, hương rượu nồng nàn, cánh hoa bay theo điệu múa của mỹ nhân. Cái này phải để mấy fan chuyên tả cảnh viết mới hay, ta nghĩ mãi không ra được mấy từ Hán Việt đăc tả như các nàng.
    Lại nữa, đọc cái đoạn ảnh Cảnh giật mình ngão nhào khỏi ghế làm ta phá lên cười. Làm thế nào bây giờ, rõ ràng ta không phải Thập Thất đảng mà đọc chương này lại thấy Cảnh ngố ngố, dễ thương🙂 . Chả bù cho mấy chương trước nhìn mặt bạn Cảnh là muốn next nhanh cho bõ tức. Ộ ôi, tự thấy bản thân ngày càng sa ngã, đi sám hối với Tương Liễu và Chuyên Húc đảng thôi…

  3. nói thật mình thấy mụ Ý Ánh ngu bỏ xừ. muốn làm phu nhân tộc trưởng ít ra cũng phải biết điều một tí. đến cả Hinh Duyệt cũng biết cô ta ghét Cảnh. còn chưa bước chân vào cửa nhà người ta đã tỏ thái độ=>ngu. không muốn nói đến mà thỉnh thoảng cứ bị ngứa mắt mụ này =.=
    nhưng mà tự hỏi không biết nếu Ý Ánh thích Cảnh liệu TY có muốn anh hủy hôn ước với cô ta?

    • À chị ơi còn một chi tiết này không biết có ai để ý không nhỉ. Chả hiểutại sao tập 1 là LOST YOU FOREVER mà tập 2 lại là LOVE YOU FOREVER nhỉ?
      Hôm trước đọc cmt của chị em mới nghĩ ra đúng là tình cảm của TY với Cảnh vẫn rất mong manh. Tập 1 nỗi nhớ lớn nhất của Tiểu Lục không phải dành cho các nhân vật nam trong truyện mà là nỗi nhớ đối với mẹ nàng, nó gần như đã thành nỗi ám ảnh,day dứt, ảnh hưởng rất nhiều đến tâm lí cảu nàng ( ai bảo tương tư chỉ dành cho nam nữ yêu đương, hồi trước đọc Ruồi trâu em thấy tình cảm cha con còn lớn hơn tình cảm nam nữ rất nhiều). Dù sao đối với Cảnh cũng chỉ là một sợi tơ lòng chưa cắt đứt được ( với TL thì để TL đảng phân tích đi :D), nàng cũng bảo tơ lòng đó có dệt thành lưới không thì còn chưa rõ( nói đến đây cũng thấy mình trách TY có hơi vô lý😐 ).tập 1 nói là mất thì cũng chả biết là mất ai?ai mất? Tập 2 này có vẻ mới là nói về tình yêu nam nữ.Vậy nên em vẫn đang mong tập 3 happy ending chị ạ😀, tốt nhất đừng để cái tựa lost you forever nó lừa tình, hi vọng là love you forever đi🙂🙂
      Chưa có chap mới ngồi lảm nhảm với chị cho đỡ buồn vậy, hì hì😛

    • Con Cá cũng vậy nè. Cứ tủm tỉm cười k ngậm miệng dc. Đến khúc Cảnh ca ngã ngồi là phá lên cười :)) Chương này cứ như khoảng thời gian bình yên lặng giớ trc cơn bão ấy. Vừa vui mà vừa thấp thỏm

    • Hihi… Yêu đi chơi với Bội cũng nhiều, lúc thì vào tửu lâu lúc thì xem vũ kỹ, hai người cùng uống rượu chắc cũng có đó, nhưng cái kiểu chén thù chén tạc, lấy ánh trăng làm đàn, lấy hương hoa làm nhạc, mượn men rượu nồng thành vũ khúc tặng nhau thế này chắc chưa… tiếc thay, tiếc thay ^ ^

  4. Anh Cảnh ngốc này😀.
    “…
    Trong phòng chỉ còn lại họ, Tiểu Yêu lập tức lạnh mặt, chất vấn cảnh: “Sao chàng không tới gặp ta? Chẳng lẽ ta không tới tìm chàng thì chàng sẽ không nghĩ cách tới gặp ta sao?”

    Cảnh nói: “Ta đã đi gặp nàng.” Đêm qua hắn nấp trong rừng, nhìn nàng đi ngủ mới rời đi.

    “Chàng nhìn lén ta?”

    “Không hẳn vậy, ta không tới gần, chỉ có thể nhìn bóng dáng nàng…” Cảnh càng giải thích, tiếng nói càng nhỏ.

    Tiểu Yêu cười rộ lên, hỏi: “Chàng có muốn gặp ta không?”

    Cảnh gật đầu, chính vì muốn gặp nên hắn mới tới phủ Tiểu Chúc Dung.

    Tiểu Yêu nói: “Ta nói với Huynh Duyệt, muốn theo chàng học đàn, chàng dạy ta đánh đàn là có thể ngày ngày nhìn thấy ta.”

    Cảnh mừng rỡ cười tươi, Tiểu Yêu đắc ý dào dạt hỏi: “Có phải ta rất thông minh không?”

    Cảnh cười gật đầu
    …”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s