Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 3 (2)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 3: Năm tháng bình lặng cùng chàng

Chương 3.2:

 

          Ngày thứ hai, khi thức dậy đã gần tới buổi trưa.

          Tiểu Yêu xoa bóp cái đầu đau nhức, không khỏi bật cười, hèn chi đàn ông đều yêu rượu, quả nhiên sau cùng có thể làm ra những hành vi phóng đãng. San Hô mang nước mật ong tới cho Tiểu Yêu, Tiểu Yêu chậm rãi uống hết, cảm thấy dễ chịu hơn.

          Tiểu Yêu rửa mặt xong, tì nữ bưng cơm lên.

          Tiểu Yêu hỏi San Hô và Miêu Phủ: “Bọn Hinh Duyệt đều dùng cơm rồi à?”

          San Hô cười nói: “Đã dùng cơm sớm rồi ạ, Phong Long công tử và Cảnh công tử ra ngoài làm việc từ sáng. Hinh Duyệt tiểu thư chỉ thức dậy muộn so với mọi khi nửa canh giờ, phủ đệ lớn như vậy mà mọi chuyện trong trong ngoài ngoài đều do Hinh Duyệt tiểu thư quản, có tránh cũng không được.”

          Tiểu Yêu không thấy xấu hổ cười cười: “Xem ra chỉ có mình ta rảnh rỗi.”

          Tiểu Yêu dùng cơm xong, luyện tên một lúc rồi bắt đầu lật xem sách thuốc, nhìn sách thuốc một lúc, đi lại quanh sân trong chốc lát, khi thì đứng ngẩn người trước khóm hoa, khi thì dựa vào hành lang suy tư.

          Chạng vạng, Hinh Duyệt phái người tới mời Tiểu Yêu cùng dùng cơm, Tiểu Yêu muốn xem Phong Long và Cảnh có ăn cùng không, làm bộ lơ đãng hỏi: “Phong Long và Cảnh đều dùng cơm bên ngoài?”

          Hinh Duyệt cười nói: “Trước đây ca ca ta hầu như không ăn ở nhà, mấy ngày nay cô tới đây, huynh ấy mới sáu bảy ngày trở về ăn một lần. Cảnh ca ca không như vậy, buổi chiều sẽ trở lại, ta và ca ca chưa bao giờ coi huynh ấy là khách, để huynh ấy tự do muốn làm thế nào cũng được, nếu ca ca ở nhà, họ sẽ cùng dùng cơm, nếu ca ca không ở nhà, Cảnh ca ca sẽ dùng cơm một mình ở chỗ huynh ấy.”

          Tiểu Yêu ăn cơm một lát, nói rằng: “Ta nghe nói ngón đàn của cô tương đối tốt, vì sao hôm qua cô còn nói không nên đàn bừa trước mặt Cảnh?”

          Hinh Duyệt thở dài: “Không phải ta tự coi nhẹ mình đâu, cô chưa từng nghe Cảnh ca ca đánh đàn nên không rõ, năm xưa một khúc đàn của Thanh Khâu công tử không biết khuynh đảo bao nhiêu người! Mẹ đã mời cho ta hai sư phụ giỏi, nhưng kỳ thực, ta toàn dựa vào chỉ bảo của Cảnh ca ca mới có thể chính thức lĩnh ngộ được cầm nghệ. Chỉ là huynh ấy đã trải qua một kiếp nạn, nghe ca ca nói ngón tay huynh ấy từng bị thương nặng, không nhanh nhạy bằng trước đây, vì thế huynh ấy không đánh đàn nữa.”

          Tiểu Yêu nói: “Mặc dù lúc gảy đàn sẽ bị ảnh hưởng, nhưng hẳn là sẽ không ảnh hưởng tới việc dạy người khác đánh đàn.”

          Hinh Duyệt hỏi: “Cô muốn mời Cảnh ca ca dạy đánh đàn?”

          “Đúng là có nghĩ như vậy, cô biết đấy, từ bé ta đã sống ở ngoài, lưu lạc mãi nên chưa từng chịu sự giáo dục cẩn thận, rất nhiều chuyện không biết làm, thực ra đôi khi cảm thấy xấu hổ lắm.”

          Hinh Duyệt gật đầu hiểu, đệ tử thế gia giao du với nhau, nếu không có chút tài năng thì thực sự vô cùng xấu hổ, cho dù e ngại thân phận của Tiểu Yêu, không dám nói ngay mặt, nhưng khẳng định sau lưng sẽ bàn tán khinh miệt.

          Tiểu Yêu nói: “Ta luôn muốn học âm luật, sư phụ giỏi khó tìm, Chuyên Húc căn bản không có thời gian dạy ta, nghe thấy cô khen ngợi Cảnh, tâm tư không khỏi lay động, trùng hợp là bây giờ huynh ấy ở trong phủ.”

          Hinh Duyệt nói: “Nếu thật sự có thể nhờ được Cảnh ca ca thì tốt quá rồi, nhưng bây giờ tính tình Cảnh ca ca…  mà thôi cứ thử xem sao!” Dù sao thân phận của Tiểu Yêu đặc thù, Cảnh ca ca có cổ quái đến mấy cũng sẽ cân nhắc một chút.

          Tiểu Yêu cười nói: “Ta cũng nghĩ như vậy đó, biết đâu huynh ấy thấy ta thành tâm nên đồng ý.”

          Hinh Duyệt cười hỏi: “Muốn ta và ca ca nói trước giúp cô không?”

          “Không cần, phủ Tiểu Chúc Dung có thể dễ dàng tới ở sao? Nếu ta có thể ở lại trong phủ của cô, Cảnh đương nhiên sẽ hiểu quan hệ giữa ta với các cô, ta tự đi nói với huynh ấy mới thể hiện thành ý hơn.”

          Hinh Duyệt gật đầu, Tiểu Yêu nói đúng, nhìn như cái gì cũng không thèm để ý, nhưng thật ra làm việc cũng rất thỏa đáng.

          Ngày hôm sau, Tiểu Yêu vừa ngủ dậy đã căn dặn San Hô và Miêu Phủ: “Các ngươi để ý một chút, nếu Cảnh công tử ở Mộc Tê viên trở về thì nói với ta một tiếng.”

          San Hô và Miêu Phủ không hỏi gì, Miêu Phủ nói với Tiểu Yêu: “Cảnh công tử đã trở về.”

          Tiểu Yêu rửa mặt chải đầu, thay quần áo, mang theo San Hô đi tới Mộc Tê viên.

          Rừng hoa quế vào buổi sáng không giống buổi tối nọ, rừng vô cùng yên tĩnh, từng cụm hoa vàng nho nhỏ nở ra ở đầu cành, mùi hương thơm ngào ngạt, trên đường mòn phủ một lớp hoa rơi mỏng, đủ để tỏa hương khắp mặt đất.

          San Hô gõ cửa, người mở cửa chính là Tĩnh Dạ. Tiểu Yêu cười hỏi: “Công tử nhà ngươi có đây không?”

          Tĩnh Dạ nhận ra Tiểu Yêu là vương cơ đêm trước say rượu: “Công tử ở trong, mời vương cơ vào.”

          Tiểu Yêu âm thầm oán giận, năm đó quắc mắt cau mày nhìn ta, bây giờ lại có lễ như thế, đúng là rất đáng giận!

          Cảnh đang ở trong phòng xem sổ sách, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, không đợi Tĩnh Dạ thưa chuyện hắn đã đi ra đón, nhìn thấy Tiểu Yêu, vừa mừng vừa sợ.

          Tĩnh Dạ thấy Cảnh hồi lâu không nói, cho rằng hắn không chào đón Tiểu Yêu, đành lên tiếng nhắc nhở: “Công tử, mời vương cơ vào đi thôi.”

          Lúc này Cảnh mới cố gắng trấn tĩnh mời Tiểu Yêu đi vào, trước khi Tiểu Yêu vào cửa, nói với San Hô: “Nhờ Tĩnh Dạ nấu cho ngươi một chút trà bánh, tự chơi đi, không cần quản ta.”

          Tĩnh Dạ thấy khẩu khí của vương cơ rất quen, tựa như trước đây đã từng biết, thấy Cảnh gật đầu, hiển nhiên muốn nàng nghe theo. Nàng cung kính đáp: “Dạ.” Dẫn San Hô lui ra.

          Trong phòng chỉ còn lại họ, Tiểu Yêu lập tức lạnh mặt, chất vấn Cảnh: “Sao chàng không tới gặp ta? Chẳng lẽ ta không tới tìm chàng thì chàng sẽ không nghĩ cách tới gặp ta sao?”

          Cảnh nói: “Ta đã đi gặp nàng.” Đêm qua hắn nấp trong rừng, nhìn nàng đi ngủ mới rời đi.

          “Chàng nhìn lén ta?”

          “Không hẳn vậy, ta không tới gần, chỉ có thể nhìn bóng dáng nàng…” Cảnh càng giải thích, tiếng nói càng nhỏ.

          Tiểu Yêu cười rộ lên, hỏi: “Chàng có muốn gặp ta không?”

          Cảnh gật đầu, chính vì muốn gặp nên hắn mới tới phủ Tiểu Chúc Dung.

          Tiểu Yêu nói: “Ta nói với Hinh Duyệt, muốn theo chàng học đàn, chàng dạy ta đánh đàn là có thể ngày ngày nhìn thấy ta.”

          Cảnh mừng rỡ cười tươi, Tiểu Yêu đắc ý dào dạt hỏi: “Có phải ta rất thông minh không?”

          Cảnh cười gật đầu.

          Tiểu Yêu nhìn hắn vì cười mà giãn mày giãn mặt, không khỏi có chút xót lòng. Khi tất cả mọi người đi săn bắn, hắn ngồi một mình trong phòng, nét mặt lúc ấy như thế nào? Khi hắn đi về phía Ý Ánh, Ý Ánh lại nhìn hắn với ánh mắt khinh thường, nét mặt của hắn như thế nào?

          Tiểu Yêu ôm hắn, mặt dán vào đầu vai hắn.

          Động tác của Tiểu Yêu rất nhu tình chân thành, cho dù không nói một chữ cũng biểu đạt được tất cả, Cảnh ôm lấy Tiểu Yêu, vùi đầu vào tóc nàng, cảm thấy năm tháng bình lặng, không còn gì cầu mong.

Hai người yên lặng ôm nhau rất lâu, lâu đến độ hai người đều quên cả thời gian.

          Nghe thấy ngoài phòng truyền đến một tiếng vang nhỏ, Tiểu Yêu mới như giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên. Cảnh yêu thương vỗ vỗ đầu nàng: “Không sao, lần này mang theo hai người hầu là Tĩnh Dạ và Hồ Ách, họ thấy cũng không sao đâu.”

          Tiểu Yêu cười cười, đẩy Cảnh ra mép giường, nói: “Ta muốn kiểm tra kỹ chân của chàng.”

          Cảnh ngồi dịch vào trong giường, Tiểu Yêu ngồi quỳ ngoài mép giường, lần mò từ mắt cá chân tới đầu gối, rồi lại từ đầu gối xuống mắt cá chân, sau cùng dừng lại ở một đoạn xương. Tiểu Yêu vừa suy nghĩ vừa kiểm tra lại nhiều lần, cuối cùng, nàng nói với Cảnh: “Ta có thể trị được chân của chàng, không thể nói là hoàn hảo mười phần, nhưng khi bước đi khẳng định không nhìn ra dị thường.”

          Cảnh hỏi: “Nàng để ý tới chuyện đó sao?”

          Tiểu Yêu lắc đầu cúi người hôn một cái lên chỗ bị thương trên chân Cảnh, Cảnh run rẩy, Tiểu Yêu cũng bị chính hành động của mình hù dọa, nàng vô cùng xấu hổ, buông Cảnh ra, cúi đầu ngồi im.

          Cảnh ngồi sán lại bên cạnh nàng: “Chỉ cần nàng không ngại, trước mắt không cần chữa trị.”

          “Nhưng… Nhưng ta để ý người khác để ý, không phải ta thật sự để ý, ta không muốn bất cứ kẻ nào xem thường chàng… Ta mong chàng vui vẻ, ta muốn chàng…”

          Ngón trỏ của Cảnh đặt lên môi Tiểu Yêu, ngăn lời nói của nàng: “Ta hiểu, nàng lo lắng ta sẽ khó chịu vì ánh mắt để ý của người khác, nhưng nàng thì không như vậy, Tiểu Yêu…” Tay Cảnh xoa nhẹ trán nàng, “Chỉ cần nàng chịu liếc mắt nhìn ta, mặc kệ kẻ nào dùng bất cứ ánh mắt gì nhìn ta, đều không thể thương tổn ta.”

          Tiểu Yêu cắn cắn môi, vừa định nói, đột nhiên cảm thấy hơi thở của Cảnh dường như gấp gáp hơn, thân thể hắn nghiêng dần về phía nàng, Tiểu Yêu bỗng quên mất mình muốn nói gì.

          Cảnh nhẹ nhàng hôn lên khóe môi nàng, Tiểu Yêu nhắm hai mắt lại, một cử động nhỏ cũng không dám làm. Cảnh lại hôn lên khóe môi bên kia của nàng, Tiểu Yêu vẫn không né tránh, rốt cuộc Cảnh nhẹ nhàng ngậm lấy môi Tiểu Yêu.

          Môi Cảnh mềm mại ẩm ướt, làm cho Tiểu Yêu nhớ tới hoa phượng hoàng vào buổi sáng ngày hè, khi còn bé nàng thường ngậm đóa hoa phượng hoàng còn đọng sương giữa đôi môi, nhẹ nhàng mút mật hoa vào miệng, mật hoa nhàn nhạt sẽ theo đôi môi thấm vào cổ họng, lại từ cổ họng thấm vào lòng. Có điều lúc này đây, nàng là hoa phượng hoàng, bị Cảnh ngậm lấy.

          Cảnh nhẹ nhàng mút vào, dùng đầu lưỡi lướt trên môi Tiểu Yêu, hết lần này tới lần khác, hắn mới lưu luyến đưa đầu lưỡi vào trong miệng Tiểu Yêu.

          Tiểu Yêu mềm cả người, đầu vô lực ngửa ra sau, nàng không hiểu, rõ ràng là Cảnh đang mút nàng, nhưng vì sao nàng vẫn cảm thấy ngọt, không chỉ ngọt như mật hoa phượng hoàng, từ răng môi tới cổ họng, từ cổ họng tới ngực, mà còn từ ngực lan ra toàn thân, làm nàng không còn một chút sức lực nào.

          Tiểu Yêu dần dần mềm yếu, Cảnh ngẩng đầu nhìn Tiểu Yêu, búi tóc của nàng rối loạn, môi đẹp hé mở, hai gò má đỏ ửng, lông mi dường như đang hoảng sợ mà rung động nhanh chóng như cánh bướm.

          Cảnh không nhịn được hôn lên lông mi Tiểu Yêu, nhẹ nhàng dùng môi ngậm vào, không để chúng hoảng sợ mà rung động nữa, nhưng thấy vui mừng khi chúng vì hắn mà rung động, lại buông ra. Hắn hôn lên đôi má của Tiểu Yêu, vui sướng khi thấy chúng vì hắn mà nhiễm màu sắc của nắng chiều; hắn hôn lên sợi tóc của Tiểu Yêu, yêu thích quấn chúng trên đầu ngón tay.

          Tiểu Yêu e lệ mở mắt, nhưng lại không dám mở to, vẫn hé mắt quan sát, khóe môi mang nụ cười.

          Cảnh không nén được mút khóe môi nàng, muốn mút nụ cười ấy vào trái tim mình, vĩnh viễn cất giấu.

          Tiểu Yêu cười, thì thào nói: “Là ngọt.”

          “Sao?” Cảnh không rõ nàng nói gì.

          Tiểu Yêu trốn trong lòng hắn: “Của chàng là ngọt.”

          Cảnh hiểu ra, hắn vui sướng hôn nàng: “Bởi vì nàng ngọt, ta chỉ được lây dính một chút vị ngọt của nàng thôi.”

          Tiểu Yêu ưm một tiếng, càng rúc sâu vào lòng hắn, muốn tránh đôi môi hắn: “Ngứa!”

Khát vọng trong người Cảnh đã quá mãnh liệt cháy bỏng, không dám nhìn mặt Tiểu Yêu, chỉ nới lỏng tay ôm nàng.

Tiểu Yêu ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt long lanh: “Vì sao?”

“Vì sao cái gì?”

“Vì sao là bây giờ? Lần trước bên bờ biển, ta mời… chàng cũng không chịu.”

“Không biết nữa, có lẽ vì nàng thật sự quá tốt, có lẽ vì bây giờ ta quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho mình, có lẽ vì vừa rồi nàng quá…” Cảnh cười nhìn Tiểu Yêu, hai chữ cuối cùng gần như không phát ra âm thanh, Tiểu Yêu chỉ có thể dựa vào hình môi để đoán, hình như là “Mê người”.

Tiểu Yêu đấm vào ngực Cảnh, Cảnh lại nắm tay nàng, đưa đến bên môi, dùng sức hôn một cái.

Lòng dạ Tiểu Yêu nhảy loạn, nghĩ trong chuyện nam nữ, đàn ông và phụ nữ đúng là quá khác biệt. Nàng nhìn như chủ động lớn mật, nhưng khi vượt qua một giới hạn nào đó, nàng sẽ không nén được xấu hổ, khẩn trương, hoảng loạn, tuy mơ hồ có chờ mong, nhưng bản năng vẫn sợ. Cảnh nhìn như ngượng ngùng thanh lạnh, nhưng khi vượt qua một giới hạn nào đó, hắn lại chủ động nhiệt liệt, chỉ có bản năng khát vọng chiếm giữ, không có sợ.

          Tiếng đập cửa cốc cốc vang lên, Tĩnh Dạ gọi: “Công tử.”

          Tiểu Yêu vội vàng ngồi dậy, Cảnh vẫn lười nhác nằm đó, Tiểu Yêu đẩy mấy cái Cảnh mới ngồi dậy: “Chuyện gì?”

          Tiểu Yêu chỉnh búi tóc, Cảnh chậm rãi rút chiếc trâm cài lệch ra, cài lại giúp nàng.

          Tĩnh Dạ nói: “Tì nữ của Hinh Duyệt tiểu thư vừa tới hỏi có phải vương cơ ở đây không, tôi đã nói với cô ấy rằng có ở đây, cô ấy đã trở về báo lại, có thể Hinh Duyệt tiểu thư sẽ qua đây.”

          Tiểu Yêu sốt ruột, lập tức đứng lên. Cảnh ấn nàng ngồi xuống: “Còn có thời gian, nàng cứ từ từ chỉnh lại.”

          Tiểu Yêu chải lại mái tóc dài, kiểm tra quần áo một lượt rồi hỏi Cảnh: “Được chưa?”

          Cảnh nhìn nàng, cười gật đầu.

          Tiểu Yêu đứng bên cửa sổ, hít sâu mấy hơi, bình phục tâm tình của mình.

          Cảnh nói: “Hinh Duyệt tới rồi.”

          Tiếng đập cửa vang lên, Tĩnh Dạ ra mở cửa, Hinh Duyệt đi vào.

          “Cảnh ca ca.” Hinh Duyệt vừa chào hỏi Cảnh vừa nghi hoặc nhìn Tiểu Yêu, Tiểu Yêu gật đầu, Hinh Duyệt cười rộ lên: “Chúc mừng, chúc mừng.”

          Tiểu Yêu nói: “Phải cảm tạ Cảnh đã chịu nhận đồ đệ ngốc này.”

          Hinh Duyệt nói: “Nếu Tiểu Yêu muốn học đàn, vậy trước tiên phải tìm một cây đàn đã. Ta mới sưu tầm được bốn cây đàn tốt, ta sẽ đưa cô đi chọn một cây.”

          Tiểu Yêu vội xua tay: “Không cần, không cần.” Nàng đâu phải thật sự có hứng thú học đàn? Có thời gian không bằng chơi thuốc độc, vừa có thể giữ cái mạng vừa có thể giết người, Tiểu Yêu là một người cực kỳ thực tế.

          Hinh Duyệt cho rằng Tiểu Yêu khách khí: “Cô đừng khách khí với ta, dù sao ta cũng không dùng được nhiều như vậy.”

          Cảnh giải vây giúp Tiểu Yêu: “Cô ấy mới nhập môn, không cần đàn tốt như vậy đâu, ngày mai ta đưa cô ấy đi dạo tới tiệm đàn, chọn một cây đàn thích hợp với người mới học.”

          Hinh Duyệt nghĩ thấy có lý, nói: “Cũng tốt, nhưng không tiện rồi, ngày mai ta còn có việc cần xử lý, không thể đi cùng hai người.”

          Tiểu Yêu nói: “Đã nói ta không phải là khách mà, cô cứ bận việc của cô, ta chơi việc của ta.”

          Hinh Duyệt nhận lỗi: “Là ta nói sai rồi.”

          Hinh Duyệt nói với Cảnh: “Cảnh ca ca, tối nay cùng ăn cơm nhé, để Tiểu Yêu kính sư phụ ba chén rượu.”

          “Được.” Cảnh gật đầu đồng ý.

          Sáng ngày hôm sau, Cảnh tới tìm Tiểu Yêu đi mua đàn.

          Hai người không phải lần đầu dạo phố cùng nhau, nhưng là lần đầu Cảnh và Tiểu Yêu dạo phố riêng, có thể quang minh lỗi lạc đi trên đường phố, tâm tình hai người đều khác thường.

          Tiểu Yêu luôn muốn cười mà không nhịn được, bởi vì nàng vui sướng, Cảnh cũng vui sướng, trong mắt luôn ngậm ý cười.

          Cảnh mang Tiểu Yêu tới tiệm đàn, người làm ở tiệm vừa thấy phong thái của Cảnh, lập tức dẫn họ vào phòng trong, xông hương, pha trà, mang tất cả những cây đàn thích hợp với người mới học ra, để họ từ từ chọn, có việc gì tùy lúc phân phó, làm xong khéo léo lui ra ngoài.

          Cảnh để Tiểu Yêu chọn cây đàn mình thích, Tiểu Yêu nói: “Chàng tùy ý chọn giúp ta là được, ta không phải thật sự muốn học đàn.”

          Cảnh lại không làm qua loa, chăm chú giúp Tiểu Yêu chọn đàn.

          Hắn nhìn đàn, Tiểu Yêu nhìn hắn. Cảnh không nhịn được cong cong khóe môi, nâng mắt nhìn Tiểu Yêu, ánh mắt mơn trớn gương mặt Tiểu Yêu, chậm rãi rơi vào đôi môi Tiểu Yêu, Tiểu Yêu đỏ mặt, vội vã dời mắt, cúi đầu giả vờ gảy dây đàn.

          Cảnh không nén được cầm tay Tiểu Yêu, mắt Tiểu Yêu vụt sáng, khẩn trương nhìn hắn.

          Cảnh ôm trọn tay nàng trong lòng bàn tay: “Ta chỉ muốn nói với nàng, ta nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất thiên hạ.”

          Tiểu Yêu cười: “Vì sao?”

          Cảnh khom người, cúi đầu, xòa bàn tay nàng ra, hôn xuống lòng bàn tay nàng, không ngẩng đầu mà vẫn duy trì tư thế như đang thành kính khom người hành lễ với Tiểu Yêu: “Bởi vì ánh mắt nàng nhìn ta, giọng điệu nàng nói với ta, từng việc nàng làm cho ta.”

          Tiểu Yêu ngại ngùng, cố gắng rút tay ra, hung dữ nói: “Ta xem chàng và người khác như nhau, ta không ăn nói dịu dàng với chàng, bình thường hay tức giận bốc lửa, ta giúp chàng làm không ít chuyện, nhưng chàng cũng giúp ta không ít chuyện.”

          Cảnh cười rộ lên, yêu thương nhéo má Tiểu Yêu, tiếp tục nhìn những cây đàn khác. Bởi vì cảm thụ được Tiểu Yêu đã đặt hắn trong lòng, hắn trở nên vui sướng thong dong hơn rất nhiều, không hề lo được lo mất, khẩn trương nghĩ ngợi.

          Cảnh nói với Tiểu Yêu: “Cây đàn này được không?”

          Tiểu Yêu tùy ý đưa tay gảy gảy vài cái: “Chàng bảo được là được.”

          Cảnh gọi người làm tới: “Chúng ta muốn cây đàn này.”

          Người làm thấy đó là cây đàn âm sắc tốt nhất, giá cả cũng cao, vui vẻ nói: “Được ạ, để tôi đi gói lại cho ngài.”

          Tiểu Yêu thấp giọng hỏi: “Đây là tiệm của nhà chàng à?”

          “Không phải.”

          “Ôi! Chàng không để ý chuyện làm ăn của nhà mình!”

          Cảnh cười cười, nói rằng: “Ta nghĩ như thế này mới thực sự tính là mua đồ cho nàng.”

          Tiểu Yêu mím môi cười.

          Cảnh đưa cây đàn đã bọc cẩn thận cho Hồ Ách, nói với Tiểu Yêu: “Chúng ta trở về nhé!”

          Tiểu Yêu gật đầu: “Ừm.”

          Cảnh mang theo Tiểu Yêu chậm rãi bước đi, không muốn mua gì, chỉ muốn đi cùng Tiểu Yêu nhiều thêm một đoạn đường giữa ban ngày.

          Gặp quầy bán đồ ăn vặt, Cảnh mua một ít cổ vịt, chân gà, bảo người bán hàng dùng lá sen gói lại.

          Hắn cầm trong tay, nói với Tiểu Yêu đang hận không thể lập tức gặm mấy miếng: “Trở về rồi ăn.”

          Tiểu Yêu nói: “Ta muốn ăn đồ do chàng làm hơn.” Lão Mộc là một tay kho thịt ngon tuyệt vời, Tiểu Yêu và Tang Điềm Nhi đều không thể học được, nhưng Thập Thất lại học được tất cả.

          Cảnh cười: “Được, quay về ta sẽ làm cho nàng.”

          “Chàng làm như thế nào? Làm sao ăn nói với Hinh Duyệt được?”

          “Chuyện đó nàng không phải bận tâm, nàng chỉ cần ăn thôi.”

          Tiểu Yêu bĩu môi rồi lại cười.

          Hai người đi thẳng về phủ Tiểu Chúc Dung, Cảnh tiễn Tiểu Yêu tới cửa sân, Tiểu Yêu nhìn hắn phải đi, vẻ mặt lưu luyến không hề che giấu, quả thực giống như con báo con bị vứt bỏ, lòng Cảnh vừa buồn khó vừa mừng vui: “Nàng nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta làm đồ ăn ngon cho nàng.”

          Tiểu Yêu gật đầu, bước từng bước chậm chạp về phòng.

          Mỗi  sáng Cảnh đều phải ra ngoài xử lý chuyện làm ăn, Tiểu Yêu luyện tên.

          Buổi trưa ăn cơm xong, Tiểu Yêu ngủ một giấc, khi thức dậy thì Cảnh đã chờ nàng trong Mộc Tê viên.

          Cảnh thật sự nghiêm túc dạy Tiểu Yêu học đàn, Tiểu Yêu sợ sau này Phong Long và Hinh Duyệt sẽ hỏi đến, chăm chú học một hồi, nhưng học học một lúc lại không nhịn được: “Cần học bao lâu mới đàn được một khúc dễ nghe?”

          Cảnh chỉ có thể nói: “Phải xem nàng định nghĩa dễ nghe như thế nào.”

          Tiểu Yêu nói: “Vẫn là nghe người khác đánh đàn thoải mái nhất, chàng đàn một khúc cho ta nghe nhé!”

          Cảnh đã gần hai mươi năm không đàn. Có một lần, hắn thấy cây đàn trước đây dùng, tự nhiên ngồi trước đàn, tiện tay gảy, thế nhưng rất nhanh, hắn đã phát hiện ngón tay mình hoàn toàn không giống trước, mỗi nốt nhạc chảy ra đều có sai lệch, nhắc nhở hắn rằng, thân thể này từng xảy ra chuyện gì, những tiếng vũ nhục, hành hạ thân thể mà đại ca làm với hắn cứ vang vọng bên tai. Hắn lật úp cây đàn, không muốn nghe thấy những lời đó nữa, lại càng không muốn nhớ tới nỗi thống khổ đó, hắn nghĩ cả đời này sẽ không chạm vào nó nữa.

          Nhưng, bây giờ Tiểu Yêu đang nói nàng muốn nghe hắn đánh đàn.

          Cảnh không có cách nào từ chối Tiểu Yêu, hắn tập trung, tĩnh lòng, cố gắng che đậy tất cả, tay đặt trên đàn mà không biết nên đàn cái gì, giữa bao lần hành hạ nhục nhã, hắn đã mất đi trái tim hưởng thụ âm nhạc.

          Tiểu Yêu lúng túng cười: “Hay là đàn bài tối đó ta hát cho chàng nghe đi, chàng còn nhớ không?”

          Sao có thể quên được?

Nếu chàng như gió bên dòng nước

Thiếp sẽ tựa sen trong gió

Gặp nhau tương tư

Gặp nhau tương tư

Nếu chàng như mây trên trời

Thiếp sẽ tựa mây bên trăng

Cùng mến thương cùng luyến tiếc

Cùng mến thương cùng luyến tiếc

Nếu chàng như cây trong núi

Thiếp sẽ tựa dây leo

Nương tựa làm bạn

Nương tựa làm bạn

Tại sao thế gian có buồn vui

Tại sao cuộc đời có hợp tan

Chỉ nguyện cùng chàng

Mãi nắm tay, không chia ly

Mãi nắm tay, không chia ly

Mãi nắm tay, không chia ly…

          Theo tiếng hát của Tiểu Yêu vọng lại trong đầu, lòng Cảnh dần dần yên tĩnh. Hắn gảy đàn tấu nhạc, tiếng đàn róc rách, mỗi nốt nhạc vẫn không hoàn mỹ như trước, thế nhưng, trước mắt Cảnh là điệu múa của Tiểu Yêu, nương theo tiếng đàn chính là tiếng hát của Tiểu Yêu, nàng nhảy múa dưới ánh trăng, tình điệu du dương, muốn mãi nắm tay, không chia ly.

          Đàn xong một lần, Cảnh lại đàn lần nữa, lần này không dựa trên tiếng hát của Tiểu Yêu, mà là hắn muốn nói với Tiểu Yêu: Nếu nàng là sen trong gió, ta nguyện làm gió bên dòng nước, gặp nhau tương tư; nếu nàng là mây bên trăng, tay nguyện làm mây trên trời, cùng mến thương cùng luyến tiếc; nếu nàng là dây leo, ta nguyện làm cây trong núi, nương tựa làm bạn; dù cho thế gian có buồn vui, dù cho cuộc đời có hợp tan, thì lòng ta vẫn vững như đá không đổi thay, chỉ nguyện mãi nắm tay nàng, không chia ly!

          Tiểu Yêu nghe hiểu được lời tâm tình của hắn, chui vào lòng hắn, ôm chặt thắt lưng hắn, tiếng đàn của hắn dừng lại, Tiểu Yêu nỉ non: “Ta thích nghe.”

          Cảnh tiếp tục đàn cho nàng nghe, ngực không có thống khổ, bên tai không có tiếng nhục nhã, một lần nữa lòng hắn vì tiếng nhạc tươi đẹp mà yên lặng vui sướng, thậm chí còn vui hơn trước đây, bởi vì bây giờ còn có người vui sướng vì hắn tấu ra khúc nhạc.

          Tĩnh Dạ và Hồ Ách nghe được tiếng đàn, đều chạy vọt ra khỏi phòng, nhìn quanh đây đó, không thể tin được nhìn gian phòng của Cảnh.

          Công tử nhà họ lại đánh đàn! Không chỉ đánh đàn mà tiếng đàn còn chảy theo niềm vui sướng và thỏa mãn!

          Tĩnh Dạ chậm rãi ngồi xổm trên mặt đất, che miệng, từng giọt nước mắt nối nhau chảy xuống.

          Những năm gần đây, tuy công tử trở về Thanh Khâu, nhưng không còn là Thanh Khâu công tử Cảnh năm đó nữa.

          Tĩnh Dạ vốn tưởng rằng Phòng Phong Ý Ánh sẽ xoa lên vết thương của công tử, thế nhưng, nàng phát hiện mình đã sai rồi.

          Chân công tử bị thương, vào những ngày rét lạnh tuyết rơi, đứng lâu sẽ vô cùng đau đớn, bọn họ phát hiện công tử khó chịu, nhưng Phòng Phong Ý Ánh bên cạnh công tử lại không hề hay biết, vẫn mau bước dạo chơi.

          Phòng Phong Ý Ánh thích tham gia yến hội, cũng thích tổ chức yến hội, cô ta cười nói vui vẻ trong yến hội, đánh đàn bắn tên, được mọi người vây quanh khen tặng ủng hộ, công tử lại ngồi một mình trong đình viện.

          Tĩnh Dạ mang cây đàn trước đây công tử thích nhất ra, sau khi thấy nó, quả nhiên công tử không nhịn được ngồi xuống, tiện tay gảy đàn, nhưng đột nhiên, công tử lập úp cây đàn, thống khổ cúi người, Phòng Phong Ý Ánh không chỉ không thoải mái, mà còn nhìn công tử với ánh mắt khinh thường.

          Trong yến hội, có người yêu cầu công tử gảy đàn, công tử nhẹ nhàng từ chối, người không biết nguyên nhân thì ồn ào bàn tán, người biết nguyên nhân như Phòng Phong Ý Ánh thì lại không lên tiếng giúp đỡ, còn mang ý cười giễu, cười thờ ơ.

          Sau đó, công tử muốn từ hôn, nói chuyện rất lâu với Phòng Phong Ý Ánh một lần, Tĩnh Dạ không biết họ nói gì, chỉ biết rằng sau đêm đó, Phòng Phong Ý Ánh lại thay đổi, trở lại như trước đây, hết sức dịu dàng cung kính với công tử, nhưng Tĩnh Dạ đã hiểu, cô ta chỉ đang diễn kịch mà thôi.

          ————

 

          Cảnh ở phủ của Tiểu Chúc Dung gần nửa năm, từ mùa thu đến mùa đông.

          Ngày nào Tiểu Yêu cũng có thể nhìn thấy hắn, Cảnh thật lòng dạy Tiểu Yêu đánh đàn, nhưng Tiểu Yêu thật lòng không có hứng thú học, mỗi ngày chỉ luyện được một lúc là đã không chịu được, nói với Cảnh: “Dù sao sau này lúc nào ta muốn nghe đàn, chàng sẽ gảy cho ta nghe, ta còn phải học làm gì?”

          Hai người dạy và học cuối cùng sẽ biến thành Cảnh đánh đàn, Tiểu Yêu gặm cổ vịt hắn làm, uống rượu mơ hắn ủ, hoặc nằm cuộn tròn trong tấm thảm trên giường, vừa lật xem sách thuốc, vừa nói những chuyện trên trời dưới đất với Cảnh.

          Mỗi lần Phong Long gặp Tiểu Yêu đều hỏi nàng học đàn đến đâu rồi, Tiểu Yêu chỉ cười gượng, cười ngây ngô.

          Tiểu Yêu quyết định đi đường tắt, ép Cảnh giúp nàng nghĩ một khúc đơn giản nhất, không được yêu cầu nàng chỉ pháp (Hình ngón tay khi đánh đàn), không được yêu cầu nàng nhịp điệu, chỉ dạy nàng làm thế nào để đàn hết một bài, không cần nắm rõ cái gì cả, chỉ cần đàn hết là được!

          Một lần Tiểu Yêu đàn xong, kích động nói: “Ta cũng đàn được một bài.”

          Nàng luyện tập không biết mệt mỏi mấy ngày liền, cảm thấy mình đàn không tệ tí nào, lúc Phong Long trở về, nàng tuyên bố với Phong Long và Hinh Duyệt: “Ta muốn đàn cho hai người nghe một khúc.”

          Phong Long và Hinh Duyệt đều mong chờ ngồi xuống, vẻ mặt trịnh trọng, chỉ kém thắp hương tắm rửa thay quần áo.

          Tiểu Yêu bắt đầu gảy đàn, sắc mặt Hinh Duyệt đổi rồi lại đổi, nhìn Cảnh mấy lần, Cảnh ngồi ngay ngắn, ung dung thản nhiên. Tuy kỹ năng đánh đàn của Phong Long không bằng Hinh Duyệt, nhưng dù sao cũng là đệ tử của đại gia tộc, cầm kỳ thư họa đều đã xem qua, năng lực thưởng thức của Phong Long vẫn còn rất cao, hắn bất đắc dĩ nhìn Tiểu Yêu.

          Tiểu Yêu đàn xong, chờ đợi nhìn Phong Long và Hinh Duyệt, Hinh Duyệt sợ tổn thương lòng tự ái của nàng, vội vỗ tay ủng hộ, dịu dàng nói: “Còn rất nhiều thời gian để tiến bộ hơn, tiếp tục cố gắng nhé.”

          Phong Long nín nhịn một lát, chưa biết phải nói gì, Tiểu Yêu nhìn hắn chằm chằm: “Có phải là bằng hữu của ta không? Là bằng hữu của ta thì hãy nói thật!”

          Phong Long khó khăn nói: “Ta cảm thấy thiên phú của cô ở chỗ khác, về sau nếu có ai mời cô gảy đàn, cô nên từ chối! Đừng buồn, cô xem sở trường của ta và Cảnh chẳng phải là hoàn toàn khác nhau à.”

          Hinh Duyệt rốt cuộc không nhịn được nữa: “Tiểu Yêu, cô phụ lòng sư phụ tận tâm tài giỏi rồi. Sau này cho dù đánh đàn, nhất thiết chớ nói cô là đệ tử của Thanh Khâu công tử.”

          Cảnh vội nói: “Không phải vì nàng, là ta dạy không tốt.”

          Tiểu Yêu gật đầu: “Ta đúng là rất thông minh.”

          Hinh Duyệt vừa than thở vừa cười: “Sư phụ quá khoan dung, đệ tử quá vô sỉ, chẳng làm nên chuyện gì!”

          Tiểu Yêu nhào tới, muốn bóp miệng Hinh Duyệt: “Cô nói ai vô sỉ hả?”

          Hinh Duyệt cười tránh đi: “Người nào cuống cuồng thì là người đấy!”

          Tiểu Yêu dừng lại, chần chừ xem mình nên cuống cuồng hay chưa phải cuống cuồng, Phong Long và Cảnh đều bật cười. Tiểu Yêu chẳng quan tâm, quyết định xử lý Hinh Duyệt trước rồi nói sau, Hinh Duyệt vội trốn sau lưng ca ca.

          Hi hi ha ha, mấy người nháo nhào ồn ào một buổi.

Cuối mùa đông, Cảnh phải trở về Thanh Khâu, đón mùa xuân mới cùng người nhà, ở bên bà nội cầu chúc một năm mới cát tường như ý. Cảnh nấn ná mãi, cho tới khi không thể không đi mới lên đường.

          Từ Chỉ Ấp tới Thanh Khâu, nếu ngồi vân liễn thì một canh giờ là tới nơi, nếu khống chế tọa kỵ sẽ bay nhanh hơn, chỉ non nửa canh giờ. Nhưng ngày Cảnh rời đi trời lại đổ xuống một trận đại tuyết, không thể cưỡi vân liễn, chỉ có thể ngồi xe thú kéo trở về, ít nhất phải mất bốn, năm canh giờ mới tới nơi.

          Tiểu Yêu dặn đi dặn lại Cảnh lên đường cẩn thận, nàng còn làm mấy lọ thuốc mỡ giao cho Tĩnh Dạ, căn dặn cô ấy, nếu trên đường dừng lại, Cảnh bị cóng chân thì bôi thuốc này vào. Sau đó Cảnh đội tuyết ra khỏi cửa, nhớ kỹ lời dặn hắn đã bôi thuốc lên đùi từ trước. Trở về nếu bị cóng chân thì tắm nước thuốc, thuốc nàng đã chia thành từng gói nhỏ, đặt trong túi hành lý.

          Tĩnh Dạ ghi nhớ từng việc, tất cả mọi thứ đều cẩn thận nhận lấy.

          Đợi xe kéo xuất phát, Tĩnh Dạ quay đầu lại, thấy Tiểu Yêu và Phong Long, Hinh Duyệt đứng ở cửa. Xe dần đi xa, Phong Long và Hinh Duyệt đã xoay người trở về, Tiểu Yêu vẫn ở phía sau, vừa đi vừa quay đầu lại.

          Tĩnh Dạ không khỏi thở dài, nói với Hồ Ách: “Nếu vương cơ có thể là phu nhân của chúng ta thì tốt quá.” Khi Tĩnh Dạ nói lời này, không tận lực hạ giọng.

          Hồ Ách lo lắng nhìn lướt qua Cảnh, thấp giọng trách Tĩnh Dạ: “Không nên nói lung tung, công tử đã có hôn ước, vương cơ chỉ cảm kích công tử đã chỉ dạy trong thời gian này thôi.”

          Tĩnh Dạ không phục nói: “Có hôn ước thì sao chứ? Vẫn chưa thành hôn, cái gì cũng chưa định! Lẽ nào ngươi không biết trên đời có hai chữ, gọi là ‘Từ hôn’ sao?”

          Cảnh vẫn ngồi im, dường như không nghe thấy gì, nhìn từ cửa xe thủy tinh ra ngoài, giữa trời đất, đại tuyết tung bay, trắng xóa một mảnh.

Hết chương 3.

————

Tiểu Dương: Đầu chương 4 lại có mặt Chuyên Húc, giữa chương có Cảnh, đoạn sau sẽ có Tương Liễu, Tương Liễu nhé, không phải Bội🙂.

72 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 3 (2)

  1. Tiểu Yêu mắc cười quá, dạy đàn kiểu gì mà thành ra toàn sư phụ đánh đàn, đệ tử ngồi chơi xơi nước.😀 đau cả bụng. Anh Cảnh cũng thật… thiên thời địa lợi nhân hòa, còn chờ gì nữa vậyyy????
    Chương này ĐH tả hay và đẹp quá, tình cảm 2 người rất trong sáng và mãnh liệt nếu ko có thân phận chắc chắn sẽ viên mãn rồi.

    • Chưa có convert chị ạ. Sách mới xuất bản thôi, bạn nào mua được sách sớm nhất là ngày 6/6. Bên ấy chưa post rộng bản điện tử. Như em đã nói ở chương 1 (2), em chỉ được gửi mấy chương đầu, đây là chia sẻ riêng trong diễn đàn thôi.
      Chị muốn đọc liền bản convert thì đợi một thời gian nữa nhé.

  2. *giãy lạch đạch**ôm miệng la hét* Á á, đọc phần này mà miệng cứ k ngậm lại được. Cứ cười suốt từ lúc TY nảy ra cái ý tưởng học đàn, trong đầu thì thầm nghĩ TY thông minh quá, đến lúc chia ly. Mỏi miệng quá! Bắt đền chị Bông, bắt đền ss TD >”<

  3. Phần trước nồng men rượu, phần này đẫm mật ong… ngọt ngào quá thể. Fan Cảnh hoặc là đang mơ màng chẹp chẹp chảy nước miếng, hoặc là đang hí hửng khoái chí nhảy lưng tưng =))

  4. Có lẽ chương này chính là “câu chuyện ấm áp” mà chị Bông nói . Sau đoạn này thì …ấm lạnh còn tùy tâm trạng chị Bông😀

    Đọc đoạn này mình lại có cảm giác muốn …rưng rưng, không hiểu sao lại cảm động😦. Nếu sau này Cảnh & Tiểu Yêu hong thành đôi thì mình thật nghi ngờ chị Bông đã “mất đi trái tim hưởng thụ tình yêu” rồi:/

  5. mở mắt ra đọc đc chương này vui ghê, anh Cảnh bây giờ cũng bạo dạn lên rồi, ta thích à nha =))) anh Liễu ơi hãy xuất hiện để giằng xé giành giật lại trái tim em =))))

  6. Haizzz… ngọt ngào đủ đường rồi thì cũng tới lúc tím ruột bầm gan thôi. Đó giờ truyện nào của Đồng Hoa mà không đứt từng đoạn ruột, dằm nhói trong tim đâu chớ… thiện tai, thiện tai!

  7. Hí hí hí hí, không khép miện được Tiểu Dương ơi
    chỉ có đoạn giữa là thấy chua xót cho Cảnh, nhưng đoạn cuối lại ha hả cười ngay rồi
    yêu chương này quá đi ^^__^^

  8. Thân phận của Tiểu Yêu phức tạp. Nàng là vương cơ của Cao Tân nhưng lại có quan hệ với hòang thất Hiên Viên, chưa kể Chuyên Húc là thế lực sắp nổi. Thế gia đại tộc vốn có quy định truyền thừa là bo bo giữ mình, Đồ Sơn thị lại càng nghiêm túc chấp hành mà giữ thế trung lập, chuyên tâm làm ăn. Unreal nghĩ Thái phu nhân chưa chắc đã chuẩn thuận mối quan hệ của hai người, cho dù không có chuyện hôn ước đi nữa.

    Rất mong đợi cao trào của truyện.

    Tiểu Yêu muốn Tương Liễu chỉ là Phòng Phong Bội vì chỉ khi ở trong thân phận đó, chàng mới có thể cùng nàng đi dưới ánh mặt trời, và cũng sẽ không phải là kẻ địch của Chuyên Húc cùng Hiên Viên.

    Kỳ thực, Unreal luôn nghĩ tới một lọai tâm lý. Các bạn đã từng nghe qua, có cô gái đã dùng lý trí ám thị bản thân rằng mình yêu một người cho đến khi bị thuyết phục, tin rằng mình yêu người đó sâu đậm, nguyện ý gả cho người đó, cùng nhau sống một đời ?
    Tôi luôn có cảm giác Tiểu Yêu là trường hợp tương tự, cảm giác sự thương xót của nàng đối với Cảnh được cố tình đẩy lên thành tình yêu. Hẳn nhiên, nếu chỉ có thương xót thôi thì không đủ, ở đây có sự kết hợp của nhiều yếu tố, nhưng chủ yếu đều từ phía Cảnh. Tiểu Yêu đủ tỉnh táo để vạch cho mình một con đường an tòan, nàng từng nói : “…cho dù lòng có chút lọan cũng sẽ tận lực áp chế.” Bây giờ, có thể Tiểu Yêu đã yêu Cảnh rồi. Tuy nhiên, nàng không hiểu Cảnh, chưa nói đến thấu hiểu. Một điều rất quan trọng trong tình yêu như vậy mà nàng lại không đáp ứng được, hòan tòan không bằng một nửa của Cảnh đối với nàng. Nghe nói khi một người quá thiếu thốn thứ gì thì anh ta/ cô ta sẽ có sự ám ảnh đặc biệt với thứ đó. Tiểu Yêu tham luyến ấm áp, săn sóc, dịu dàng của Cảnh nhiều hơn là yêu thương con người hắn. Có cảm tưởng nàng ở bên hắn như là một cách giữ gìn cảm giác tồn tại của bản thân – có người cần nàng, nàng quan trọng đối với hắn. (Đó không phải là cách nàng đã sống cùng bọn Ma Tử ở Thanh Thủy trấn sao ?) Và nàng ra sức duy trì sự thoải mái, vui vẻ, hạnh phúc mà nó mang tới. Có cảm tưởng nàng chỉ là đang thỏa mãn bản thân. Chọn Cảnh vì chân tình của hắn, vì nghĩ rằng hắn sẽ không buông tay mình, vì cảm thấy hắn là người nàng có thể gắn bó mà không phải chịu quá nhiều sự đe dọa của cái gọi là Mất Đi.
    Khi ở Thảo Ao Lĩnh, nàng có biết rằng mình đã tổn thương Cảnh hay không ? Nếu có thì biểu hiện đâu ? Nàng lại chẳng phải một kẻ ngu ngốc đến mức không biết khi hôn/ đòi hôn một người yêu mình mà trong mắt lại không có người đó thì sẽ đem lại cho hắn cảm giác gì. Lúc ấy nàng đã nghĩ gì ? Tôi cho rằng tự ý thức nàng không muốn tìm hiểu, truy nguyên để trả lời.

    Mặt khác, với Tương Liễu – người mà đối với Mân Tiểu Lục – là “một người bạn không tính là bạn”; đối với Cao Tân Cửu Dao và Tiểu Yêu – là kẻ không cùng chiến tuyến, là kẻ địch tiềm tàng; nàng và chàng không có kiểu ràng buộc như nàng với Chuyên Húc, như nàng với cảnh; nếu thuận theo lý trí thì nàng nên nỗ lực cắt đứt mối quan hệ này. Nhưng Tiểu Yêu đã không. Nàng thậm chí còn lưu luyến chàng, neh ? (Unreal lưu ý rằng tác giả có phân biệt rất rõ, đọan Tiểu Yêu đưa thuốc độc cho Bội ở tửu lâu (hình như các đọan khác cũng vậy, không nhớ rõ nên không đề cập🙂 ), trong lời kể thì dùng Phòng Phong Bội, thông qua Tiểu Yêu lại luôn dùng tên Tương Liễu.) Mặc dù Tương Liễu nói tất cả đều chỉ là tên gọi, chàng vẫn luôn là chàng. Nhưng chuyện thật sự đơn giản như thế ? Tiểu Yêu ở ngoài miệng thì nói “Nếu ngươi mãi mãi là Phòng Phong Bội thì thật tốt…” nhưng trong lòng nàng, người mà nàng tư niệm có đúng là Phòng Phong Bội ?

    “Ngươi đến cuối cùng là ai ?”

    “Cô hi vọng ta là ai ?”

    Thiên địa mênh mông, trời đất tuy rộng thật đấy nhưng đôi lúc vẫn không đủ để khoan dung cho một vài người. Tương Liễu, Tiểu Yêu, Chuyên Húc đều là những kẻ kiên định với lập trường của mình.
    Tương Liễu, và tuyệt lộ. Trùng vi trùng vi… Tựa như bị vây khốn giữa bốn bề vách đá, rồi từ trên đỉnh núi ngút trời. Tuyết lở.

    Nếu như chủ đề của Từng thề ước là hứa hẹn và thời gian, của Vân trung ca là lỡ làng,… thì Unreal nghĩ rằng, từ khóa của Trường tương tư là “Thân phận”. Các nhân vật có thể/phải làm gì, được gì, mất gì với mỗi thân phận của mình ?

    Nếu Tương Liễu chỉ là Phòng Phong Bội ?

    Nếu Tiểu Yêu chỉ là Mân Tiểu Lục ?

    Nếu Chuyên Húc chỉ là Hiên ?

    Nếu Đồ Sơn Cảnh chỉ là Diệp Thập Thất ?

    Thật lòng muốn biết, khi bí mật về thân phận của Tiểu Yêu rõ ràng, chuyện sẽ diễn biến như thế nào ? Vương cơ Cao Tân, cháu ngoại Hòang Đế, biểu muội của Chuyên Húc, và – con gái của cố tướng quân Xi Vưu-kẻ đã chết trong trận chiến vệ quốc Thần Nông ?

    Nàng nên ở đâu ?

    • 😀 hay vãi hàng. Rất đúng suy nghĩ của mình. Đôi lúc mình cảm thấy tình cảm của TY với Cảnh gần như là thương hại chứ chưa phải là yêu (đừng ném đá mình😀 ) nhưng suy đi nghĩ lại, điều người con gái cần chính là 1 người vì mình từ bỏ mọi thứ, Cảnh chưa làm được điều đó nhưng đã cho Tiểu Yêu cảm giác với hắn, nàng là tất cả. Nếu mình là TY, mình cũng sẽ ngã về phía Cảnh. Anyway, Cảnh đã thổ lộ với Tiểu Yêu nên nói gì thì nói vẫn có thể đường hoàng bày tỏ và nàng hiển nhiên là tin tưởng hơn so với 1 Tương Liễu lúc nóng lúc lạnh, khi thật khi đùa, không thể nắm bắt được. Ra tay trước là kẻ mạnh mà😀
      Dù sao mình nghĩ đến lúc này Tiểu Yêu đã thật sự mở lòng đón nhận Cảnh, trong sự thương hại có cả yêu thích, Tương Liễu tâm đầu ý hợp, trong tình bạn có cả sự cảm thông.
      Mình cũng đang chờ đợi khi thân phận của TY lộ ra, chắc chắn nàng sẽ không chịu nổi. Cảnh ko dễ từ bỏ mà người có thể hiểu nàng nhất lại là Tương Liễu. 2 anh vẫn 50:50🙂

      • Tks chị và cô unreal ,2 ng viết hay làm e cảm động quá!!! E nói thật e súyt khóc….TL trog e vưa là yêu là thuơng xót. Ôi lúc này bối rối quá ,k biết nói j tiếp..xin phép đi tìm khăn giấy đã

      • ai chỉ đọc tập 2 và chương này cũng sẽ nghĩ TY đối với Cảnh thương nhiều hơn yêu, bởi vì lý do TY hoàn toàn mở lòng với Cảnh ở đây là sau khi biết Ý Ánh ghét bỏ hắn. nếu truyện chỉ bắt đầu từ tập 2 thì ai cũng sẽ nghĩ người TY yêu trong vô thức là TL, với Cảnh chỉ là thương hại. Em cũng đã nghĩ về điều này rất nhiều lần, thậm chí đọc xong chương này thì lục lại cả tập 1.
        . ở trấn Thanh Thủy nàng đã nhìn ra người ăn mày mình cứu người đầy vết thương xấu xí, dơ bẩn thối rữa không ai cần nhưng lại có ý chí kiên cường, khí chất thanh cao không với tới, nên trong mắt nàng những vết thương xấu xí kia không hề quan trọng. Ý Ánh nhìn hắn như một phế vật, nàng lại đỏ mặt, tim đạp thình thịch khi nhìn hắn tùy ý dựa vào lan can thuyền.. Đây là rung động hoàn toàn bình thường của người con gái trước người khác phái, không hề liên quan đến lòng thương hai. đành rằng nàng ở thế bị động, không phải bản thân ngay từ đầu đã yêu hắ, nhưng chẳng phải thực tế cũng có rất nhiều người con gái lúc đầu ở thế bị động ( nói nôm na là bị tán tỉnh ấy, mình không giỏi dùng từ) rồi sau đó sa vào lưới tình thì sống chết yêu đối phương hay sao, nhất là ở đây TT không ăn nói kiểu văn hoa mĩ miều, mà chỉ thừa lúc nàng không để ý, lúc nàng muốn nhẫn tâm cắt đứt, hắn dùng hành động và chân tình đánh thẳng vào lòng nàng, khiến nàng không thể không bận tâm, không thể không cảm động . nàng lưu luyến ấm áp hắn mang lại, cảm động trước chân tình của hắn. Vậy nên khi xa hắn nàng có nhớ nhung nhưng không dám chờ đợi, trong lòng nàng luôn nghĩ hắn đã trở lại là DSC, là TK công tử, không còn là DTT rách nát thối rữa không ai cần nữa, giữa hắn và nàng có quá nhiều chia cách, mà quan trọng nhất là cái hôn ước trên giời rơi xuống. Vậy nên nàng có cẩ cảm động lẫn rung động nhưng không dám yêu, không dám tin tưởng, lại vẫn không nỡ cắt đứt, cho hắn một hẹn ước 15 năm.
        Hết cả tập 1 ai cũng thấy nàng có tình cảm với hắn nhưng chưa thể gọi là yêu.Tại sao nàng lại đặt hắn vào lòng sau khi biết Ý Ánh ghét bỏ hắn? vì nàng nhận ra nàng đau lòng khó chịu khi biết hắn quay lại làm DSC nhưng lại mang đầy vết thương trên thân thể lẫn trong tâm hồn, bị coi thường, bị ghét bỏ, nàng cũng giống như Tĩnh Dạ, nghĩ rằng hắn quay lại là DSC thì sẽ lại sống với quá khứ huy hoàng trước đây của hắn. Nàng không hề nghĩ rằng hắn bị chính hôn thê ghét bỏ vì khiếm khuyết trên cơ thể ( trong mắt nàng cái đó không quan trọng, nên hắn nói nàng không tin, cho đến khi chính mắt nhìn thấy). Mọi người để ý đến cảm xúc lúc đó của nàng. Nàng cảm thấy ” vừa buồn khổ, lại vừa cao hứng” . Buồn khổ vì thấy hắn bị khinh thường, nói thật nếu là người mình chỉ có thương, không có yêu, thấy người ta bị khinh thường thì mình có chút thương cảm, nhưng nàng lại thấy ” buồn khổ”, có yêu thì mới có đau với nỗi đau của người yêu. trước đây nàng thường không biết vô tình hay cố ý mà ghen với Ý Ánh, cái này thì có rất nhiều bằng chứng rõ ràng, mà không có yêu làm sao có ghen. nàng ghen vì cô ta được đường đường chính chính bên Cảnh, thế nhưng cô ta lại không biết yêu thương trân trọng chàng,đối thủ tự động bỏ cuộc chơi nên nàng ” cao hứng”, vừa chua xót lại vừa cao hứng. có lẽ đó là lúc nàng đã quyết định cùng hắn ” cả đời”, tự mình mang lại hạnh phúc, chữa lành vết thương cho hắn , không cho ai tổn thương hắn, bỏ qua cả những toan tính về trở ngại sau này, tức là lúc này nàng đã chấp nhận để lại lý trí phía sau. Đọc truyện không có cảm giác TY thương Cảnh mà có cảm giác nàng luôn xem hắn như báu vật mà mình khám phá được, là ấm áp chỉ riêng nàng biết, vậy nên nàng muốn yêu thương hắn, trân trọng hắn, đau xót khi hắn bị khinh thường.
        Nói thật mình sẽ chả chấp nhận yêu ai chỉ vì thương hại người đó đâu. Còn lúc trong mắt nàng chưa có cảnh ấy, chắc gì đã là vì có người khác, vì nàng chưa chịu tin tưởng, vẫn còn sợ hãi, còn ranh giới nàng chưa dám vượt qua. Không biết có đúng không nhưng em cho là đau đớn khó chịu của hắn nàng cảm nhận được, nó tác động đến nàng, khiến nàng vượt qua được ranh giới đó.
        Em ngu nhất là môn văn, chỉ biết nói nhảm thôi, không thoát được ý. chị mdnq. chị abclo ơi giúp em với🙂🙂

        • Thoi em dung goi vien binh nua. Doc cmt cua e la chi dau hang roi (dai qua di :)))) . That ra thuong hai ko han la xau. Vi TY cung da tung bi choi bo nen han nhien nang co su thong cam voi Canh, hieu tam trang Canh. That ra chi ko suy nghi TY thuong hai Canh ngay tu dau dau vi chi cung ko thik suy nghi do. Nhung dan dan, chi de y hau het nhung lan TY the hien su quyen luyen, yeu quy Canh deu xuat phat tu viec nang phat hien han bi coi thuong. Vi du trong doan nay, TY sau khi nghe Hinh Duyet ke chuyen cai chan cua Canh thi lien kham cho Canh va hon vao no, hay o doan trc khi thay Y Anh hat hui Canh, TY lien cham soc Canh. Nhieu lan lap lai lam chi co cam giac do.
          That ra ca Tuong Lieu cung la yeu quai bi ghet bo nhung chua bao gio TY quan tam va cham soc TL nhu Canh, tat nhien la con co hoan canh nay no, nhung co ban la vi nang cam thay Canh can nang giong nhu nang can hoi am cua Canh. Cam giac do quan trong lam, vi nguoi con gai nao ma ko muon minh la nguoi quan trong nhat trong long nguoi minh yeu kia chu.
          Chi dong y voi em la Canh da dan dan cam dong TY bang hanh dong cham soc o tran Thanh Thuy nhung TY chi that su mo long voi Canh tu dau tap 2 nay, trc do nang van muon phan nghi ngo Canh. Nhung loi diu dang, nhung cam xuc am ap, nhung nu hon ngot ngao, no la chat xuc tac khong the thieu cho tinh yeu 2 nguoi. TL co the lam dieu do ko? Den bay gio khang dinh la ko. Vi loi hua 15 nam, TY da dan de Canh tiep can tam hon minh, bat dau tu loi hua 15 nam, TY da dan dan mo cua long voi Canh. Neu ko co 15 nam do, loi tho lo trong nguc toi do, loi hua nong nan do, chac gi TY da du tin tuong voi 1 Thanh Khau cong tu hao hoa phong nha, de cho han cho chinh la cho han co hoi, de ngo canh cua trai tim cho han de roi bay gio canh cua do da duoc han mo ra. Canh khon ghe :))))))))
          Dinh chinh voi e chut xiu, cai chi tiet do mat thi chi cung thay ko co gi thuong hai o cho nay het, du Canh bi thuong thi van la dan ong, chi co mat day nhu Y Anh moi ko do mat thoi. Haha…

        • không phải em dislike đâu nhé. mà kệ họ đi, em mặc kệ cmt có bao nhiêu dislike. thích nói gì thì cứ nói thôi
          Bây giờ em cùn rồi. em nhìn cái gì thì chỉ nhìn kết quả thôi chứ không tìm hiểu, mổ xẻ nguyên nhân nữa cho mệt. tóm lại bây giờ TY vẫn yêu anh Cảnh nhà em. hí hí
          Nói thế thôi chứ em cũng không thích DH miêu tả anh Cảnh đáng thương quá như thế đâu. vẫn thích tình cảm bình dị của Thập Thất với Tiểu Lục hơn. sang tập này cứ chỗ nào thấy mặt mụ Ý Ánh là lại ngửi thấy mùi bỉ ổi=>ghét

          • Ui gioi, chi e minh cung chung 1 ket qua ma, chi cung la dua chan trong chan ngoai, thik ca Canh lan TL. Luc trc con nghi ngo, gio thi chi cong nhan e dung, TY da yeu Canh roi :)) vui cho Canh hihi

            • mà nghĩ lại vẫn không thể cam lòng nếu nói TY yêu Cảnh vì bị ám thị. rõ ràng là nàng có rung động trước hắn cơ mà. lí trí sao điều khiển được cảm xúc, bị thôi miên cũng đâu sinh ra được cảm giác yêu đương? với lại em nghĩ TY mà muốn tự thôi miên thì sẽ ám thị bản thân không được yêu ai cả, single cho khỏe người :)))) nàng còn rất nhiều lần muốn chặt đứt mối bận tâm với Cảnh cơ mà, kể cả sau khi đã biết thâm tình của hắn( lúc ở HIên Viên thành ý, rõ ràng là muốn quên hắn bất cứ khi nào có thể ), làm gì có ai nhìn thấy khó mà vẫn cố tình nhảy vào đâu🙂🙂
              còn nữa, giữa nam và nữ hiểu nhau quá có khi chỉ có thể là tri kỉ( cái này em đã được kiểm nghiệm trong thực tế )🙂

        • chị ơi ngàn lần xin lỗi chị , lúc này e onl đt nên chạm cảm ứng nhầm nút chỉ xuống :(((( e định chọn nút chỉ lên mà !hi , e thích đọc cmt của chị ,hi vọng sau này mỗi khi có tâm trạng chị hãy giãi bày nhá :))))

  9. nàng unreal viết comment dài ghê, nhưng nhìn một cách khách quan thì đúng là Tiểu Yêu có sự thương cảm với Cảnh thật, chú ý là lòng thương người chứ không phải thương hại. Nghe Đồng Hoa nói trường tương tư viết về Diêm Vương, thế là anh nào? Tương Liễu, Cảnh hay Chuyên Húc? Hình như nghe dân đồn là Chuyên Húc thì phải…

  10. các chị viết dài thế cảm xúc và văn từ dài dạt, kể ra thì em cúng thấy TY cứ có 1 thứ ràng buộc với TL 1 cách . em ko tả dc,chỉ là từ nhưng chương đầu của tập 1 em đã nghĩ nam chính sẽ là TL rồi, cứ có cảm giác Cảnh và TY chưa tới và sẽ ko tới đc, giống kiểu Nhược Hy và Bát ca ấy.

    • có người ngồi ung dung xem náo nhiệt kìa😀
      tóm lại là thế này chị ạ. TL đảng sẽ nói là TY với Cảnh là thương hai, chưa đạt đến tình yêu. TT đảng thì giải thích rằng TY yêu Cảnh là hoàn toàn hợp lý, thương chỉ là chất xúc tác, không phải yếu tố quyết định. Tóm lại thì dù là con đường nào cũng dẫn tới một kết quả, hà tất phải tranh cãi :)))

  11. Tiểu Duy nói dở văn mà viết hay vậy . Chị về ôm gối khóc hu hu đây!!😥

    Thật ra thì chị là người nhỏ, chỉ để ý chuyện nhỏ, như việc TY chỉ nảy sinh “ý tưởng muốn sờ” với một mình Cảnh thôi. Từ lúc ở trấn Thanh Thủy, Cảnh vừa hết bệnh TY đã muốn sờ rồi, sau này mỗi lần gặp nhau TY đều muốn sờ sờ hết😀😀😀. Nếu TY hong có ý với Cảnh thì mình thật nghi ngờ TY …dê xồm á …muahahahahaha…Thấy người ta đẹp trai là cứ muốn sờ sờ😀😀😀😀

    TY đối với Cảnh là thương xót một người đã trải qua nhiều tổn thương thân thể lẫn tâm hồn . Tình yêu của phụ nữ rất nhiều khi bắt đầu từ thương xót -> thương mến -> thương yêu vì đa phần phụ nữ đều có bản năng làm mẹ (maternal instinct) nên thích ủ ấm😀

    Mình không nghĩ TY thương hại Cảnh vì TY luôn nghĩ mình thấp hơn Cảnh, một người chỉ có thể thương hại một người khi cho là họ thấp hơn mình . TY trân trọng Cảnh nên mới xót lòng khi thấy người khác coi thường, khinh khi Cảnh . Bình thường TY không tỏ ra quyến luyến Cảnh ở chỗ đông người vì không muốn bị người ta phát hiện nhưng khi thấy Cảnh bị bỏ bê lại cầm lòng không được . Như lúc TY mới trở lại làm con gái, TY chủ động đi gặp Cảnh, còn đòi trang điểm cho đẹp mắt mới đi . Hôm sau dù bị quánh sưng mặt cũng muốn đi ra tìm gặp Cảnh trước khi Cảnh về Thanh Khâu . Lúc ở trên thuyền đâu có ai coi thường Cảnh mà TY vẫn cứ …vô tư sờ sờ đấy thôi😀😀😀

    Một cô gái thiếu cảm giác an toàn trầm trọng sẽ không dễ mở lòng mình với ai, đừng nói tới chuyện ỷ lại người khác nhưng TY ỷ lại Cảnh ngay từ đầu rồi . Lúc bị Chuyên Húc nhốt, TY rất sợ nên tự lảm nhảm suốt mấy ngày, nhưng khi nghe được giọng của Cảnh thì có thể thả lỏng và …ngất xỉu dù lúc đó Cảnh chưa tỏ tình, đối với TY, Cảnh vẫn xa như mây trên trời vậy .

    • Đấy chị ạ . ở đầu tập 1 Tiểu Lục có nghĩ thế này” kỳ thực Thập Thất là một loại trên cao nhìn xuống khác, A Niệm là loại đó, làm cho Tiểu Lục muốn đánh nàng, đánh rớt nàng xuống; Nhưng Thập Thất lại làm cho Tiểu Lục muốn vuốt ve hắn, làm cho hắn nhiễm sự vẩn đục của bản thân”. Vậy mà nói nàng thương hại hắn đúng là không hợp lý tí nào.trong mắt nàng hắn không hề đáng thương, nàng chỉ khó chịu vì người khác ghét bỏ hắn. tập 2 chị Bông khoác lên người TY nhiều lớp hào quang quá, TT bề ngoài lại khiếm khuyết, dễ khiến người ta nghĩ TY thương hại hắn.haizz. với lại có vẻ tập này TY đang dần trở lại bộ dáng và tâm tình của một thiếu nữ thực sự, nhất là trước mặt Cảnh=> có lẽ vì yêu chăng?( hơi tiếc vì nàng dần mất đi phong thái và sự ngang tàng của Tiểu Lục ). trong truyện cũng nói Tiểu lục chỉ xuất hiện khi bên Liễu, nhưng mà vậy càng chứng tỏ với TL chỉ có tình bằng hữu, DH không viết đam mỹ mà.hihi

    • Đọc cmt của mọi người, thấy mỗi người một ý, chả dám phát biểu ý kiến gì, mỗi người một cách nhìn nhận khác nhau, mình vote cho bạn mdnq vì nhiều điểm giống suy nghĩ của mình. Chưa biết đảng nào thắng, đảng nào thua, chung quy, chỉ có chị Bông là đúng thôi, hì hì. Cơ mà chúng ta lại có truyện hay để đọc, để yêu, để suy ngẫm, để bàn luận.

  12. Chương 4 máu me quá, nhưng chưa có cảm xúc gì nên đành lục lại cmt…chương 3 vậy😀
    Nhiều lúc nghĩ lại diễn biến truyện cũng thấy phân vân ghê gớm. không viết vô tình hay cố ý mà tác giả luôn để cho Tương Liễu tác động đến suy nghĩ và hành động của TY. Đọc xong chương 1 công nhận là mình thấy TY sẽ không yêu Cảnh. Lúc tận mắt chứng kiến ánh mắt coi thường của Ý Ánh nàng cũng thấy khó chịu ( rõ ràng là còn khó chịu hơn cả việc mình bị coi thường ), thế mà nàng lại chỉ thể hiện một hành động quan tâm hắn một chút, nhìn vào giống 1 kiểu thương hại. Sau đó thì sao?nàng lại vứt những suy nghĩ ấy đi, coi như không có chuyện gì, tiếp tục đi với PPB, biết rõ hắn sẽ khó chịu, đọc đến đây quả thực mình thấy nàng cũng không thật sự để tâm đến hắn.
    Đến đoạn Hinh Duyệt kể cho nàng nghe chuyện Ý Ánh nàng mới thực sự để tâm, thực sự thấy khổ sở, rốt cuộc lại không đứng ngoài lề nữa, chấp nhận mở lòng với hắn, phải chăng vì khi đó không còn PPB khiến nàng phân tâm???
    Dẫu sao dù ai phân tích mổ xẻ thế nào đi nữa vẫn thấy tình cảm giữa nàng và hắn- trong sáng và mãnh liệt, giống như chi yenbagiangthuong từng nói ( nếu như không có mâu thuẫn ở trên thì thật hoàn hảo). Đọc xong chương 3 vừa thấy ngọt ngào, lại thấy tiếc nuối khi hạnh phúc nhỏ bé ấm áp của họ quá ngắn ngủi; cảm giác vừa ấm lòng vừa xót xa khi nàng cùng hắn lần đầu đường đường chính chính nắm tay dạo phố, khi phải về nàng lại như báo con bị bỏ rơi… Ám ảnh nhất vẫn là cảnh chia ly , TY chậm chạp bước đi, liên tục ngoái đầu nhìn lại chiếc xe đang dần dần khuất bóng; Cảnh ngồi trong xe, lặng im khi nghe Tĩnh Dạ nói giá như nàng là phu nhân của hắn…ngoài trời tuyết rơi trắng xóa một mảng, ảm đạm thê lương..
    Vụ tuyết rơi này làm mình thấy tương lai của họ mịt mù quá T^T , lại còn vụ Thái phu nhân phán 1 câu xanh rờn:” Cảnh nhi được định trước là tộc trưởng tương lai” nữa chứ, nghe cứ ớn ớn sao á (((((((
    TY vứt bỏ lí trí , chấp nhận cùng hắn đương đầu, không biết nên cười hay nên khóc đây :(((((((

  13. @Yen ba giang thuong : Lần đầu tiên có người khen cái gì đó của tớ mà dùng từ “vãi hàng” đấy nhé ! Cậu đúng là xì tin !🙂

    @âu dương y lạc : Tình cảm mà cậu thể hiện khiến tớ vừa cảm động vừa cười “mím chi cọp” đây này. Tớ vẫn nhớ trong comment nào đó của cậu có câu “…giống như ở ngoài đời thực cũng có một Tương Liễu yêu mình như thế nhưng mình mãi mãi vẫn không thể nào đáp lại.”. Hì hì, nói sao ta ? Đa cảm và chút gì đó rất rưng rưng.🙂

    @hanhanchj : Unreal chỉ là “đánh một cái dấu” trong quá trình đọc ấy mà, khi theo dõi xong một tác phẩm nào đó – lúc cái nhìn về nó đã khá hòan thiện rồi – thì người ta thường không còn tìm được những suy nghĩ, cảm xúc lúc trước nữa. *cười* (Mặc dù nói vậy nhưng trên thực tế tớ đã bỏ qua rất nhiều, ôi, biết sao được, cuộc đời mà, không toại ý là “chuyện thường ngày ở huyện”, nhỉ ?)🙂
    Tớ vừa nghe nhạc vừa viết nên cái comment nó không tập trung vào một chủ đề nào.🙂

    @Lily Teuk : Fan Tương Liễu thích em.🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s