Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (1)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 5: Chỉ thấy biệt ly dài lâu

Chương 5.1

          Địa lao tại Thần Nông sơn.

          Trên vách tường đốt hơn mười ngọn đèn, làm địa lao sáng rõ như ban ngày.

          Mộc Phỉ nhiễm máu khắp người, bị treo giữa không trung.

          Cửa địa lao mở ra, Chuyên Húc, Phong Long, Hinh Duyệt đi vào. Hinh Duyệt nhíu mày, lấy khăn tay che miệng mũi. Chuyên Húc quay đầu nói với nàng: “Nếu thấy khó chịu thì ra ngoài đi.”

          Hinh Duyệt lắc đầu.

          Phong Long nói: “Chúng ta sẽ tra tấn trước mặt nàng, đây là chuyện của thị tộc Trung Nguyên, để nàng nghe một chút cũng có thêm phần quyết đoán.”

          Một người theo hầu nói với Chuyên Húc: “Chúng tôi đã dùng ba loại cực hình với hắn, thân thể hắn đã không chịu nổi, một lòng muốn chết, nhưng nhất quyết không chịu khai ra đồng mưu.”

          Chuyên Húc nói: “Thả hắn xuống.”

          Người hầu thả Mộc Phỉ xuống, Mộc Phỉ mở mắt, nói với Chuyên Húc: “Là ta giết muội muội ngươi, muốn giết muốn chém, tùy ý ngươi.”

          Phong Long nói: “Chỉ bằng một mình ngươi? Ngươi hơi đề cao mình đấy.”

          Mộc Phỉ cười lạnh không nói lời nào, nhắm hai mắt lại, tỏ rõ muốn thứ khác không có, muốn giết thì có một cái mạng, mời lấy!

          Chuyên Húc ngồi xổm xuống đất, chậm rãi nói: “Trước khi các ngươi ra tay, nhất định đã thương lượng ngươi là kẻ chịu chết, mọi việc có thể lưu lại đầu mối đều do ngươi làm. Ta nghĩ sở dĩ chọn ngươi là kẻ chịu chết, không chỉ vì ngươi đủ anh dũng, mà còn vì cho dù hai vị bệ hạ tức giận, muốn giết cũng chỉ có thể giết một mình ngươi, người trong tộc ngươi đã chết từ lâu, không còn tộc gì mà diệt nữa.”

          Mộc Phỉ mở mắt, cười âm trầm, tựa như kẻ đứng ở trên cao mà nhìn xuống sắc mặt Chuyên Húc, thương xót Chuyên Húc ngu dốt.

          Chuyên Húc khẽ cười nói: “Nhưng, nếu tộc Mộc thị chỉ còn mình ngươi, ngươi chết rồi, huyết mạch của Mộc thị cũng sẽ diệt sạch, năm xưa để giữ được mạng ngươi dưới lưỡi đao của Xi Vưu, nhất định đã chết vô số người. Ta tin rằng, dù ngươi anh dũng tới đâu, có đại sự gì muốn hoàn thành, cũng không dám làm chuyện khiến huyết mạch của Mộc thị bị diệt sạch. Nếu ta đoán không lầm, ngươi hẳn là có con nối dõi.”

          Mộc Phỉ biến đổi sắc mặt, nụ cười của Chuyên Húc biến mất, chỉ còn lại vẻ ác nghiệt: “Ngươi có thể chọn cách trầm lặng mà chết, nhưng ta nhất định sẽ tìm ra đứa con nối dõi của ngươi, đưa nó tới đoàn tụ với toàn tộc Mộc thị.”

          Mộc Phỉ cắn răng, không rên một tiếng.

          Chuyên Húc gọi: “Tiêu Tiêu.”

          Tiêu Tiêu tiến đến, tấu: “Đã tra xét tất cả nữ tử có tiếp xúc với Mộc Phỉ một trăm năm gần đây, hiện có hai nữ tử khả nghi, một người là con gái của vú nuôi Mộc Phỉ, cô ta từng rất yêu mến Mộc Phỉ, mười lăm năm trước đã lập gia đình, sau khi kết hôn sinh được một đứa con trai. Còn có tì nữ từng hầu hạ Mộc Phỉ khi hắn ở nhờ nhà Thẩm thị, tên Liễu Nhi, hai mươi tám năm trước Liễu Nhi thông dâm với người ta, bị đuổi ra khỏi Thẩm phủ, từ đó về sau không rõ tăm tích.”

          Chuyên Húc nói: “Tiếp tục điều tra, tìm ra tì nữ đó, nếu thông dâm với người ta, rất có thể đã sinh con cho gian phu.”

          “Vâng.”

          Tiêu Tiêu xoay người đi ra ngoài.

          Thân thể Mộc Phỉ phản bội ý chí của hắn, đang khẽ run rẩy, nhưng vẫn không chịu nói, hắn chỉ phẫn nộ tuyệt vọng trừng mắt nhìn Chuyên Húc.

          Chuyên Húc nói: “Ngươi tổn thương muội muội ta, ta nhất định sẽ lấy mạng ngươi, có điều nếu ngươi cho ta biết một việc, ta sẽ không đụng tới con trai ngươi.”

          Mộc Phỉ nhắm hai mắt lại, cho thấy hắn từ chối nói chuyện với Chuyên Húc, nhưng tay hắn vẫn không ngừng run rẩy.

          Chuyên Húc nói: “Ngươi không muốn phản bội đồng bọn của ngươi, ta hiểu, ta không hỏi tên của chúng, ta chỉ hỏi vì sao ngươi muốn giết Tiểu Yêu, chỉ cần ngươi nói cho ta biết vì sao ngươi muốn giết Tiểu Yêu, ta sẽ bỏ qua cho con trai ngươi.”

          Chuyên Húc đứng lên: “Ngươi cứ ngẫm nghĩ kỹ đi, không nên có ý đồ tự sát, bằng không ta sẽ dùng tất cả cực hình trên người con trai ngươi.”

          Chuyên Húc nói với Phong Long và Hinh Duyệt: “Đi thôi!”

          Hinh Duyệt chạy bước nhỏ, trốn chạy khỏi địa lao. Tới khi rời xa địa lao, nàng vội đứng ở đầu gió, hít thở từng hơi không khí trong lành.

          Chuyên Húc và Phong Long đi ra, Hinh Duyệt hỏi: “Tại sao không cần tính mạng con hắn, không trực tiếp ép hỏi đồng mưu của hắn?”

          Phong Long nói: “Nói ra tên đồng mưu chính là phản bội rồi, còn phải giằng co một thời gian mới có thể khiến hắn mở miệng. Điều Chuyên Húc muốn hỏi là vì sao hắn muốn giết Tiểu Yêu, hắn trả lời cũng không tính là phản bội, không cần đấu tranh tâm lý nhiều, chỉ cần tối nay để ngục tốt giả tiếng khóc lóc thảm thiết của trẻ con, ta đoán ngày mai hắn sẽ khai. Chỉ cần biết vì sao hắn muốn giết Tiểu Yêu, tìm đồng mưu của hắn không khó.”

          ——&——

          Trong địa lao, không có khái niệm thời gian, bởi thời gian dường như đặc biệt dài lâu, đặc biệt gian nan.

          Tới nửa đêm thì Mộc Phỉ không chống đỡ được nữa, gào to muốn gặp Chuyên Húc, còn muốn xin Phong Long phải ở đây.

          May mà tuy Hinh Duyệt đã trở về phủ Tiểu Chúc Dung nhưng Phong Long vẫn đang ở Thần Nông sơn.

          Khi Chuyên Húc và Phong Long đi vào địa lao lần thứ hai, Mộc Phỉ nói: “Ta có thể nói cho ngươi vì sao ta muốn giết muội muội ngươi, nhưng ngươi phải hứa, vĩnh viễn không làm tổn thương con ta.”

          Chuyên Húc sảng khoái nói: “Chỉ cần ngươi nói đúng sự thật cho ta biết, ta sẽ không làm tổn thương nó.”

          Mộc Phỉ nhìn về phía Phong Long, lạnh lùng nói: “Hắn là người Hiên Viên tộc, ta không tin hắn, ta muốn ngươi hứa, ta muốn chính miệng ngươi nói với ta, đảm bảo không để bất cứ kẻ nào làm hại con ta.”

          Phong Long cười cười với Mộc Phỉ, nói: “Chỉ cần ngươi nói sự thật cho Chuyên Húc, ta đảm bảo không kẻ nào có thể làm hại con người, nhưng nếu sau này con ngươi lớn, tự làm xằng làm bậy, đừng nói Chuyên Húc, mà ta sẽ đi xử lý nó!”

          Mộc Phỉ sửng sốt: “Sau khi lớn?” Hắn dường như đang nghĩ tới dáng vẻ con mình khi khôn lớn, bỗng cười, thì thào nói: “Nó không giống ta, nó sẽ là người tốt. Đáng tiếc, ta không được nhìn thấy…”

          Vì lời của Phong Long, vẻ gay gắt sắc bén trên người Mộc Phỉ dịu đi, trở nên ôn hòa không ít, hắn nói với Phong Long: “Có thể trong lòng ngươi đang căm hận ta đã rước lấy tai họa cho thị tộc Trung Nguyên, nhưng, ta phải giết cô ta. Nếu đổi thành ngươi, ngươi cũng làm chuyện giống ta thôi, bởi vì cô ta vốn chẳng phải là Cao Tân vương cơ, cô ta là con gái Xi Vưu.”

          Phong Long nói: “Không thể!”

          Mộc Phỉ cười gượng: “Ta nhớ kỹ con mắt của tên ma đầu ấy, ta sẽ không nhận lầm. Từ khi nhìn thấy vương cơ giả dối đó, tuy ta vừa hận vừa tức, nhưng vẫn cẩn thận kiểm chứng lại một lần, chính mồm cậu của vương cơ giả nói cô ta là con gái Xi Vưu, hắn còn nói năm đó cửu vương tử của Hiên Viên vì phá vỡ gian tình của Hiên Viên vương cơ với Xi Vưu nên mới bị Hiên Viên vương cơ giết.”

          Chuyên Húc hừ lạnh một tiếng: “Nói bậy! Không sai, cô ta đã giết chú chín, nhưng không phải gian tình gì, mà là…” Chuyên Húc ngừng lại một chút, “Mẹ ta ám sát chú chín, nhưng lại ngộ sát mẹ đẻ của chú chín, tam phi của ông ta. Mẹ ta biết nhất định chú chín sẽ giết ta, khi bà tự sát đã xin nhờ cô ta nhất định phải bảo vệ ta, cô đã đồng ý với mẹ ta, cô vì bảo vệ ta nên mới giết chú chín.”

          Người ngoài đều nói mẹ Chuyên Húc bị thương nặng trong chiến tranh, không bệnh mà chết, nhưng hóa ra là tự sát… Đó là những bí mật của vương thất, Mộc Phỉ và Phong Long đều lần đầu nghe thấy, Mộc Phỉ biết Chuyên Húc nói thật.

          Phong Long cũng nói: “Ngươi chưa từng gặp Tuấn Đế nên không rõ sự khôn khéo và lạnh lùng của Tuấn Đế, nhưng ngươi hẳn đã từng nghe Ngũ vương làm loạn. Tuấn Đế đích thân giám thị, chém giết năm đệ đệ ruột của mình, giết tất cả thê thiếp con gái của Ngũ vương, ngươi nghĩ một đế vương như vậy, ngay cả chuyện của ngươi cũng có thể tra ra thì có gì ông không thể tra được? Nếu ông có nửa phần không vững tin Tiểu Yêu là con gái của mình, ông sẽ cử hành nghi thức tế lễ long trọng như vậy cho Tiểu Yêu? Quả thực là đã chiêu cáo với toàn bộ Đại Hoang ông yêu thương Tiểu Yêu bao nhiêu!”

          Mộc Phỉ mơ hồ, lẽ nào hắn thật sự giết lầm người? Không, không thể! Hắn tuyệt đối không nhận lầm đôi mắt đó! Mộc Phỉ lẩm nhẩm: “Ta không nhận lầm, ta không nhận lầm…”

          Chuyên Húc lạnh lùng nói: “Dù biết sai, cũng đã muộn! Ngươi hại Tiểu Yêu, phải để mạng lại!”

          Chuyên Húc xoay người bước đi, Phong Long theo hắn ra khỏi địa lao.

          Mặt Chuyên Húc không biểu tình đứng cạnh vách núi, tuy vừa rồi trông hắn như không tin, bác bỏ Mộc Phỉ, nhưng trong lòng thực sự không tin sao? Đã không phải lần đầu nghe được Tiểu Yêu là con gái Xi Vưu, Chuyên Húc bắt đầu hiểu nỗi sợ hãi của Tiểu Yêu, một lần, hai lần vẫn có thể cười giễu, nhưng ba lần, bốn lần… lại không nhịn được tìm về ký ức, cô và Xi Vưu…

          Phong Long lẳng lặng đứng sau Chuyên Húc. Chuyên Húc trầm mặc hồi lâu, nói rằng: “Thị tộc bị Xi Vưu diệt không ít, nhưng trẻ con còn sót lại hẳn là không nhiều, thứ nhất phải là những người qua lại tốt với Mộc Phỉ mới có thể tín nhiệm, mưu đồ việc bí mật này; thứ hai hắn chính là người tu luyện Thủy linh, Mộc linh. Ngoài ra, ta nghĩ còn có một nữ tử nữa. Chỉ có nữ tử phối hợp mới có thể tạo thời cơ thích hợp, giấu giếm vết tích tách xa Hinh Duyệt và Tiểu Yêu, ngăn cản hộ vệ Miêu Phủ ta cử cho Tiểu Yêu. Có nhiều thông tin như vậy, trong đầu huynh chắc đã biết là ai làm.”

          Phong Long nói: “Đêm mai huynh tới phủ Tiểu Chúc Dung, ta và Hinh Duyệt sẽ cho huynh câu trả lời.”

          Chuyên Húc nói: “Chuyện Mộc Phỉ vừa nói, ta mong huynh tự hiểu. Không vì vậy mà ảnh hưởng tới danh dự của cô ta và Tuấn Đế bệ hạ, là vì hai vương thúc của ta muốn lợi dụng thị tộc Trung Nguyên để giết Tiểu Yêu.”

          Phong Long nói: “Ta hiểu.” Chuyện của Tiểu Yêu không lớn không nhỏ, nếu không xử lý tốt, không chừng toàn bộ Trung Nguyên sẽ lại hỗn loạn.

          Chuyên Húc nói: “Ta đặt Tiểu Yêu ngoài sáng hấp dẫn tất cả sự chú ý, để kẻ địch cho rằng nàng là trợ lực lớn nhất của ta. Ngay cả khi đưa nàng tới phủ Tiểu Chúc Dung, cũng là để người khác cho rằng ta muốn lợi dụng Tiểu Yêu lấy lòng huynh, bọn họ thấy ta hao tổn tâm cơ tiếp cận huynh, trái lại sẽ khẳng định huynh còn chưa đứng về phía ta, thực ra là ta đã mang tai họa tới cho Tiểu Yêu. Phong Long, Tiểu Yêu vẫn luôn biết ta đang lợi dụng nàng.”

          Phong Long vỗ vỗ vai Chuyên Húc: “Tiểu Yêu không sao đâu.”

          Chuyên Húc cười khổ: “Chỉ có thể gửi gắm tất cả hy vọng lên người Tương Liễu.”

          Đêm khuya, dưới sự bảo hộ của ám vệ, Chuyên Húc bí mật tiến vào phủ Tiểu Chúc Dung.

          Tử vệ của Hinh Duyệt ra mời Chuyên Húc vào mật thất.

          Phong Long và Hinh Duyệt đang đợi hắn, Chuyên Húc ngồi đối diện họ.

          Phong Long gật đầu với Hinh Duyệt, Hinh Duyệt nói: “Qua bố trí điều tra của ca ca, xác nhận hung thủ hại Tiểu Yêu có bốn người, ngoài Mộc thị Mộc Phỉ, còn có những đứa con mồ côi của ba thị tộc Thân thị, Chiêm thị và Tấn thị, Thân Đông, Chiêm Tuyết Lăng, Tấn Việt Kiếm.”

          Chuyên Húc nói: “Tốt, cảm tạ hai người.”

          Hinh Duyệt nói: “Tuyết Lăng là vị hôn thê của Phiền thị Đại Lang, họ là thanh mai trúc mã, cùng nhau trưởng thành, ba tháng sau sẽ kết hôn, Việt Kiếm và con gái Trịnh thị đã định chuyện cưới gả, Phiền thị, Trịnh thị đều là lục đại thị ở Trung Nguyên.”

          Chuyên Húc chăm chú nhìn Hinh Duyệt, nhàn nhạt hỏi: “Cô có ý gì?”

          Hinh Duyệt sợ run, thì thào nói: “Ta, ta… chỉ kiến nghị để huynh lo nghĩ một chút.”

          Phong Long vỗ lưng muội muội an ủi, nói với Chuyên Húc: “Thực ra đó là ý của ta. Giờ là lúc huynh cần dùng người, nếu huynh giết họ, sẽ kết thù kết oán với lục đại thị của Trung Nguyên, không đáng! Chuyên Húc, người làm việc lớn, phải hiểu chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm. Tiểu Yêu bị thương đã là sự thật, huynh giết họ cũng không thể xoay chuyển, chỉ có thể trút giận nhất thời thôi, không có ý nghĩa! Nhưng huynh tha cho họ, sẽ làm huynh có thêm một phần trợ lực, giành được nghiệp lớn.”

          Chuyên Húc trầm ngâm, một lúc lâu sau mới nói: “Huynh nói rất đúng.”

          Phong Long và Hinh Duyệt đều yên lòng, biểu lộ ý cười.

          Chuyên Húc cười cười, nói: “Ta muốn kể cho hai người nghe chuyện hồi nhỏ của ta. Khi đó, ta còn rất nhỏ, cha ta và mẹ ta đi đánh giặc, chính là cuộc chiến với ông nội hai người, ta ở bên cạnh bà nội, được bà nội chăm sóc. Có một ngày, cô đột nhiên đưa mẹ ta đã hôn mê trở về, cô quỳ gối trước mặt bà không ngừng dập đầu, bởi vì cô không thể mang cha ta về. Cha ta đã chết trận! Bà hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, cô muốn để ta ra ngoài, nhưng bà lại cho ta ở lại, bà nói từ giờ trở đi, ta là người đàn ông duy nhất trong nhà. Lời cô nói, ta nghe ý hiểu ý không, chỉ mơ hồ hiểu rằng cha ta vốn có thể không chết, là chú chín đã hại cha ta, nhưng ông nội lại bao che cho chú ấy. Ta nhìn ba người phụ nữ bà, cô và cả mẹ ta cùng rơi lệ”

          Chuyên Húc nhìn Phong Long và Hinh Duyệt nói: “Các người chưa bao giờ trải qua nỗi đau đớn thống khổ khi mất đi người thân, thế nên không thể tưởng tượng được nỗi đau của ba người phụ nữ ấy, ba người họ đều là những nữ tử kiên cường nhất thế gian mà ta biết, thế nhưng vào giờ khắc đó, ba người họ lại đau khổ bất lực, mờ mịt không nơi nương tựa, có thể khiến người ta trông thấy mà tan nát cõi lòng. Chính giờ khắc đó, ta thề với mình, ta nhất định phải mạnh mẽ, phải mạnh mẽ hơn Hoàng Đế, ta nhất định phải bảo vệ người thân của mình, sẽ không để họ bơ vơ, buồn thương khóc lóc, không ai giúp đỡ. Nhưng, họ không đợi được ta lớn lên, mẹ ta tự vẫn, bà nội ta đau lòng mà chết, cô ta chết trận, ta không thể bảo vệ họ, cuối cùng họ vẫn đơn độc, khổ đau, không nơi nương tựa mà chết…”

          Chuyên Húc chợt dừng lại, hắn mỉm cười, ngồi yên lặng, Phong Long và Hinh Duyệt không dám thốt ra lời nào.

          Rất lâu sau, Chuyên Húc mới nói: “Vì muốn bảo vệ họ ta mới muốn mau mau lớn lên, nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, mới có thể nuôi chí đứng ở nơi cao hơn ông nội. Bây giờ ta đã trưởng thành, mặc dù còn chưa đủ mạnh mẽ, nhưng ta tuyệt đối không để cho bất cứ kẻ nào làm tổn thương người thân của ta. Ta hy vọng sẽ có một ngày, khi ta đứng trên đỉnh núi cao, nhìn xuống chúng sinh, có thể đối mặt với giang sơn cao đẹp, thản nhiên tự hào nhớ lại tất cả, ta không hy vọng mình sẽ giống ông nội ta, có được thiên hạ rồi lại khóa mình trong Triều Vân điện.”

          Phong Long kinh ngạc nhìn Chuyên Húc, Chuyên Húc lại nói với Hinh Duyệt: “Khi cô khuyên buông tha, có từng nghĩ tới ngày hôm nay ta có thể vì một lý do mà không cần bảo vệ Tiểu Yêu, ngày nào đó ta lại có thể vì một lý do khác mà không cần bảo vệ cô?”

          Hinh Duyệt ngây người, lúng túng không thể cất lời.

          Chuyên Húc nói: “Ta không phải người tốt, cũng không phải một người yêu khiến phụ nữ hài lòng, nhưng ta tuyệt đối sẽ không vứt bỏ không bảo vệ những người phụ nữ của ta! Dù là cô, hay là Tiêu Tiêu, Kim Huyên, chỉ cần bất cứ kẻ nào dám tổn thương các cô, ta cũng nhất định không tha thứ!”

          Hinh Duyệt hé môi cười, lệ trào lên mắt, tựa như muốn cười lại tựa như muốn khóc.

          Chuyên Húc cười nói: “Với đa số tình huống, ta đều là người theo lợi tránh hại, thủ đoạn độc ác vô sỉ, nhưng với một ít tình huống, ta nguyện lựa chọn con đường gian nan để đi. Đắc tội với Phiền thị và Trịnh thị đích thực là bất lợi, nhưng ta quả thực sẽ bỏ con đường lớn thênh thang, bước vào con đường nhỏ đầy bụi gai, vậy thì có sao? Cùng lắm là ta sẽ khổ cực thêm một chút, vượt mọi chông gai mà đi!”

          Phong Long cười ha ha: “Được, ta và huynh đi con đường bụi gai!”

          Chuyên Húc nói: “Ta tin, sớm muộn cũng có một ngày, Phiền thị và Trịnh thị sẽ hiểu theo ta là tốt.”

          Phong Long không nhịn được cho Chuyên Húc một quyền: “Tự tin đến điên cuồng! Nhưng mà…” Hắn nắm bả vai Chuyên Húc, tự đắc nói: “Không hổ là người ta chọn!”

          Chuyên Húc đen mặt, đẩy tay hắn, nói với Hinh Duyệt: “Ta không có ham mê gì đặc biệt, cô nhất thiết đừng hiểu lầm.”

          Hinh Duyệt phì một tiếng bật cười, vừa vội vã đi ra vừa lặng lẽ lau lệ ở khóe mắt: “Mặc kệ các huynh, hai người điên!”

          Phong Long nhìn cửa mật thất khép lại, đè thấp giọng nói: “Rốt cuộc huynh thích thân phận của muội muội ta nhiều hơn hay thích con người muội muội ta nhiều hơn?”

          Chuyên Húc thở dài: “Vậy rốt cuộc huynh thích thân phận  của Tiểu Yêu nhiều hơn hay thích con người Tiểu Yêu nhiều hơn?”

          Phong Long cười gượng.

          Chuyên Húc nói: “Tuy rằng quyết định giết chúng, nhưng giết như thế nào còn cần xem xét, dù phương thức đúng, Phiền thị và Trịnh thị vẫn mất hứng, nhưng oán hận sẽ ít đi một chút.”

          Phong Long tấm tắc, cười trào nói: “Vừa rồi huynh nói cả đống lời đều là lừa muội muội ta khóc, thì ra vẫn không muốn đi con đường bụi gai.”

          Chuyên Húc nhìn chằm chằm Phong Long: “Huynh chớ hoài nghi ánh mắt của chính mình.”

          Phong Long cười nói: “Huynh muốn giết như thế nào?”

          “Nếu giao tất cả Mộc thị, Thân thị, Chiêm thị, Tấn thị cho ông ta xử lý, sẽ khó tránh khỏi có người phỏng đoán nọ kia, không có lợi với Tiểu Yêu, vì thế phải phiền huynh và Hinh Duyệt che lấp chuyện này, để cha huynh giao Mộc Phỉ cho ông ta. Thân thị, Chiêm thị và Tấn thị ta tự xử lý, làm như vậy sẽ không kinh động tới vương thúc của ta.”

          “Huynh định xử lý thế nào?”

          “Mặc dù có vô số biện pháp đối phó với Chiêm Tuyết Lăng, nhưng xem như cô ta là phụ nữ, ta không muốn khó dễ cô ta, để cho cô ta thoải mái một chút! Còn Tấn Việt Kiếm, trước tiên hủy danh dự của hắn, khiến hắn từ hôn với Trịnh thị, chờ hắn chỉ còn hai bàn tay trắng sẽ lấy mạng hắn, Thân Đông giao cho thủ hạ của ta xử lý, xem hắn có thể chịu được bao nhiêu loại cực hình.”

          Lòng Phong Long cực kỳ tán thưởng quyết định này của Chuyên Húc, nhưng hắn vẫn không nhịn được đả kích trào phúng Chuyên Húc: “Thảo nào cô này cô kia đều thích huynh, huynh quả nhiên mềm lòng với phụ nữ!”

          Chuyên Húc đứng lên: “Ta phải trở về.” Chuyên Húc đi tới cửa, lại quay người, “Cảnh thế nào rồi?”

          Phong Long thở dài, lắc đầu: “Hoàn toàn dựa vào linh dược để giữ mạng, cứ thế mãi khẳng định là không được.” Phong Long do dự, hỏi: “Huynh bảo rốt cuộc vì sao mà hắn đau lòng muốn chết?”

          Chuyên Húc nói: “Chờ hắn tỉnh lại, huynh đi hỏi hắn ấy.”

          Chuyên Húc kéo cửa mật thất, dưới sự bảo hộ của ám vệ, lặng lẽ rời đi.

          Lại qua vài ngày, mọi người mới biết Cao Tân vương cơ gặp phải tập kích, bị trọng thương.

          Tiểu Chúc Dung bắt được hung thủ, là công tử Mộc thị Mộc Phỉ. Vì Mộc Phỉ là huyết mạch cuối cùng của Mộc thị, nên mấy thị tộc Trung Nguyên liên hợp xin tha cho Mộc Phỉ, cho dù cắt chân hay gọt mũi, chỉ cầu Hoàng Đế giữ lại huyết mạch của Mộc thị.

          Hoàng Đế hạ chỉ thiên đao vạn quả Mộc Phỉ, phơi thây nơi hoang dã, còn nghiêm khắc khiển trách những thị tộc đã liên hợp cầu xin cho Mộc Phỉ, thậm chí hạ lệnh thay chức tộc trưởng của một thị tộc. (Thiên đao vạn quả là chém ngàn nhát đao.)

          Tuấn Đế phái sứ giả tới Trung Nguyên, mở tiệc chiêu đãi các đại thị tộc Trung Nguyên, tuyên bố trước mặt mọi người, Cao Tân không hoan nghênh đệ tử của mấy thị tộc bước vào Cao Tân. Từ thượng cổ tới giờ, Cao Tân vẫn nắm giữ những đúc sư tài nghệ nhất Đại Hoang, phần lớn đệ tử Thần tộc khi trưởng thành đều cần tới Cao Tân, tìm hỏi đúc sư tốt, đúc cho mình một thứ binh khí vừa lòng đẹp ý nhất. Lời của Tuấn Đế, không thể nghi ngờ chính là tước đoạt sức chiến đấu của đệ tử mấy thị tộc đó.

          Trong khoảng thời gian ấy, lòng người Trung Nguyên hoảng sợ, rất sợ sẽ có hỗn loạn. May mà có Tiểu Chúc Dung, dưới sự trấn an của ông, sự việc mới dần dần lắng lại, tất cả mọi người đều hy vọng vương cơ mau chóng dưỡng thương khỏe mạnh, để Tuấn Đế nguôi giận.

          ——&——

19 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (1)

  1. Anh Húc nói có vài câu mà mình đổ rầm rầm. Đang từ ghét chuyển sang thích ngay đc.
    Nhưng mình ko nghĩ như Phong Long, Chuyên Húc chả phải loại mềm lòng vs phụ nữ đâu.
    Mà cái anh Phong Long ko biết ngốc thật hay ngốc vờ, 1 ng lúc nào cx tĩnh tại như Cảnh, Tiểu Yêu có nguy biến lao ngay đến, ôm chặt nàng hồn đã gần lìa khỏi xác ko ngừng truyền linh lực bảo vệ khỏi lửa, lại bi thương muốn tự vẫn, còn hỏi là tại sao?

  2. Chương này ta cứ đổ Chuyên Húc rầm rầm, đấy, mấy nàng cứ nói anh cũng mê luyến quyền lực như Hoàng Đế và Tuấn Đế đi, mục đích khác hẳn nhá.
    Chương này là chương ta kết nhất của quyển 2, càng khẳng định ta chọn anh Chuyên Húc là không nhầm (hehe, có mắt nhìn người).
    Công nhận em Tiểu Yêu nhà có điều kiện, xem vụ xử lý của Hoàng Đế với Tuấn Đế mà hâm mộ quá.

  3. Đọc lại lần nữa ta lại ham hố. Có đoạn gian tình:

    Chuyên Húc nói: “Ta tin, sớm muộn cũng có một ngày, Phiền thị và Trịnh thị sẽ hiểu theo ta là tốt.”

    Phong Long không nhịn được cho Chuyên Húc một quyền: “Tự tin đến điên cuồng! Nhưng mà…” Hắn nắm bả vai Chuyên Húc, tự đắc nói: “Không hổ là người ta chọn!”

    Chuyên Húc đen mặt, đẩy tay hắn, nói với Hinh Duyệt: “Ta không có ham mê gì đặc biệt, cô nhất thiết đừng hiểu lầm.”

    Đọc đến đoạn này mà ta buồn cười quá, 2 anh vốn nổi tiếng thâm trầm mà lúc ở cạnh nhau cứ như bọn thiếu niên mới lớn, rõ nghịch.

    Truyện của Đồng Hoa bao giờ cũng có những tình cảm huynh đệ rất sâu sắc, như Thập Tam và Tứ a ca, như Thanh Dương và Thiếu Hạo… Trong trường tương tư thì có thêm cả đôi Phong Long và Chuyên Húc nữa, tuy chưa khai thác nhiều nhưng ta nghĩ gian tình chắc ở phía sau =)))))

  4. Quyết định của Tuấn Đế có thể coi như giúp cho Chuyên Húc không nhỉ? Tước đi sức chiến đấu của đệ tử của các thị tộc ở Trung Nguyên có thể nói là suy yếu Trung Nguyên, Chuyên Húc sau này muốn chiếm lấy cũng thực sự dễ dàng hơn nhiều. Nếu vậy thì Tiểu Yêu thực sự là có giá trị lợi dụng, mà Chuyên Húc lẫn 2 vị đế vương cũng thật sự quá cơ trí, có thể xoay chuyển mọi hình huống….

    hix hix, hóng tới đoạn của Tiểu Yêu và Tương Liễ quá

  5. em thi cho kín mít mặt mũi…thế mà vẫn không nhịn nổi ham hố…chị Tiểu Dương…chị xem đi. cuối cùng em cùng đã ngẫng mặt nhìn đời rồi nhá…..anh Chuyên Húc của em….
    Dù là cô, hay là Tiêu Tiêu, Kim Huyên, chỉ cần bất cứ kẻ nào dám tổn thương các cô, ta cũng nhất định không tha thứ!”
    văn phong của Đồng nữ sỹ chăm chú cả từng chữ nhỏ nhất nhé, Hinh Duyệt, Tiêu Tiêu, Kim Huyên xếp cũng một chỗ, không có xếp cùng Tiểu Yêu được

  6. Thanks Tiểu Dương!

    Haizzz… bởi dzậy

    “Ngày xưa Trọng Thủy đã nắm tay Mỵ Châu thế nào
    mà Cổ Loa chìm trong dâu bể?
    Con gái ngàn năm vẫn khờ dại thế,
    hóa kiếp ngọc trai còn đau đáu một chuyện tình”.

    Người ta mới nói có vài ba câu thôi mà mấy cô đã ngã rầm rầm, hỏi sao đàn ông không nắm quyền được cơ chứ… haizzz

    (Nhìn tới nhìn lui, phù… may quá ông xã không có ở đây =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s