Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (3)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 5: Chỉ thấy biệt ly dài lâu

Chương 5.3

 

          Mỗi ngày khi Tương Liễu trở về, sẽ kiểm tra thân thể của Tiểu Yêu, cảm thấy mấy ngày nay tuy Tiểu Yêu vẫn im hơi lặng tiếng, nhìn qua vẫn giống trước đây, nhưng dường như mặt mày nàng có gì đó khác lạ.

          Tương Liễu bỗng nhớ trước đây Tiểu Yêu gian xảo tinh ranh, luôn lầm bầm là sợ tịch mịch, hắn nói với Tiểu Yêu: “Có phải cô nằm mãi dưới đáy biển nên buồn bực không?”

          Tiểu Yêu ngạc nhiên: Ta đang ở đáy biển ư? Ta thật sự đang ở dưới đáy biển? Chẳng trách nàng luôn cảm thấy mình như đang bồng bềnh giữa đám mây.

          Tương Liễu nói: “Ta đưa cô lên mặt biển ngắm trăng nhé!”

          Tiểu Yêu hoan hô nhảy nhót: Được, được!

          Tương Liễu ôm lấy Tiểu Yêu, tựa như hai con cá bơi về phía trước.

          Họ đã tới mặt biển, Tiểu Yêu cảm giác được sóng biển đang nhấp nhô, còn có cả gió biển lướt qua người nàng, nàng có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ, tiếng gió thổi, Tiểu Yêu kích động tới mức muốn rơi lệ.

          Tương Liễu nói: “Tối nay trăng khuyết, giống như một cây cung. Mỗi lần trăng tròn, ta đều chữa thương cho cô, không thể đưa cô lên mặt biển, cũng nhiều năm rồi ta không nhìn thấy trăng tròn.”

          Tiểu Yêu nghĩ thầm, hóa ra mình đoán không sai, đúng là mỗi tháng hắn chữa thương cho mình một lần. Nghe nói vào lúc trăng tròn, yêu lực của Yêu tộc cực mạnh, đại khái chính vì nguyên nhân đó nên Tương Liễu mới chọn chữa thương cho nàng vào ngày trăng tròn.

          Tương Liễu không buồn nói nữa, chỉ yên lặng ôm Tiểu Yêu, để tùy sóng biển dập dình, ánh trăng trên bầu trời lặng lẽ săn sóc họ.

          Tiểu Yêu thoải mái mà chìm vào giấc ngủ.

          Tương Liễu cúi đầu nhìn nàng, khẽ nở nụ cười.

          Từ đó, cứ cách mấy ngày Tương Liễu lại đưa Tiểu Yêu ra ngoài chơi một chuyến, có khi là trên biển, có khi là dưới biển.

          Tương Liễu vẫn ít nói, nhưng sẽ nói vài câu. Có lẽ vì Tiểu Yêu im lặng không nói, không có biểu tình, không thể làm bất cứ phản ứng gì, nên hắn nói một câu chuyện này rồi một câu chuyện kia, nhớ tới cái gì thì nói cái ấy.

          Trăng đã sắp tròn, xung quanh là từng cụm mây đang trôi nhè nhẹ, mới nhìn thật giống đường viền hoa của vầng trăng, Tương Liễu nói: “Ánh trăng đêm nay gần giống gương tinh tinh của cô, cô lén lưu lại chuyện cũ của ta vào chiếc gương tinh tinh…”

          Tiểu Yêu tưởng chừng mình đang đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

          Tương Liễu dừng lại một lúc lâu, nhàn nhạt nói: “Tới khi cô tỉnh lại, phải xóa bỏ.”

          Tiểu Yêu lau mồ hôi lạnh nói: Chỉ cần ngươi đừng tức giận, bảo ta hủy gương tinh tinh cũng được!

          Có một lần, họ gặp phải dòng xoáy lớn dưới đáy biển, tựa như gió lốc trên mặt đất, nhưng còn đáng sợ hơn cả gió lốc.

          Tương Liễu nói: “Khi ta trốn chạy từ cuộc nô lệ tử đấu, thương tích đầy người, thiếu chút nữa đã chết giữa dòng xoáy, là nghĩa phụ cứu ta. Khi đó, Viêm Đế còn khỏe mạnh, Thần Nông quốc chưa bị diệt vong, nghĩa phụ ở Thần Nông quốc, là đại tướng quân nổi danh cùng với Chúc Dung, Xi Vưu, ông cứu một Yêu nô chạy trốn là ta mà lại bị ta đâm, nhưng ông không chút để tâm, thấy ta trọng thương khó chữa, ông còn lấy ơn báo oán, truyền thụ công pháp chữa thương cho ta, ông nói muốn mang ta tới xin Viêm Đế trị liệu, nhưng ta không tin ông, lại chạy trốn.” (Nô lệ tử đấu là cuộc đấu mà nô lệ phải đánh nhau cho tới khi một bên chết mới dừng.)

          Tiểu Yêu rất mong Tương Liễu nói tiếp một chút chuyện giữa hắn và Cộng Công, nhưng Tương Liễu không kể nữa, đưa nàng tránh khỏi dòng xoáy lớn.

          Rất lâu sau, vào một đêm nọ, khi Tương Liễu mang nàng lên mặt biển, Tiểu Yêu cảm giác được từng vụn từng vụn lạnh lẽo rơi trên mặt. Tương Liễu phất nhẹ lên hai má Tiểu Yêu, nói: “Tuyết rơi. Cô từng thấy tuyết đẹp nhất là ở đâu?”

          Tiểu Yêu suy nghĩ một chút, khẳng định nói: Ở nơi cực bắc nghìn năm đóng băng, tuyết rơi vạn dặm, khủng khiếp nhất nhưng cũng đẹp nhất!

          Tuyết lông ngỗng bay lả tả rồi rơi xuống, rơi trên người Tương Liễu.

          Tương Liễu nói: “Tuyết ở cực bắc là tuyết đẹp nhất mà ta từng thấy. Để trốn tránh truy sát, ta chạy tới cực bắc, trốn suốt hơn trăm năm. Tuyết ở cực bắc không chỉ cứu mạng ta, mà còn khiến lòng ta cảm động thông hiểu, từ công pháp nghĩa phụ dạy ta chữa thương, ta đã tự tu luyện một bộ công pháp.”

          Tiểu Yêu nghĩ: Chả trách mỗi lần thấy Tương Liễu giết người đều đẹp như bông tuyết bay lượn!

          Tương Liễu cười cười, nói: “Người ngoài nghĩ ta thường mặc đồ màu trắng là vì ham mê kỳ quái, thực ra, chỉ là một tập quán muốn sống sót thôi. Ở cực bắc, màu trắng là màu sắc dễ ẩn núp nhất.”

          Tương Liễu lại không nói. Lòng Tiểu Yêu ngứa ngáy khó nhịn, chỉ có thể tự đẽo gọt, hẳn là sau khi gặp Phòng Phong Bội hắn mới rời đi. Thần Nông quốc bị diệt, Cộng Công sa sút, bằng thân hữu tốt đều xa rời Cộng Công, chỉ có tên yêu quái chín đầu nào đó là tự đưa mình tới cửa, có lẽ ngay từ đầu chỉ nghĩ rằng kết một đoạn ân tình, nhưng không ngờ đã được Cộng Công nhìn trúng, nhận làm nghĩa tử. Ân huệ dễ trả, tình cảm lại khó hoàn.

          Nghĩ tới đây, Tiểu Yêu có chút hận Cộng Công, nhưng lại nghĩ thực sự không có gì mà hận, chỉ có thể rầu rĩ không vui tự sinh hờn dỗi.

          Tương Liễu xoa mặt nàng: “Cô không vui sao? Chẳng lẽ không thích nhìn tuyết? Vậy ta đưa cô xuống biển chơi.”

          Tương Liễu mang theo Tiểu Yêu chìm vào đáy biển.

          Lại không biết đã qua bao nhiêu năm, Tiểu Yêu cảm giác hình như mình có thể cảm nhận được đôi chân, nàng thử cử động ngón chân, nhưng không biết rốt cuộc nó có động đậy hay không, nàng không thể gọi Tương Liễu giúp mình nhìn một cái. Mặc kệ nó có nhúc nhích tí nào không, Tiểu Yêu vẫn nghĩ thân thể mình chắc hẳn là sắp thức tỉnh.

          Có một ngày, khi Tương Liễu trở về, không sờ sờ trán nàng như trước mà cứ nhìn nàng mãi, Tiểu Yêu không đoán ra Tương Liễu đang suy nghĩ điều gì, chỉ có thể cảm giác được hắn đang lo lắng, hắn phải quyết định.

          Tương Liễu ôm Tiểu Yêu: “Tối nay là đêm trăng tròn, ta đưa cô đi chơi một lúc nhé!”

          Tiểu Yêu không hiểu, đêm trăng tròn không phải luôn chữa thương sao?

          Tương Liễu đưa nàng đi dạo xung quanh, lúc dạo chơi trong biển khơi, lúc lên mặt biển để mặc con sóng dẫn đường.

          Tối nay hắn không giống trước kia, hắn nói rất nhiều, mỗi khi tới một chỗ, hắn đều nói.

          “Ở kia có một con đồi mồi, to hơn cái giường của cô ở trấn Thanh Thủy, nếu cô thích, sau này có thể dùng đồi mồi để làm giường.” (Đồi mồi là một loài rùa biển.)

          “Một con ngư quái, ngư đan của nó tốt hơn viên ngư đan tím mà cô đeo trên người, có điều, sau này cô chẳng cần tới nó đâu.” (Vì Tiểu Yêu có thể thở dưới nước rồi nên Tương Liễu nói không cần tới ngư đan nữa.)

          Giữa biển cả truyền đến âm thanh kỳ lạ, không giống tiếng nhạc cụ, cũng không giống tiếng hát của loài người, âm thanh đó du dương xúc động hơn tiếng nhạc cụ, kỳ ảo trong trẻo hơn tiếng hát, quả thực tươi đẹp khó nói nên lời, là thứ âm nhạc tuyệt diệu nhất Tiểu Yêu nghe được trong đời.

          Tương Liễu nói: “Người cá lại tới kỳ động dục rồi, đó là tiếng hát họ tìm bạn đời, nghe nói đây là lúc tiếng hát đẹp nhất, Nhân tộc và Thần tộc đều không nghe được. Có thể sau khi tỉnh lại, cô có thể nghe được.” (Hán Việt người cá là Giao nhân, vì từ người cá chúng ta thường dùng, thân quen hơn nên mình chuyển thuần Việt.)

          Tương Liễu mang Tiểu Yêu đi dạo chơi tới quá nửa đêm mới trở về.

          “Tiểu Yêu, cô còn nhớ Đồ Sơn Cảnh không? Diệp Thập Thất của Mân Tiểu Lục. Từ khi cô mê man, hắn cũng hôn mê bất tỉnh, hoàn toàn dựa vào linh dược để giữ mạng, chống đỡ tới bây giờ, sắp không chống đỡ được nữa rồi, hắn sắp chết.”

          Cảnh, Cảnh… Lúc chết, Tiểu Yêu chưa từng cảm thấy khổ sở. Sinh mệnh đã có bắt đầu, tự nhiên sẽ có kết thúc, bắt đầu không nhất thiết là vui sướng, kết thúc cũng không nhất thiết là bi thương, nhưng bây giờ, nàng thấy khổ sở quá, nàng không muốn Cảnh chết.

          Tiểu Yêu nỗ lực muốn động đậy.

          Tương Liễu hỏi: “Nếu hắn chết, có phải cô rất đau lòng, hận ta thấu xương?”

          Tiểu Yêu trả lời trong lòng: Ta không muốn Cảnh chết, ta cũng sẽ không hận ngươi.

          Tương Liễu nói: “Đêm nay ta muốn đánh thức cô.”

          Tương Liễu đút tinh huyết bản mệnh của mình cho Tiểu Yêu, không giống trước đây, nếu trước đây tinh huyết bản mệnh của hắn ấm áp như ngọn lửa, có thể xua đi cái lạnh giá mà tử vong mang tới, thì tối nay, tinh huyết bản mệnh của hắn lại nóng bỏng hừng hực, thiêu nướng Tiểu Yêu. Chúng đang lao tới hỗn loạn trong cơ thể nàng, dường như toạc nứt thân thể nàng thành từng mảnh rồi lại trộn lẫn cùng một chỗ.

          Tiểu Yêu hét không ra tiếng, gọi không ra hơi, thân thể run rẩy kịch liệt. Dần dần, tay nàng có thể cử động, chân nàng có thể cử động, rốt cuộc, nàng đau đớn hét lên một tiếng, tất cả thần thức dung nhập vào thân thể, bất tỉnh trong đau đớn cực độ.

          Vào phút chốc khi Tiểu Yêu tỉnh lại, cảm thấy ánh nắng đánh úp vào mắt nàng, nàng vô thức trở mình, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

          Đột nhiên, nàng mở mắt, không dám tin, sững người ngây ngốc một lúc, chậm rãi giơ tay lên.

          A! Nàng thực sự có thể cử động rồi!

          “Tương Liễu!” Tiểu Yêu lập tức xoay người ngồi dậy, nhưng bốp một tiếng, đụng phải cái gì đó, đụng tới buốt đầu.

          Không ai trả lời nàng, chỉ nhìn thấy một tia sáng chiếu vào từ bên ngoài, Tiểu Yêu nghĩ hình như mình đang ở trong một cái vỏ, nàng thử đưa tay đẩy vách tường trên đầu, vách tường như bông hoa đang dần dần hé mở.

          Trong nháy mắt, Tiểu Yêu bị ánh sáng mặt trời vây quanh.

          Chỉ có người bị bóng tối giam cầm mới hiểu được ánh sáng bình thường nhất thế gian này lại quý giá cỡ nào! Ánh nắng rọi vào mắt nàng, nhưng nàng tiếc không muốn nhắm mắt, hạnh phúc dừng lại đón ánh nắng, lệ đã vòng quanh đôi mắt nàng, không nhịn được hét dài mấy tiếng.

          Đợi tâm tình bình tĩnh một chút, Tiểu Yêu mới phát hiện mình đang mặc một bộ quần áo màu trắng rộng thùng thình, đứng trên cái vỏ sò lớn mở rộng, quanh người là biển cả trong xanh vô biên vô hạn, sóng biển vỗ lên vỏ sò, bắn lên vô số đóa hoa sóng trắng phau.

          Thì ra, nhiều năm như vậy, nàng vẫn được Tương Liễu đặt trong một vỏ sò mà ngủ say, Tiểu Yêu không khỏi mỉm cười, chẳng phải rất giống hạt châu giấu trong vỏ sò sao?

          Tiểu Yêu khép tay bao quanh miệng, lớn tiếng gọi: “Tương Liễu, Tương Liễu, ngươi ở đâu? Ta tỉnh rồi.”

          Gọi mãi tới khi Bạch ngọc kim quan điêu hạ xuống, Tương Liễu vẫn không về.

          Tiểu Yêu sờ sờ lưng Bạch điêu: “Mao Cầu, chủ nhân của mày đâu?”

          Mao Cầu vỗ vỗ cánh, quay về phía bầu trời kêu một tiếng, dường như đang giục Tiểu Yêu trèo lên lưng nó.

          Tiểu Yêu vui sướng hỏi: “Tương Liễu bảo mày đưa ta đi gặp hắn?”

          Mao Cầu lắc đầu.

          Tiểu Yêu chần chừ hỏi: “Tương Liễu bảo mày đưa ta trở lại sao?”

          Mao Cầu gật đầu.

          Không biết Tương Liễu có chuyện gì, hay đang cố ý lảng tránh, dù sao hắn cũng không muốn gặp nàng. Tiểu Yêu kinh ngạc đứng đó, vui sướng khi được trông thấy ánh sáng dường như đã hạ xuống như thủy triều, ào ào biến mất.

          Mao Cầu mổ tay Tiểu Yêu, giục Tiểu Yêu.

          Tiểu Yêu trèo lên lưng Bạch điêu, Bạch điêu lập tức bay lên trời, bay về phía Trung Nguyên.

          Tiểu Yêu quan sát biển cả mênh mông, nhìn tất cả như mũi tên bay vút về phía sau, biến mất sau lưng nàng, cảm giác trong lòng thật phức tạp.

          Sáng sớm hôm sau, Bạch điêu hạ cánh ở ngoài thành Chỉ Ấp. Tiểu Yêu biết không ít người nhận ra tọa kỵ của Tương Liễu, nó chỉ có thể tiễn nàng tới đây.

          Chẳng rõ vì sao, Tiểu Yêu thấy lòng chua xót vô hạn, bỗng dồn sức ôm chặt lấy cổ Mao Cầu, Mao Cầu không nhịn được giật giật, nhưng không thật sự phản kháng, nó nghiêng đầu, phiền muộn chịu đựng.

          Tiểu Yêu vùi đầu trên cổ Mao Cầu, từng giọt, từng giọt nước mắt chảy cuồn cuộn, đến lặng lẽ không tiếng động, lại biến mất lặng lẽ không tiếng động trên lông vũ của Mao Cầu.

          Mao Cầu thực sự không thể nhịn được nữa, cấp bách kêu to một tiếng.

          Tiểu Yêu ngẩng đầu, khóe mắt đã không còn dấu lệ, nàng nhảy xuống lưng Mao Cầu, vỗ lưng Mao Cầu một cái: “Quay về bên chủ nhân của mày đi!”

          Mao Cầu đi mau vài bước, bay vút lên trời. Tiểu Yêu ngửa đầu, đưa mắt nhìn theo tới khi không nhìn thấy bóng nó nữa.

          ——&——

58 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (3)

  1. Thấy thương Tương Liễu quá đi mất…, nhưng mà mình vẫn muốn Tiểu Yêu thành đôi với Cảnh….mình luôn tâm niệm không cần quá nhiều người iu thương mình, chỉ cần 1 người thôi là đủ, không đủ can đảm nhìn người khác đau lòng.

  2. “Tương kiến thì nan biệt diệc nan

    Đông phong vô lực bách hoa tàn.”

    Phải tu bao nhiêu kiếp mới có thể gặp nhau ?

    “Khó thay khi hợp khi tan

    Gió đông yếu ớt để tàn trăm hoa.”

    Tương phùng rồi lại biệt ly. Nếu đã như vậy thì biết nhau để làm gì ? Giống như hai đường thẳng song song kéo dài vô tận, để giao điểm mãi mãi chỉ là ảo ảnh cuối trời chẳng phải sẽ tốt hơn sao ? Những gì chưa từng tồn tại sẽ không bao giờ bị mất đi.

    Chàng đã chưa từng có nàng. Nên chẳng thể gọi là đánh mất, phải không ? Đó chỉ là sự bỏ qua.

    Duyên không phận là duyên gì ? Một lần cắt qua nhau, hai con đường tiến về hai hướng…

    Thời gian vốn không ngừng lưu chuyển, nếu đã vô pháp níu kéo thì hãy cho phép những khỏanh khắc đẹp đẽ hiếm hoi trở nên vĩnh cửu, có được không ? Tại sao phải nghĩ nhiều như vậy ? Mỗi kẻ chỉ có cho mình một sinh mệnh, một lần sống và chết đi, giống như mặt trời trong ngày chỉ mọc và lặn một lần duy nhất. Dẫu cho ký ức lúc nào đó sẽ biến thành vạn mũi kim cắm chặt vào tim, còn hơn là mang theo một biển lòng trống rỗng. Trên thế gian này, có một số chuyện, đã xảy ra tức là đã xảy ra.

    Xóa tinh tinh kính tử ?

    Tương Liễu à, chàng đã sai rồi. Sai rồi.

  3. Trong những truyện khác của ĐH,duờng như ta luôn dễ dàg bắt đc sợi dây kết nối vs Nữ chính.riêng TY ngay từ đầu ta đã thấy khó đồng cảm vs cô ý,duy nhất đoan trích này,khi cô ấy khóc lóc trên lưng mao cầu,ta lần đầu cảm đc tâm trạg cô ấy.có lẽ vì cô ấy khóc vì TL,trog lòng ta cũng k ngừng hận TL.tại sao k chịu để TY gặp 1 lần.ta là TY ta sẽ trồng cây si cho tới khi chàg chịu gặp ta.ôi lúc này ta ghét TL ghê gớm,có cao nhân nào đứng từ góc độ yêu mến TL giải thích giùm ta đc ko :((
    Ps: TL 1 mình cứu 2 mạng nhá🙂

    • Đúng là Tiểu Yêu khóc vì anh rồi.😦
      Anh Liễu ít đất diễn nhất trong mấy anh, nhưng mỗi lần anh xuất hiện là để lại dấu ấn lắm. haizz…
      Ý nàng là anh cứu Tiểu Yêu và cứu Cảnh? Đúng rồi, nếu Tiểu Yêu chết thì anh Cảnh cũng chết theo.

    • Tâm lý của nữ chính tập 1 ta còn hiểu đôi chút, đặc biệt ấn tượng với Mân Tiểu Lục. Càng sang tập 2 thì càng thấy rối rắm khó hiểu, nét độc đáo cũng không thấy đâu. Nếu xét về tiểu tiết thì tương đối hợp lý. Như đoạn khóc vì TL, công nhận bao nhiêu năm lặng lẽ chăm sóc, muốn không phát sinh tình cảm cũng khó. Nhưng nếu đặt trên tổng thể thì ta thấy kiểu gì ý, nhất là chương trước vừa thắm thiết với Cảnh, chương sau hoàn toàn không thấy nhắc đến, hình như TL hỏi mới giật mình nhớ ra, biết anh hôn mê vì mình thì đổ rầm rầm ?? Nói chung sau rất nhiều lần ta tự rút ra kết luận: tâm lí nữ chính vô cùng phức tạp, không nên mất công phân tích, rất hại não😀. cứ ngoan ngoãn làm độc giả thôi😀

      • Tâm lý nhân vật thế nào là theo dụng ý của tác giả, không phải lúc nào cũng dễ đoán và đơn thuần như những gì bạn đọc có thể nhìn nhận.
        Như nàng nói, chúng ta là độc giả, theo hết bộ của tác giả chắc sẽ rõ ràng thôi.

    • Ta thấy anh Liễu có lòng lắm đó nàng. Nếu anh vô tâm chỉ nghĩ tới mình thì anh thức tỉnh chị làm gì, anh chẳng cần nói với chị chuyện về anh Cảnh. Anh có thể để chị ngủ yên ngoan ngoãn bên anh cả trăm năm. Nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn như vậy…

      • ừ ta cũng công nhận anh có lòng mà, chỉ hơi thắc mắc lúc đó TL lại hỏi có phải Cảnh chết, nàng sẽ hận anh?
        Ta còn đang rất thắc mắc 1 vấn đề nữa: TY, rốt cuộc thì cô yêu ai??

        • Lòng Tiểu Yêu rung động anh Cảnh rồi nàng à.
          Đang mần gõ phần nàng về chăm anh Cảnh đây nàng, lúc nào xong ta post, nàng đọc rồi nhận ra ngay.
          Thập Thất đảng reo hò vững lòng.
          Tương Liễu đảng thương anh xót anh.
          Còn Tiểu Dê mình đây thì cảm xúc lẫn lộn. ai da da😦

          • Khổ thân nàng quá :))
            Bao nhiêu năm nàng ấy nằm yên một chỗ, chưa mất đi ý thức mà có thấy nhớ đến Cảnh bao giờ đâu; cô đơn tĩnh mịch chỉ có Liễu làm bạn, nàng cũng lại vì anh mà suy nghĩ.

            Thấy chua xót cho cả Cảnh lẫn Liễu, khi anh hỏi: cô còn nhớ Đồ Sơn Cảnh không? Diệp Thập Thất của Mân Tiểu Lục. Diệp Thập Thất của Mân Tiểu Lục…sao mà xa xôi quá…

        • Cô ấy yêu ai hả?

          Làm sao mà biết được bây giờ chứ? trận đấu chưa hết hiệp một , mà 2 bên ngang tài ngang sức thế này, đến phút thứ 89 còn thót tim nữa là.

          T chỉ nói suy nghĩ của mình, Hiện ở Cảnh ca ca, tình thương nhỉ hơn 1 chút, Tương Liễu thì lòng cảm phục biết ơn ??????????????/

    • Cảm xúc thật, mong muốn từ đáy lòng của con người mà Tiểu Duy, Có tình cảm thì có lưu luyến, càng khát khao thì càng muốn gần gũi, vì khó khăn lắm và có duyên lắm mà dc ở bên nhau thì lại càng tha thiết nắm chặt tay. Tương Liễu muốn giữ Tiểu Yêu càng lâu bên cạnh cũng chính đáng mà vì rằng cô ấy có tỉnh lại thì sẽ trở về Thần Nông sơn về với Chuyên húc… bao lâu mới cạnh nhau đây

      T thấy Tiểu Yêu dần có cảm giác thân thể r: nghe dc, cử động chân đc chẳng mấy mà đến tay cũng có cảm giác rồi mở mắt. TL k đánh thức thì cô ấy cũng tự tỉnh lại thôi mà, Và Tương Liễu cũng biết tính TY sợ yên ắng, sợ tịch mịch , đâu thể bắt cô ấy nằm im tại trận thế . Đấy , anh chẳng lo cô chán quá, đưa đi ngắm trăng, kể chuyện còn gì. Chẳng qua, trái tim anh ấy muốn càng ở sát trái tim TY bao lâu càng trân trọng đó sao.

      T rất phục TL, thật hiếm có quá, t nhớ Thập tứ a ca quá ah, mà đấy là Bát ca với Tứ a ca còn thân thiết lắm ý nhé, À mà k, Thập tứ giai đoạn đầu : còn chưa ngộ ra mình thích Nhược Hi mà, ừ thôi hao hao anh Thành r.

  4. Ngoài lề 1 chút: Mao Cầu là bà mối của TY và Tương Liễu phải k nhỉ? Lần này là lần đầu tiên Tiểu Yêu một mình đi với Mao Cầu nhỉ mọi lần đều 2 người trên lưng bạn đại bàng này.

    Có bạn nói Tương liễu sắp là Lục Lệ Thành thứ 2 r, T cũng k rõ lắm, Nhưng đọc về Mao Cầu tự nhiên nhớ đến con Mục Mã Nhân ( gã chăn ngựa) chiến hữu của anh Thành,hình nền của t mấy tháng liền:độc lập, kiêu hãnh, ngang tàng, mạnh mẽ, vững chãi.

    Đúng là chủ sao tớ hao hao là vậy nhé.

    ” Mao Cầu vỗ vỗ cánh, quay về phía bầu trời kêu một tiếng, dường như đang giục Tiểu Yêu trèo lên lưng nó.”

    ” Chẳng rõ vì sao, Tiểu Yêu thấy lòng chua xót vô hạn, bỗng dồn sức ôm chặt lấy cổ Mao Cầu, Mao Cầu không nhịn được giật giật, nhưng không thật sự phản kháng, nó nghiêng đầu, phiền muộn chịu đựng.”

    ” Mao Cầu thực sự không thể nhịn được nữa, cấp bách kêu to một tiếng.”

    Thật là khác hẳn bé Cửu vĩ yêu hồ:

    ”tiểu bạch hồ vẫn canh giữ bên giường. Nó nghiêng đầu, cặp mắt đen láy chuyên chú nhìn Tiểu Yêu chằm chằm,”

    ”nhu thuận nhìn Tiểu Yêu.”

    ”chăm chú nhìn nàng.”

    ”chuyên chú nhìn Tiểu Yêu”

  5. Dứng trên góc độ là TL đảng vs cả hôm qua nghe mấy chị ấy phân tích thì hình như TL biến TY thành yêu giống TL rồi chị ạ.:(( Nên mới thấy có lỗi. Cũng có thể nội tâm giằng xé khi một bên muốn giữ TY lại bên cạnh, một bên muốn trả TY về. Vì k nỡ nên mới k dám gặp đó chị.:((((((((

  6. Ta thấy có lẽ anh Tương Liễu mặc cảm tự ti và muốn tốt cho Tiểu Yêu nên mới không gặp nàng.
    Trời ơi, sao anh dại thế, chả giống anh ngày thường tý nào.

    À Tiểu Dương ơi, chị nghĩ “người cá” có thể gọi là “nhân ngư” cũng được mà.
    Còn cái câu “người cá lại tới kỳ động dục rồi” nghe chẳng lãng mạn tý nào, viết thành “nhân ngư lại tới mùa xuân tình” hay cái gì đại loại thế, đọc câu này thấy chẳng giống phong cách Tiểu Dương gì cả🙂🙂

    • Tớ nói chen 1 câu nhé!

      “người cá lại tới kỳ động dục rồi” lời này hợp với cách nói của TL r, đi thẳng vào vấn đề, vào bản chất luôn, Anh ấy có phải công tử đâu mà ăn nói nho nhã ^.^

      Mà Tương Liễu t thấy k mặc cảm tự ti nhé, anh ấy hiểu đời , trải nghiệm cuộc sống sâu sắc, suy nghĩ lý trí và nhất là hiểu TY, cảm giác của cô ấy, nỗi lòng của cô nếu sau này có chuyện

    • Em để trực tiếp là động dục chị ạ, không văn vẻ :”> (Thực ra em có văn vẻ gì đâu, chuyển theo ý thôi :”>).
      Truyện dùng từ động dục trực tiếp thẳng thắn nên em nghĩ không cần hoa mỹ hóa😀. Để vậy cho thú vị một chút.

  7. Mình cho rằng, Tương Liễu là người chí khí lớn. Có tình với Tiểu Yêu là một chuyện, nhưng giữa tình riêng và nghĩa chung chưa chắc anh ấy đã chọn tình. Vì nghĩa, vì ơn, anh cũng cứu Tiểu Yêu được.
    Còn Tiểu Yêu, trái tim nàng đã chọn Cảnh rồi thì dù người khác có vì nàng đến đâu cũng chỉ khiến nàng cảm động trong chốc lát, khi tỉnh trí lại, nàng vẫn về bên người mình yêu thương.

  8. Chap này hay quá đi. Mấy chap nay k cm là bởi Con Cá từ trước đến giờ hơi bài xích cái vụ “tự tử vì người mình yêu đã chết” nên….hơi khó nói…aizz
    Nếu k đọc gì mà nhảy vào chap này chắc Con Cá sẽ đứng lên đi theo hàng lối TL đảng luôn quá (trái tim mỏng manh đang rung động) Có bạn nói TL sẽ trở thành Lục Lệ Thành thứ hai làm Con Cá lo quá đi mất, chưa từng thấy anh nam phụ nào bị tác giả phũ như a ấy ~~~
    P/s năng suất làm việc của ss TD thật đáng nể nha. Chăm chỉ, cần cù là đức tính mà Con Cá lười chỉ dám ngưỡng mộ từ xa thôi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s