Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (6)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 5: Chỉ thấy biệt ly dài lâu

Chương 5.6

          Lúc bốn người Tiểu Yêu, Chuyên Húc, Hinh Duyệt, Phong Long cùng dùng cơm tối, Tiểu Yêu mới biết mình đã ngủ say ba mươi bảy năm.

          Tiểu Yêu mới trở về, ba người Chuyên Húc không nói chủ đề gì quá nặng nề, chỉ kể cho Tiểu Yêu nghe những chuyện thú vị trong ba mươi bảy năm qua. Chuyện Phong Long nói hăng say nhất chính là Chuyên Húc thu phục Ngu Cương luôn một lòng muốn giết Chuyên Húc, được sự đồng ý của Tuấn Đế, Ngu Cương tách khỏi Hi Hòa bộ, trở thành người của Hiên Viên tộc, đi theo Chuyên Húc.

          Tiểu Yêu vô cùng kinh ngạc: “Không phải hắn một lòng muốn báo thù cho huynh trưởng ư? Tại sao lại chịu theo ca ca?”

          Chuyên Húc mỉm cười, nhàn nhạt nói: “Hắn là một người đàn ông hiểu rõ lý lẽ, trọng đại nghĩa, không phải ta làm cái gì, mà là hắn muốn làm cái gì.”

          Hinh Duyệt nói với Tiểu Yêu: “Không ai có thể nói đơn giản như Chuyên Húc! Ngu Cương tổng cộng ám sát Chuyên Húc năm lần, Chuyên Húc có năm lần cơ hội giết hắn, nhưng mỗi lần Chuyên Húc đều đuổi hắn đi, lần thứ sáu hắn lại ám sát Chuyên Húc, bị Chuyên Húc thiết lập bẫy rập bắt sống. Cô đoán Chuyên Húc đối phó với hắn như thế nào?”

          Tiểu Yêu vội hỏi: “Đối phó với hắn như thế nào?”

          Hinh Duyệt nói: “Chuyên Húc cho Ngu Cương đi xem các loại cực hình. Ngu Cương trông thấy vậy sắc mặt trắng bệch, chân như nhũn ra vì các loại cực hình đó đều là ca ca hắn thiết kế, đã sử dụng trên thân thể những người vô tội, mỗi lần cải tiến lại thâm độc hơn. Lúc đầu, hắn nhất quyết không tin. Chuyên Húc đưa sổ sách tràn ngập tên họ cho Ngu Cương xem, là do chính huynh trưởng của Ngu Cương viết, bên cạnh tên mỗi người đều viết đã từng sử dụng cực hình gì. Ngu Cương xem được phân nửa đã quỳ xuống đất nôn mửa. Khi đó Ngu Cương mới phát hiện, người huynh trưởng mà hắn muốn báo thù cho hoàn toàn khác biệt với người huynh trưởng trong ký ức hồi nhỏ của hắn. Chuyên Húc nói với hắn ‘Ta không hối hận đã giết ca ca ngươi, bởi vì ca ca ngươi là quan lớn một vùng mà lại tổn hại dân sinh, chỉ trọng dùng cực hình, đã làm chết oan cả vạn người, hắn bị trừng phạt là đúng tội. Nếu ngươi cho rằng ta làm sai, có thể tiếp tục ám sát ta.’ Chuyên Húc thả Ngu Cương đi. Mấy ngày sau, Ngu Cương tới tìm Chuyên Húc, hắn nói với Chuyên Húc ‘Ta muốn theo ngươi, bù đắp tội lỗi của ca ca ta’, tất cả mọi người đều phản đối, Chuyên Húc lại đồng ý. Không chỉ đồng ý ngoài mặt, mà là thật sự giao trọng trách cho Ngu Cương, lúc bàn bạc với Ngu Cương, không hề đề phòng hắn, một lần lại có người ám sát Chuyên Húc, may mà Ngu Cương rời đi chưa xa, bắn một mũi tên về phía kẻ đó.”

          Hinh Duyệt nhìn như bất đắc dĩ, thật ra lại kiêu ngạo mà than thở: “Ta thực không hiểu mấy người đàn ông đó!”

          Tiểu Yêu cười chúc mừng Chuyên Húc, có được một viên đại tướng! Mấy người cùng uống một chén rượu.

          Bốn người trò chuyện mãi, không thể tránh nhắc tới Cảnh.

          Chuyên Húc nói với Hinh Duyệt và Phong Long: “Ta vừa nói với Tiểu Yêu, nếu lúc đầu không có Cảnh kịp thời xuất hiện thì dù ta chạy tới, chỉ sợ cũng đã muộn. Tiểu Yêu rất cảm kích ân cứu giúp của Cảnh, vừa hay nàng hiểu biết một chút về phương thuốc dân gian cổ truyền, nên muốn tự chăm sóc Cảnh.”

          Hinh Duyệt và Phong Long tuy thấy có phần lạ kỳ, nhưng hiện giờ chuyện khẩn cấp nhất chính là cứu Cảnh, đừng nói là Tiểu Yêu đi chăm sóc hắn, mà ngay cả muốn Hinh Duyệt và Phong Long đi chăm sóc hắn cũng không thành vấn đề.

          Phong Long vội hỏi Tiểu Yêu: “Cô có chắc Cảnh có thể tỉnh lại không?”

          Tiểu Yêu nói: “Mười phần thì chắc tám, chín phần có thể tỉnh lại.”

          Phong Long kích động vỗ bàn, nói với Chuyên Húc: “Tiểu Yêu thực sự là phúc tinh của chúng ta, cô ấy vừa trở lại tất cả tin tức đều tốt.”

          Chuyên Húc đưa mắt nhìn Tiểu Yêu, cười rộ lên.

          Bốn người dùng quá cơm tối xong, Chuyên Húc trở về Thần Nông sơn.

          Sau khi tiễn Chuyên Húc, Tiểu Yêu trở lại Mộc Tê viên.

          Tĩnh Dạ đã sắc thuốc xong, đang dõi mắt ngóng trông Tiểu Yêu. Nàng vừa lén bón một chút thuốc cho công tử, phát hiện vẫn không thể nuốt vào như trước đây, chỉ có thể vội vàng thu thập tất cả, chờ Tiểu Yêu trở về.

          Tiểu Yêu để Tĩnh Dạ đi ra ngoài, chờ Tĩnh Dạ đi rồi, Tiểu Yêu mới vừa đỡ Cảnh ngồi dậy, vừa nói: “Không biết chàng có nghe được không, lúc ta hôn mê, tuy chưa tỉnh lại nhưng có thể nghe được âm thanh từ bên ngoài.”

          Tiểu Yêu cho Cảnh uống hết thuốc, lại đỡ hắn nằm xuống.

          Tiểu Yêu ngồi xếp bằng trên cạnh giường, lấy một tấm thẻ ngọc ra, bắt đầu dùng Thần thức viết thư cho phụ vương. Đầu tiên báo bình an với phụ vương, để ông không phải lo lắng, lại nói thêm một vài chuyện tạp nham. Linh lực của Tiểu Yêu yếu kém, chưa viết được bao nhiêu đã thấy mệt mỏi, nàng nghỉ ngơi một lúc mới có thể tiếp tục, không dám lôi đông kéo tây nữa, nói với phụ vương tạm thời nàng còn có chút việc, chưa thể trở về Cao Tân, chờ đến khi làm xong mọi việc sẽ trở về gặp ông.

          Tiểu Yêu cất thẻ ngọc, nói với Cảnh: “Ta nói với phụ vương rằng sẽ về thăm ông, chàng có muốn về cùng ta không?”

          Tiểu Yêu xuống giường: “Ta phải đi ngủ đây.” Nàng nhìn hình dáng gầy yếu của Cảnh, nhẹ giọng nói: “Ta cũng muốn ở đây với chàng, nhưng ca ca ta không cho, sớm mai ta sẽ quay lại thăm chàng.”

          Tiểu Yêu đi tới gian nhà trước đây Cảnh ở, lật qua lật lại, nằm sấp nằm ngửa trên chiếc giường Cảnh từng ngủ, nửa canh giờ rồi mà vẫn chưa ngủ được.

          Tiểu Yêu nhớ tới lúc mình hôn mê bất tỉnh, cao hứng nhất chính là khi Tương Liễu ở cùng nàng, cho dù hắn nói hay không nàng cũng không cảm thấy cô đơn, bóng tối vĩnh hằng không còn khó chịu đựng nữa.

          Tiểu Yêu mặc áo ngồi dậy, lặng lẽ chuồn ra khỏi phòng, chạy tới căn phòng lớn bằng gỗ đào mà Cảnh ở, nàng không biết toàn bộ căn phòng đều có cảnh giới cấm chế, khi nàng vội vàng tới gần, Tĩnh Dạ và Hồ Ách đều xuất hiện ở một nơi bí mật gần đó, họ thấy Tiểu Yêu xách giày, túm váy, rón ra rón rén, không ai nói gì.

          Tiểu Yêu lần mò trong bóng tối, trèo lên giường, nằm xuống cạnh Cảnh, hạ giọng nói với Cảnh: “Ta không nói, chàng không nói, không ai biết cả, ca ca cũng không biết, không có chuyện gì xảy ra hết.”

          Buổi chiều Tiểu Yêu đã ngủ một giấc, lúc này nàng không thấy buồn ngủ.

          Nàng thổi hơi nói vào tai Cảnh: “Rốt cuộc chàng có nghe thấy ta đang nói gì không?”

          Nàng xoa tóc Cảnh: “Tóc chàng không sờ thích như trước đây rồi, ngày mai ta gội đầu cho chàng.”

          Nàng vuốt cánh tay Cảnh: “Thật là gầy, chọc cả vào người ta.”

          Nàng lần theo cánh tay, cầm tay hắn, mười ngón tay đan vào nhau: “Họ nói, chàng vì ta chết nên mới không muốn sống, thật vậy không? Chàng thật sự để ý tới ta như vậy sao?”

          Tiểu Yêu rúc đầu vào hõm vai Cảnh: “Nếu chàng coi tính mạng của ta quan trọng như tính mạng mình, có phải gặp bất cứ chuyện gì chàng cũng vĩnh viễn không bỏ lại ta?”

          Trong phòng yên lặng không tiếng động.

          Tiểu Yêu nhẹ giọng cười: “Chàng thật thông minh, chuyện như thế này không thể trả lời, có một số việc không thể nói, nói ra đã là giả rồi, chỉ có thể làm thôi.”

          Tiểu Yêu nhắm hai mắt lại: “Cảnh, mau tỉnh lại nhé!”

          Sáng sớm hôm sau, Tĩnh Dạ, Hồ Ách và Hồ Trân đã thức dậy từ lâu, nhưng họ đều giấu mình trong phòng, dùng tốc độ của ốc sên để ăn điểm tâm.

          Tiểu Yêu lặng lẽ kéo cửa, nhìn quanh bốn phía không có người, lại rón ra rón rén trở về gian nhà của mình.

          Tĩnh Dạ và Hồ Trân đều nhẹ nhàng thở ra, tốc độ ăn cơm của Hồ Ách đã trở lại bình thường, ăn xong, hắn đi vào đình viện, bắt đầu vẩy nước quét nhà.

          Tiểu Yêu nằm trong phòng một lúc, làm bộ như vừa mới ngủ dậy, cố ý mở mạnh cánh cửa, chào hỏi Hồ Ách: “Chào buổi sáng.”

          Hồ Ách cung kính hành lễ.

          Tĩnh Dạ bưng đồ rửa mặt vào, Tiểu Yêu vừa rửa mặt vừa hỏi: “Mọi ngày các ngươi đều thức dậy vào lúc này à?”

          Tĩnh Dạ hàm hồ lấp lửng nói: “Cũng gần như vậy.”

          Tiểu Yêu mỉm cười, đi ăn điểm tâm.

          Tĩnh Dạ biết nàng bệnh nặng mới khỏi, thân thể cũng không được khỏe, vẫn chuẩn bị cháo thịt và rau dưa nấu nhừ cho nàng, Tiểu Yêu vừa ăn vừa hỏi: “Ngươi ở bên Cảnh từ bao giờ?”

          Tĩnh Dạ trả lời: “Tính theo tuổi của Nhân tộc là tám tuổi. Khi đó công tử bảy tuổi.”

          Mắt Tiểu Yêu sáng rực lên: “Vậy hai người gần như là cùng nhau lớn lên rồi, nhất định là ngươi biết rất nhiều chuyện của Cảnh khi còn nhỏ, tỷ tỷ tốt ơi, tỷ kể cho muội nghe đi! Lúc còn nhỏ Cảnh có nghịch ngợm phá phách gì không?”

          Tĩnh Dạ sửng sốt, Phòng Phong Ý Ánh tới Thanh Khâu ở mấy chục năm, chưa bao giờ hỏi nàng những việc này, chỉ một lần gọi nàng và Lan Hương tới, hỏi các nàng về sổ sách công tử quản lý.

          Tĩnh Dạ kể chuyện hồi nhỏ của Cảnh cho Tiểu Yêu, đều là những chuyện lặt vặt lông gà vỏ tỏi, Tiểu Yêu lại hứng thú lắng nghe, Tĩnh Dạ cũng nổi hứng vui vẻ khi nói về chuyện cũ, không khỏi giãn đôi mày, cười không ngừng.

          Hồ Trân ở bên ngoài nghe ngóng một lúc lâu mới gõ gõ cửa: “Thuốc đã sắc xong rồi.”

          Tiểu Yêu đi ra ngoài, bưng khay nói với Tĩnh Dạ: “Sau buổi trưa ta sẽ gội đầu cho Cảnh, ngươi tìm một cái sập đặt ở chỗ nắng ấm, chuẩn thị nhiều nước nóng vào.”

          “Vâng.”

          Tiểu Yêu nhẹ bước đi tới căn phòng gỗ đào.

          Qua buổi trưa, Tiểu Yêu quả thực ôm Cảnh ra khỏi phòng, đặt trên sập gỗ quế.

          Tĩnh Dạ lo Tiểu Yêu không biết làm việc này, đứng bên cạnh, chuẩn bị tùy lúc tới giúp, nhưng không ngờ từng động tác của Tiểu Yêu đều hết sức thành thạo, hơn nữa động tác của nàng lúc nào cũng dịu dàng che chở, làm người ta không thể nhìn ra chút gượng gạo nào.

          Tuy Cảnh không nói một lời, không có biểu tình, nhưng làm cho người ta cảm thấy hắn mong muốn được Tiểu Yêu chăm sóc, ở bên cạnh Tiểu Yêu hắn lại như chú cá thoải mái tung tăng dưới nước, đám mây lướt bay trên bầu trời, có được tất cả, thân thể khoan khoái thả lỏng.

          Tĩnh Dạ nhìn một lúc, lén rời đi.

          Tiểu Yêu ngồi trên chiếc ghế con, mười ngón tay luồn vào tóc Cảnh, vừa xoa bóp huyệt vị trên đầu Cảnh vừa lải nhải liên miên: “Đợi lát nữa gội đầu xong, chàng nằm lại đây phơi nắng một chút, ta cũng phơi nắng. Thực ra, ta vẫn thích chiếu trúc hơn, có thể lăn qua lăn lại mà phơi năng, phơi hết cả mấy con sâu lười tận trong xương ra, toàn thân tê tê, không muốn nhúc nhích tí nào… Một tháng nữa là hoa quế nở rồi, tới lúc đó chàng nhất định đã tỉnh…”

          Tiểu Yêu không phải chờ một tháng.

          Bốn ngày sau, trong rừng hoa quế kê một chiếc sập gỗ quế, Cảnh nằm trên sập.

          Khi ánh mặt trời xán lạn xuyên qua lớp lá rơi vào người hắn, ấm áp mà không nóng rực, vừa đủ.

          Tiểu Yêu mới gội đầu, ngồi xổm trên chiếc chiếu gần sập, vừa chải tóc vừa ngâm nga khúc ca dao: “Gió nam mang hương cỏ huân ơi, có thể lấy đi nỗi nhớ mong của tôi không…”

          Cảnh chậm rãi mở mắt, ngưng mắt nhìn người trước mặt, tóc như mây, mặt như hoa, cổ tay trắng muốt, váy áo xanh tươi, đôi mắt long lanh lưu chuyển, nụ cười xinh đẹp, khóe mắt hắn ẩm ướt.

          Tiểu Yêu cầm lược chải tóc mình, không phát hiện Cảnh đang nhìn.

          Tĩnh Dạ bưng bát nước mơ giải nhiệt tới, thấy Cảnh nhìn Tiểu Yêu, cái bát trong tay nàng bỗng rơi xuống đất. Tiểu Yêu nhìn về phía nàng: “Ngươi không sao chứ?”

          Tĩnh Dạ chỉ vào Cảnh: “Công tử, công tử…”

          Tiểu Yêu lập tức xoay người, ánh mắt họ giao nhau.

          Tiểu Yêu đi bằng đầu gối tới gần, cúi người bên sập: “Vì sao tỉnh mà không gọi?”

          Cảnh nói: “Ta sợ chỉ là một giấc mơ, nói ra sợ nàng sẽ biến mất.”

          Tiểu Yêu nắm tay hắn, áp lên má mình: “Là mơ sao?”

          “Không phải.”

          Cảnh chống vào sập muốn ngồi dậy, Tiểu Yêu vội đỡ hắn, hắn lập tức ôm chặt lấy nàng, Tiểu Yêu xấu hổ, thấp giọng nói: “Tĩnh Dạ đang nhìn đó!”

          Cảnh như không nghe thấy, chỉ gấp gáp nói: “Tiểu Yêu, ta vẫn mong có thể làm phu quân của nàng, có thể đường đường chính chính ôm nàng. Nàng là vương cơ, chỉ thân phận Đồ Sơn Cảnh mới có thể xứng với nàng, thế nên ta vẫn không nỡ bỏ qua cơ hội có thể cưới hỏi nàng đàng hoàng này, nhưng ta sai rồi! Ta không làm Đồ Sơn Cảnh, có thể đường đường chính chính ở bên nàng hay không đều không quan trọng, cho dù cả đời không danh không phận, cả đời làm nô bộc của nàng cũng chẳng sao, ta chỉ muốn ở bên cạnh nàng, có thể bảo vệ nàng.”

          Tiểu Yêu quên đi Tĩnh Dạ, nàng hỏi: “Cảnh, chàng thật sự coi tính mạng của ta quan trọng như tính mạng của mình sao?”

          Cảnh nói: “Không giống, ta coi tính mạng của nàng quan trọng hơn tính mạng của ta. Tiểu Yêu, trước đây nàng trách ta vừa nói mình không xứng lại vừa không buông tay. Thực ra, ta biết nàng rời bỏ ta vẫn có thể sống tốt, ta biết mình không thích hợp với nàng như Phòng Phong Bội, nhưng ta không thể buông tay, chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ không thể! Xin lỗi, xin lỗi…”

          Tiểu Yêu lấy tay che miệng Cảnh: “Ngốc! Điều ta muốn chính là cho dù xảy ra chuyện gì, chàng vẫn nắm chặt lấy ta, không vứt bỏ ta!” Tiểu Yêu kề trán mình lên trán Cảnh, líu ríu nói, “Chàng không thể buông tay, ta thực sự rất vui mừng!”

          Tĩnh Dạ đứng ngoài rừng hoa quế, bẩm tấu: “Công tử, Hinh Duyệt tiểu thư đến gặp vương cơ.”

          Tiểu Yêu nhìn Cảnh cười cười, giương giọng nói: “Mời cô ấy vào.”

          Tiểu Yêu chỉnh lại áo bào cho Cảnh, vừa đỡ Cảnh đứng lên vừa nói qua những chuyện sau khi Cảnh hôn mê.

          Hinh Duyệt đi vào rừng hoa quế, kinh ngạc nhìn Cảnh.

          Cảnh đứng dưới gốc hoa quế tuy dáng thon gầy, sắc mặt tái nhợt, nhưng tinh thần rất tốt, mặt mày còn mang ý cười, nói với Hinh Duyệt: “Đã lâu không gặp.”

          Hinh Duyệt ngây người trong thoáng chốc, kinh động chạy tới nắm cánh tay Cảnh, vui mừng nói: “Cảnh ca ca, cuối cùng huynh cũng tỉnh.”

          Cảnh nói: “Thời gian qua đã phiền cô và Phong Long rồi.”

          Hinh Duyệt ôi một tiếng: “Đúng, đúng! Ta phải mau báo tin cho ca ca, còn cả Chuyên Húc nữa.”

          Nàng vội vã đi ra ngoài, phân phó tì nữ bên cạnh vài câu lại nhanh chóng quay lại.

          Hinh Duyệt nói với Cảnh và Tiểu Yêu: “Ta đoán sớm là đêm nay, muộn là tối mai họ sẽ tới thăm Cảnh ca ca.”

          Tĩnh Dạ hỏi: “Công tử, có báo cho Thái phu nhân biết ngài đã tỉnh lại không ạ?”

          Cảnh nói với Tĩnh Dạ: “Ngươi đi sắp xếp đi!”

          Hinh Duyệt ngồi trên sập, vừa ăn chè vừa nói.

          Hinh Duyệt kể tổng thể những thay đổi bất ngờ của ba mươi bảy năm qua cho Cảnh nghe, trọng tâm câu chuyện rơi vào Đồ Sơn thị. Sau khi Cảnh hôn mê, Hầu muốn tiếp cận chức tộc trưởng, nhưng Thái phu nhân vẫn không tỏ thái độ gì, trưởng lão trong tộc phản đối kịch liệt, hơn nữa trong tứ thế gia có Xích Thủy thị và Tây Lăng thị đều biểu hiện không tán thành Hầu, vì thế Hầu vẫn không thể tiếp nhận chức tộc trưởng. Nhưng thế lực của Hầu phát triển nhanh, để kềm chế hắn, Thái phu nhân chỉ có thể nâng đỡ Ý Ánh. Hiện giờ, tất cả chuyện trọng đại trong gia tộc vẫn do Thái phu nhân quyết định, những chuyện còn lại đều do Hầu và Phòng Phong Ý Ánh phụ trách.

          Tiểu Yêu ngồi cuộn người trên sập gỗ quế, nghe tiếng Hinh Duyệt ong ong không ngừng, nàng miễn cưỡng cười cười, vừa rồi, tất cả trời đất dường như chỉ còn nàng và Cảnh, chẳng bao lâu sau, tất cả mọi người, tất cả mọi chuyện đều như tạt vào mặt mà đến.

          Hinh Duyệt đang nói chuyện, Cảnh đột nhiên đứng lên: “Ta đi lấy tấm thảm.” Đi về phía gian nhà.

          Hinh Duyệt nhớ tới Tiểu Yêu, nghiêng đầu tìm kiếm, không ngờ thấy nàng đang ngủ.

          Cảnh nhẹ nhàng choàng tấm thảm lên người Tiểu Yêu, lại ngồi xuống đối diện Hinh Duyệt: “Cô nói tiếp đi.”

          Hinh Duyệt chỉ chỉ Tiểu Yêu, hỏi: “Chúng ta có cần đổi chỗ không?”

          Cảnh nhìn Tiểu Yêu, mỉm cười nói: “Không cần, cô ấy rất sợ tịch mịch, thích tiếng người nói.”

          Hinh Duyệt cảm thấy lạ thường, hoài nghi nhìn Cảnh, lại nhìn nhìn Tiểu Yêu, sau cùng nghĩ chắc tại mình suy đoán nhiều, tiếp tục kể cho Cảnh nghe tình hình Đồ Sơn thị hiện giờ.

———

 

Tiểu Dương: Mình lại lười rồi, còn một đoạn nữa nhưng chưa edit :”>.  (Trời oi nóng quá.)

50 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 5 (6)

  1. Ko sao ,k sao TY về vs Cảnh cũng đc,chỉ cần thi thoảng nhớ đến TL nhà ta cũng đc.hic hic dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần,lòng ta vẫn k khỏi thất vọng 1 chút.TY nhớ đến lúc TL chữa bệnh cho nàng,nằm cạnh nàg,rồi nàg chạy đến nằm cạnh Cảnh hao hao chi tiết TY kéo Cảnh xuốg hồ sau đó Cảnh nói: vưa rồi trong mắt nàng k có ta …..2 hành động này chất xúc tác đều là TL …ôi chưa biết chừng chi tiết Ty nhớ TL duỡg thương cho nàg là lần cuối cùng …trog mắt nàg ấy k có Cảnh.từ nay sẽ tòan tâm tòan ý yêu Cảnh rồi…

    • Câu cuối của nàng: “trog mắt nàg ấy k có Cảnh.từ nay sẽ tòan tâm tòan ý yêu Cảnh rồi…”. trong mắt không có Cảnh thì sao mà toàn tâm toàn ý yêu anh được đây?

      • ai bảo em là Cảnh và TY hợp hơn, có ĐH thấy hợp chứ Fan TL có ai thấy hợp đâu =)) chiều nay chị kêu vs cô Lily(chuyên tự sướng_fan TL ) chị hơi buồn 1 chút khi TY về vs Cảnh e biết j ko , cô ý lạc quan 1 cách dã man , nói vs chị rằng khẳng định Tl là nam chính , rồi TY sẽ quay trở lại bên TL,chị quả thực cũng bị lây sự tin tưởng từ cô ấy và h chị lại vui =))))

  2. Thanks Tiểu Dương!

    Chà, Yêu mà gội đầu cho Liễu thì sao ta? Cứ nghĩ tới câu “chủ nào tớ nấy” rồi nhớ lại phản ứng của bạn Mao Cầu mà buồn cười😀

  3. Cảnh ca đã trở lại và lợi hại hơn gấp trăm lần
    “nhưng ta sai rồi! Ta không làm Đồ Sơn Cảnh, có thể đường đường chính chính ở bên nàng hay không đều không quan trọng, cho dù cả đời không danh không phận, cả đời làm nô bộc của nàng cũng chẳng sao, ta chỉ muốn ở bên cạnh nàng, có thể bảo vệ nàng.”
    Rồi còn “nhưng ta không thể buông tay, chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ không thể!”
    Tim Con Cá đập thình thịch đây này, bây giờ Con Cá đã hoàn toàn thông hiểu trọn vẹn việc làm “tự tử” của Cảnh ca rồi, thật sự hiểu bằng cả trái tim, chứ k phải tự thuyết phục mình hiểu như lúc trước. Ôi Cảnh ca ơi, mặc dù những cảnh Cảnh ca với TY nếu Con Cá nghe một đứa bạn nào đó kể lại chắc Con Cá sẽ rùng mình sợ hãi, sao mà sến quá vậy, nhưng mà….đọc rồi Con Cá chỉ cảm thấy ngọt, ấm áp, hạnh phúc thôi!!!

    • Con Cá đọc com của chị mdnq chưa? Đọc đi nhé.
      Tiếc cho anh, anh vì bà mà không thể làm những gì anh muốn nữa rồi. Anh vẫn bị ràng buộc mãi cơ. Cảnh thật khổ. Liễu và Cảnh đều khổ! Chỉ có Húc là quân vương, tương lai còn tươi sáng thôi😦.

    • Con Cá đọc cmt của chị mdnq ở chương trước sẽ hiểu hơn đấy. Mình đọc xong muốn khóc quá T^T
      Công nhận ” không buông tay TY” là quyết định đúng đắn nhất của anh. ty phải có ích kỉ, phải có tranh đoạt, biết đấu tranh cho ty của mình là người xứng đáng có được tình yêu.

    • Vâng, Con Cá đọc rồi. Đọc xong có cảm tưởng Thái phu nhân sẽ trở thành một nv bị Con Cá k ưa giống như Đức phi ngày trước :((
      Tại sao lại spoil trước cho Con Cá làm gì, để Con Cá bây giờ thấp thỏm k yên, đọc Cảnh ca và TY đang hạnh phúc bên nhau thế này lại thấy chua xót lo lắng :((

  4. sao cứ nhớ a này lại chạy đến tìm a khác vậy, ta k phục hự hự k công bằng tí nào:(( mặc dù là TL đảng cơ mà thấy TL với TY ít cơ hội quá, nhất là cái đoạn TY hứa làm cho TL một việc ý, như kiểu “trước khi chúng ta vĩnh biệt nàng có thể làm cho ta một việc cuối cùng k?” Hình như mình có sở thích tự ngược toàn đâm đầu đi thích nam phụ, từ lục lệ thành tới mạnh cửu k lẽ bây giờ cả TL này nữa sao:((((

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s