Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 7 (1)

Trường tương tư tập 2: Tố trung tình

Tác giả: Đồng Hoa

Editor: Tiểu Dương

Chương 7: Yêu hận quyến luyến

Chương 7.1

 

          Sau khi giải quyết thỏa đáng chuyện của Chuyên Húc và Phong Long, Cảnh chuẩn bị quay về Thanh Khâu, ở bên bà nội.

          Tiểu Yêu vốn không định nhúng tay vào chuyện của Thái phu nhân, người bên cạnh Thái phu nhân có thể cho bà dùng cổ, hiển nhiên là cao thủ vu cổ. Tiểu Yêu không thừa nhận người học lơ mơ như mình có thể giỏi hơn người ta, nhưng dù sao đó cũng là bà nội của Cảnh, Tiểu Yêu không thể thật sự thờ ơ. (Vu trong vu cổ là thầy pháp thuật, thầy mo, phù thủy.)

          Tiểu Yêu nói: “Ta muốn theo chàng tới gặp Thái phu nhân.”

          Cảnh biết độc thuật của Tiểu Yêu gần như đứng đầu thiên hạ, tuy chỉ thấy nàng sử dụng cổ thuật một lần, nhưng có thể khiến Chuyên Húc phải bó tay hết cách thì tuyệt đối không tầm thường. Cảnh nắm tay Tiểu Yêu: “Cảm ơn nàng.”

          Tiểu Yêu nói: “Ta chưa chắc có thể giúp được gì, nói cảm ơn sớm quá rồi.”

          Cảnh mỉm cười: “Không phải ta cảm ơn vì nàng làm gì, mà là cảm ơn tâm ý của nàng.”

          Tiểu Yêu vùng khỏi tay hắn, bĩu môi nói: “Ít tự đa tình đi, ta có tâm ý gì với chàng?”

          Cảnh cười nhìn Tiểu Yêu, không nói lời nào, Tiểu Yêu đỏ mặt.

          Khi Cảnh đưa Tiểu Yêu tới Thanh Khâu, vừa đúng lúc cổ độc của Thái phu nhân phát tác.

          Cảnh vội vã chạy vào thăm hỏi, Tiểu Yêu ở bên ngoài chờ.

          Tiếng kêu thảm thiết truyền tới khiến người nghe thấy đều sởn gai ốc, Miêu Phủ lặng lẽ nói với Tiểu Yêu: “Chẳng trách người ở Đại Hoang cứ nghe thấy cổ là biến sắc, cổ độc cắn trả thì thật đáng sợ! Vị Thái phu nhân của Đồ Sơn thị này phải ở góa từ khi còn trẻ, là người kiên cường nổi tiếng Đại Hoang, có thể khiến bà ấy gào thét thê thảm thế này, đủ thấy cổ độc thật sự là đáng sợ.”

          Một lát sau, Cảnh, Hầu, Ý Ánh và Lam Mai đi ra từ viện của Thái phu nhân, Cảnh và Hầu đều mang biểu tình hổ thẹn buồn đau, làm cho người ta hiểu rõ hai người họ là anh em.

          Tiểu Yêu tiến lên, nói với Cảnh và Hầu: “Có thể để ta xem bệnh cho Thái phu nhân không?”

          Hầu và Ý Ánh đều ngẩn người, nghĩ đến chuyện Cảnh kiên trì từ hôn, lập tức hiểu ra nhưng lại không chịu tin. Hầu kinh ngạc hỏi: “Vì sao vương cơ tới đây?”

          Cảnh trả lời thay Tiểu Yêu: “Là ta mời cô ấy tới.”

          Chỉ có Thái phu nhân biết rõ chuyện Cảnh hôn mê, Ý Ánh vẫn cho rằng Cảnh bị trọng thương mà hôn mê, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Tiểu Yêu và Cảnh ở cùng nhau. Ý Ánh chất vấn Cảnh: “Là cô ấy?”

          Cảnh không hé răng, Ý Ánh kinh ngạc, quên cả che giấu, kích động nói: “Sao có thể? Sao cô ấy có thể để ý tới ngươi?”

          Giọng nói của Ý Ánh tỏ rõ sự khinh thường, khiến tất cả mọi người đều giật mình nhìn Ý Ánh. Hầu ho khan một tiếng, nói với Tiểu Yêu: “Thật là có lỗi, bà ta không tiện gặp khách, mời vương cơ dời bước!”

          Tiểu Yêu nói: “Ta muốn gặp Thái phu nhân là vì ta biết cổ thuật. Chưa xem bệnh cụ thể, ta không dám hứa hẹn, nhưng nếu có thể giúp được chút gì cho Thái phu nhân, ta sẽ làm, không ái ngại.”

          Hầu nửa tin nửa ngờ: “Cô thạo cổ thuật? Đó chính là bí thuật của Cửu Lê tộc, sao cô có thể biết?”

          Tiểu Yêu cười cười: “Dù sao ta cũng biết.”

          Cảnh nói với Tiểu Yêu: “Chúng ta về trước, đợi bà khỏe hơn ta sẽ nói với bà.”

          Cảnh đưa Tiểu Yêu rời đi, Hầu và Ý Ánh nhìn bóng lưng họ, sắc mặt đều kỳ lạ. Nếu là người con gái khác còn có thể nói vì thân phận và tài phú, nhưng Tiểu Yêu cái gì cũng có, ngay cả Phong Long mắt cao hơn đỉnh đầu cũng ân cần theo đuổi, khó có thể tưởng tượng được cô ấy chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn trúng Cảnh!

          Thái phu nhân không muốn gặp Tiểu Yêu, nhưng không dằn lòng được khi Cảnh mềm gọng cầu xin, rốt cuộc cũng đồng ý để Tiểu Yêu tới xem bệnh.

          Cảnh vừa kế nhiệm tộc trưởng, tuy có quyền, nhưng chuyện liên quan tới an nguy của Thái phu nhân, Tiểu Yêu không muốn người khác nhiều chuyện, vì thế mới cố ý nói rõ muốn gặp Thái phu nhân trước mặt Hầu, khi nói muốn tới xem bệnh cho Thái phu nhân, nàng cũng bảo Cảnh rằng muốn Hầu có mặt.

          Cảnh hiểu tâm tư của Tiểu Yêu, ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng mang ngàn cảm thụ.

          Tiểu Yêu theo Tĩnh Dạ đi vào gian phòng của Thái phu nhân, ngoài Thái phu nhân, Cảnh, Hầu, còn còn có một bà lão, đó chính là y sư Xà Môi Nhi đã chăm sóc Thái phu nhân từ lâu.

          Thái phu nhân mỉm cười nói: “Nghe Cảnh Nhi nói, vương cơ hiểu biết cổ thuật?”

          Tiểu Yêu đáp: “Có biết một chút.”

          Thái phu nhân chỉ vào nữ y sư đang đứng cạnh bà: “Đây là Xà Môi Nhi, là người của Cửu Lê tộc, từng theo Vu y của Cửu Lê tộc học cổ thuật, về sau phải làm nữ nô, tình cờ được ta cứu đưa về Đồ Sơn thị. Ta tìm danh y, cho bà ấy học y thuật, bà ấy tuy không có tiếng tăm gì ở Đại Hoang, nhưng y thuật tuyệt đối không thua kém các danh y trong cung đình Cao Tân và Hiên Viên.”

          Tiểu Yêu quan sát Xà Môi Nhi, thấy trên vạt áo của bà ta có thêu một con ngài nhỏ màu sắc sặc sỡ, người không biết nhất định sẽ thấy nó như bướm. Tiểu Yêu đột nhiên nhớ ra nàng đã thấy những con ngài này trong sách của Vu vương Cửu Lê tộc, bên cạnh còn có một chuỗi ám ngữ và những động tác tay. Tiểu Yêu không nén được ra hiệu bằng tay với Xà Môi Nhi, vừa ra hiệu vừa niệm một chuỗi ám ngữ.

(Con ngài là một loại bướm, thường gọi là bướm đêm.)

          Thái phu nhân và Hầu đều ngỡ ngàng nhìn Tiểu Yêu, nhưng Xà Môi Nhi vẫn luôn lãnh đạm lại bỗng biến sắc, quỳ gối trước mặt Tiểu Yêu, vừa kích động vừa kính nể, bà ta vừa lễ bái vừa dùng Vu ngữ nói gì đó với Tiểu Yêu.

          Khi Tiểu Yêu còn nhỏ đã được mẹ dạy Vu ngữ của Cửu Lê, cho nên nàng có thể đọc thông thạo những gì Vu vương ghi chép, nhưng dù sao nàng cũng không sinh sống ở Cửu Lê, không biết nói, nghe cũng chỉ là miễn miễn cưỡng cưỡng.

          Tiểu Yêu vừa nghe vừa đoán, cuối cùng cũng hiểu. Xà Môi Nhi coi nàng như Vu vương, sợ Tiểu Yêu trừng phạt bà ta đã sử dụng cổ thuật, đang giải thích với Tiểu Yêu là bà ta không hại người.

          Tiểu Yêu dùng Vu ngữ, chi chi ba ba nói: “Ta không phải Vu Vương, ta chỉ là…” Nếu không có kiến thức về độc thuật mà Vu vương lưu lại thì nàng đã sớm chết rồi, tuy nàng chưa bao giờ gặp Vu vương của Cửu Lê tộc, nhưng nàng biết chính ông ấy đã cứu mình. Tiểu Yêu mang lòng tôn kính, nói với Xà Môi Nhi: “Vu vương đã cứu ta một mạng, còn dạy cho ta cổ thuật và độc thuật. Ta biết bà không hại người, Vu vương sẽ không trừng phạt bà đâu.”

          Xà Môi Nhi vui mừng dập dầu với Tiểu Yêu, nói: “Ngài là đồ đệ của Vu vương.”

          Nàng có được coi là đồ đệ của Vu vương không? Tiểu Yêu không biết, nàng căn dặn Xà Môi Nhi: “Không được nói cho người khác biết quan hệ của ta và Vu vương.”

          Xà Môi Nhi lập tức đồng ý, được Tiểu Yêu nâng dậy, Xà Môi Nhi mới cung kính đứng lên.

          Thái phu nhân và Hầu quen Xà Môi Nhi hơn trăm năm, biết rõ tính tình bà ta lãnh đạm, ngay cả với ân nhân cứu mạng mình là Thái phu nhân cũng chỉ lễ độ tôn kính, nhưng đối với Tiểu Yêu lại tôn sùng sợ hãi mà lễ bái, bấy giờ họ đã tin Tiểu Yêu biết cổ thuật.

          Xà Môi Nhi nói với Thái phu nhân: “Cô ấy có thể giúp ngài, không chỉ có thể giảm bớt đau đớn mà còn có thể kéo dài thọ mệnh cho ngài.”

          Tuy Thái phu nhân vì hai đứa cháu trai và Đồ Sơn thị, không tiếc chịu đựng tất cả đau đớn, nhưng không ai không tham sống sợ khổ, nghe thấy có thể giảm bớt đau đớn, lại còn sống được lâu hơn, Thái phu nhân nóng lòng nhìn Tiểu Yêu.

          Tiểu Yêu cười khổ, Xà Môi Nhi đúng là sùng bái Vu vương tới mù quáng! Chưa đợi nàng chẩn bệnh cho Thái phu nhân đã khoe khoang hứa hẹn rồi. Nhưng có Xà Môi Nhi ở đây, hơn nữa trong đầu nàng còn có “Cửu Lê độc cổ kinh” của Vu vương và “Thần Nông bản thảo kinh” của y tổ, giảm bớt đau đớn thì rất có khả năng.

          Tiểu Yêu xem bệnh cho Thái phu nhân, Thái phu nhân vô cùng phối hợp.

          Tiểu Yêu không hỏi Xà Môi Nhi trước mà đợi mình phán đoán là xuẩn nga cổ mới hỏi. Xà Môi Nhi lập tức gật đầu: “Đúng là tôi nuôi xuẩn nga cổ.” (Xuẩn nga là một loài sâu.)

          Tiểu Yêu có chút lòng tin, đêm qua nàng đã suy nghĩ cổ độc trong cơ thể Thái phu nhân có thể làm loại gì, nàng đã nghĩ tới xuẩn nga cổ, cũng nghĩ nếu là xuẩn nga cổ thì nên giảm bớt đau đớn như thế nào.

          Thái phu nhân và Hầu đều khẩn trương nhìn Tiểu Yêu. Tiểu Yêu nói với Thái phu nhân: “Thái phu nhân nên nuôi mấy con chim sẻ! Chim sẻ là thiên địch của xuẩn nga, có lợi hại đến mấy thì khi thấy thiên địch cũng sợ hãi theo bản năng, nếu có con chim sẻ từ trăm năm trở nên, có linh tính thì hay nhất. Để con chim sẻ đó làm bạn bên cạnh, mặc dù không thể giảm bớt đau đớn, nhưng cũng có thể trì hoãn xuẩn nga cổ phát tác, ngày qua ngày sẽ áp chế được cổ độc, đương nhiên làm vậy có thể phải mất một khoảng thời gian. Ta sẽ chế ra loại thuốc giảm bớt đau đớn, về phần có thể giảm bớt bao nhiêu phần thì không thể nói trước, phải ăn vào mới biết hiệu quả. Nếu thật sự có thể giảm bớt đau đớn, lại tiếp tục điều dưỡng thân thể, sống thêm bao lâu không thể nói trước, nhưng một năm thì có khả năng.”

          Hầu vội nói: “Ta lập tức phái người đi tìm chim sẻ, nhất định có thể tìm được giúp bà.”

          Thái phu nhân nói với Tiểu Yêu: “Ta không sợ chết, nhưng ta luôn lo lắng cho Cảnh Nhi và Hầu Nhi, mong muốn được trông thấy chúng thêm một thời gian nữa, cảm tạ vương cơ.”

          Tiểu Yêu khách khí nói: “Thái phu nhân không cần khách khí, ta cũng coi như một nửa y sư, chữa bệnh cho mọi người chính là trách nhiệm.”

          Thái phu nhân đưa mắt nhìn Cảnh, nói: “Nếu vương cơ không chê bà già này bừa bãi, thì đừng ngại gọi ta một tiếng bà nội như Cảnh Nhi.”

          Tiểu Yêu nhìn Cảnh, Cảnh mong mỏi chăm chú nhìn nàng, Tiểu Yêu cười cười: “Bà nội.”

          Thái phu nhân cười gật đầu.

          Tiểu Yêu bảo Cảnh chuẩn bị công cụ và dược liệu cần thiết để chế thuốc, còn cần một bát máu của Xà Môi Nhi để làm thuốc dẫn.

          Đồ Sơn thị không hổ là gia tộc giàu có trong thiên hạ, những thứ quý báu của vương tộc đều chuẩn bị được. Khi tất cả đã chuẩn bị xong xuôi, Tiểu Yêu bắt đầu chế thuốc. Nàng có thói quen luyện chế thuốc độc, tuy bây giờ không giống, một để giết người, một để cứu người, nhưng chế thuốc và luyện độc không khác nhau là mấy, thế nên nàng làm rất thông thạo.

          Cảnh dùng khăn tay lau mồ hôi trên trán nàng: “Mệt không?”

          Tiểu Yêu cười nói: “Đừng lo, chuyện này và luyện chế thuốc độc cho Tương Liễu đều rất đơn giản.”

          Cảnh trầm mặc một lúc, hỏi: “Nàng vẫn luôn làm thuốc độc cho Tương Liễu?”

          Tiểu Yêu quan sát lửa trong lò, không để ý trả lời: “Đúng vậy!”

          Cảnh chậm rãi nói: “Đêm đó, ta gần như cảm thấy Phòng Phong Bội là Tương Liễu.”

          Tiểu Yêu sửng sốt, không muốn lừa dối Cảnh, nhưng lại không muốn tiết lộ bí mật của Tương Liễu, nàng có phần uể oải nói: “Ta không muốn nói về hai người đó.”

          Cảnh nói: “Ta giúp nàng trông lò lửa, nàng nghỉ một lúc đi.”

          Tiểu Yêu dựa vào vai hắn, nói: “Việc này chàng không làm được đâu, tất cả đều là kinh nghiệm sống, sau này ta sẽ từ từ dạy chàng.”

          Một câu “Sau này, từ từ” khiến trái tim siết chặt của Cảnh thả lỏng, không nhịn được tươi cười đầy mặt. Ánh lửa bao quanh hai người, ngâm trong biển tình mênh mông ấm áp.

          Bảy ngày bảy đêm sau, viên thuốc đã được làm xong, là một viên thuốc màu đỏ, to như quả nhãn, tỏa ra mùi vị cay đắng.

          Tiểu Yêu đưa viên thuốc cho Thái phu nhân, Thái phu nhân nói lời cảm tạ nàng, Tiểu Yêu nói: “Cháu chỉ tốn chút sức, Xà Môi Nhi lại phải tốn một bát máu.”

          Xà Môi Nhi nói: “Thái phu nhân cho tôi không ít linh dược, sẽ tẩm bổ rất nhanh.”

          Thái phu nhân nói: “Hai người, ta đều phải tạ ơn.”

          Tiểu Yêu nói: “Dùng rượu hùng hoàng để uống cùng, mỗi buổi trưa uống một viên, lần này làm tổng cộng một trăm viên, nếu dùng được thì cháu sẽ làm tiếp. (Buổi trưa Tiểu Yêu nói là vào giờ ngọ, 11h – 13h.)

          Hầu đưa mắt nhìn thủy lậu, nhắc nhở: “Cũng sắp tới trưa rồi.”  (Thủy lậu là loại đồng hồ nước từ xưa, gần như đồng hồ cát.)

          Tiểu Ngư cầm rượu hùng hoàng tới, Cảnh và Hầu săn sóc Thái phu nhân dùng thuốc.

          Thái phu nhân nói: “Có hiệu quả hay không, ngày mai sẽ biết. Ở đây có Xà Môi Nhi và Tiểu Ngư chăm sóc rồi, các cháu về đi!”

          Sáng hôm sau, Tiểu Yêu vừa thức dậy đã thấy tì nữ của thái phu nhân chờ ở ngoài.

          Tiểu Yêu cho rằng thuốc có vấn đề gì, rửa mặt qua loa rồi lập tức chạy tới gặp Thái phu nhân.

          Cảnh, Hầu, Ý Ánh và Lam Mai đều có mặt, không khí trong phòng không còn ngột ngạt như trước, mọi người đều khẽ mỉm cười.

          Thái phu nhân thấy Tiểu Yêu, vẫy tay gọi: “Mau vào ngồi bên cạnh bà.”

          Tay Ý Ánh giấu trong ống tay áo đã nắm thành quyền, nhưng vẻ mặt lại thùy mị vui sướng, cười dịu dàng, cứ như mối quan tâm duy nhất chính là thân thể của Thái phu nhân.

          Tiểu Yêu đi tới bên cạnh Thái phu nhân, cầm cổ tay bà bắt mạch.

          Thái phu nhân cười nói: “Đêm qua cổ độc phát tác, tuy vẫn đau nhức, nhưng so với những ngày trước đây thì chỉ như một con mèo con cào so với một con hổ dữ cắn.” Thái phu nhân cười vỗ tay Tiểu Yêu, “Cho dù có thể sống thêm bao lâu, chỉ vì giảm bớt những đau đớn này, cháu cũng đã cứu cái mạng già này rồi.”

          Tiểu Yêu rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm: “Hiệu quả là tốt rồi.”

          Tiểu Yêu cáo từ rời đi: “Vừa rồi sợ có chuyện gì nên vội vàng chạy tới, vẫn chưa dùng cơm, nếu thuốc đã hiệu nghiệm, cháu về dùng cơm trước.”

          Thái phu nhân thấy vẻ lãnh đạm của Tiểu Yêu, không mượn cơ hội thân cận bà, hơn nữa đã âm thầm quan sát nhiều ngày, cảm thấy ánh mắt của Cảnh Nhi quả thực rất tinh tường, chỉ tiếc cô ấy là vương cơ… Thái phu nhân không khỏi thở dài.

          Chờ Tiểu Yêu đi, Thái phu nhân bảo Hầu, Lam Mai và Ý Ánh lui ra, chỉ giữ Cảnh lại.

          Thái phu nhân đi thẳng vào vấn đề hỏi Cảnh: “Cháu có thật sự muốn lấy Cao Tân vương cơ không?”

          Cảnh nói rõ ràng: “Có ạ!”

          Thái phu nhân thở dài, nói: “Đáng tiếc cô ấy là Cao Tân vương cơ, còn là cháu ngoại của Hoàng Đế nữa! Cháu phải biết, điều thứ nhất của tộc quy chính là không được tham gia vào bất cứ tranh đấu vương tộc nào, tứ thế gia phải dựa vào sự khôn khéo giữ mình mới tồn tại được tới giờ! Tiểu Yêu thân là vương cơ, không ở Cao Tân Ngũ Thần sơn mà lại đi theo Hiên Viên vương tử Chuyên Húc, hãm sâu vào cuộc tranh đoạt kế vị Hiên Viên, hiển nhiên không phải một người phụ nữ làm người ta bớt lo, ta không muốn Đồ Sơn thị bị liên lụy. Hơn nữa… hiện giờ Đại Hoang rất thái bình, nhưng dựa vào phán đoán của ta, Hiên Viên Hoàng Đế và Cao Tân Tuấn Đế sớm muộn gì cũng đánh nhau một trận, Tiểu Yêu sẽ mang tới nguy cơ cho Đồ Sơn thị, không phải ta không thích Tiểu Yêu, nhưng vì Đồ Sơn thị, cho dù cháu và Ý Ánh không có hôn ước, ta cũng không thể đồng ý cho cháu lấy Tiểu Yêu.”

          Cảnh vốn tưởng rằng sau khi bà gặp Tiểu Yêu sẽ có chuyển biến, nhưng không ngờ bà vẫn kiên trì quyết định cũ, hắn quỳ xuống cầu xin: “Tứ thế gia có tộc quy khôn khéo giữ mình, nhưng quy củ là do tổ tiên quy định từ mấy vạn năm trước, giờ đây tình thế đã khác, chưa chắc nó sẽ chính xác mãi mãi, phải căn cứ vào tình thế…”

          Thái phu nhân vốn có hai phần thiện cảm với Tiểu Yêu nhưng giờ đã tiêu tan hết, thần sắc nghiêm nghị nói: “Cháu là tộc trưởng mà có thể nói ra những lời vô liêm sỉ đó sao? Cháu từ nhỏ đã chững chạc, trở thành đứa không biết nặng nhẹ như Phong Long từ lúc nào? Có phải Cao Tân vương cơ xúi giục cháu không?”

          “Không phải đâu bà, Tiểu Yêu chưa bao giờ nói những lời này, là cháu quan sát thế cục của Đại Hoang mà đưa ra ý kiến thôi.”

          Thái phu nhân không tin, nhận định chuyện này là do Tiểu Yêu xúi giục, muốn lợi dụng Đồ Sơn Cảnh giúp Chuyên Húc đoạt vị: “Đồ Sơn Cảnh, bây giờ cháu là tộc trưởng, không được vì một người phụ nữ mà vứt hết những quy củ của tổ tông ra khỏi đầu! Cháu không xứng…” Thái phu nhân tức giận khiến sắc mặt trắng xanh, vỗ vỗ ngực, thở gấp, không nói được.

          Cảnh truyền linh khí cho Thái phu nhân: “Bà, bà, bà cẩn thận giữ sức khỏe!”

          Thái phu nhân nói: “Cháu phải đồng ý với bà sẽ bỏ Cao Tân vương cơ.”

          Cảnh quỳ gối, không nói lời nào, chỉ dập đầu liên tục.

          Thái phu nhân nhìn vẻ nghiêm nghị trên mặt Cảnh, lòng chua xót than thở: “Một thằng nghiệp chướng!” Bà vỗ đầu Cảnh, rơi lệ nói: “Cảnh Nhi, đừng trách bà, bà cũng không còn cách nào!”

          ————

35 thoughts on “Trường tương tư 2: Tố trung tình – Chương 7 (1)

  1. hic, mình chậm rùi, lần sau thử giật tem 1 lần vậy…
    đọc đoạn này tưởng Cảnh ca vs TY có cơ hội chứ, vậy mà giờ xem ra còn khó hơn xưa rùi
    bao giờ mới tới Liễu ca của mình lên đài đây a~~~~~~

  2. Đã hi vọng TY cứu mạng được bà già để bà ấy tác thành cho 2 người, vậy mà… Sao bà già ấy đã mang ơn TY, lại từng thấy Cảnh vì TY mà không thiết sống mà vẫn cố chấp vậy. Không dứt khoát chỉ e 2 người lại gặp họa. Cái cô Ý Ánh mà ra tay không biết thảm tới cỡ nào. Lại ngóng chờ chap mới…

  3. Tự nhiên t nhớ TL cũng có cổ trong ng, k biết ĐH có cho anh sau này muốn 1 điều gì đó cho TY mà bị cổ cắn trả k, nữ chính quá sướng , cô như mặt trời các anh quay vòng vòng tít mù quanh cô, quay đến chóng mặt xây xẩm He he mà chỉ đc chút ánh dương thôi, còn lại gần đc cô chắc phải trăm năm nữa

    Ý Ánh đã xấu còn đầu gấu, ng ta k thèm chấp mà cứ câng câng cái mặt , ghét

    Phần này kết cả chị cả anh thế chứ hehe, cố gắng kiên trì chưa chắc đã thành công nhưng k cố gắng kiên trì chắc chắn k thành công , đấy 2 ng cứ phối hợp với nhau như thế này có tốt k, Thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn

    Bà cụ quan sát n ngày cũng ưng TY, thấy con mắt của cháu mình tinh tường, Thế mà quan sat YA mấy chục năm trời mà bảo k thấy YA khinh ghét cháu bà, lại thấy cháu bà chỉ là thằng trẻ ranh phá gia chi tử

    HIc, bà cụ này mắt có nhìn cháu đâu chỉ nhăm nhăm nhìn ghế tộc trưởng với con mắt thiên hạ thôi

    • Chuẩn rồi đó, sao phải cho TY thành cái rốn của vũ trụ như vậy nhỉ?😦
      mà mình cũng hơi thắc mắc là vương tôn công tử ngày xưa( phái nữ nhé) dù có thân phận cao quý hay nhan sắc nổi bật thì cũng phải có tài năng hay đức hạnh gì đó mới được coi trọng chứ. Kiểu mẫu Tiểu Yến Tử như TY cùng lắm thì được mọi người quý mến, đâu đến mức cao vời vợi không với tới mà mụ YA còn phải ngạc nhiên sao Cảnh lại cua được??😐

      • Mụ ta ngạc nhiên vì thân phận Tiểu Yêu mà cũng thích anh. Tiểu không thiếu gì, không có tài cầm kì thư hoạ thì cũng là vương cơ, nội ngoại đều cao quý.
        Mình không thích Tiểu Yến Tử (kiểu trong phim) hơi vô tư quá, Tiểu Yêu từng trải nhiều chuyện trong cuộc đời từ nhỏ và gần như không được giáo dục cẩn thận, đối với tình yêu gần như tờ giấy trắng, không giống những cô gái hiện đại như chúng ta, biết đúng mực biết cùng cố gắng, thấu hiểu… (Đây là nói chung nhé). Chúng ta dù chưa từng yêu cũng đọc và thấy nhiều câu chuyện tình rồi, đương nhiên phải sáng suốt hơn cô gái mới biết rung động như Tiểu Yêu.
        Tiểu Yêu có kiểu tản mạn thích vui chơi như Tiểu Yến Tử nhưng là kiểu người hoàn toàn khác. Như TYT thì anh Cảnh không yêu đâu.

        • thân phận của TY sao k thích anh Cảnh nhỉ, Anh Cảnh ngang cơ với Phong Long cơ mà, đều là tộc trưởng, giờ có 2 nc, Hiên Viên Cao Tân, TY có quan hệ cả 2 , làm gì có Vương tử cho Vương cơ lấy chứ

          Mà đính hôn có làm sao, trên đời k có ch từ hôn à? Anh Cảnh k là tộc trưởng cô ta k hắt nước vào mặt ý chứ

          Mà YA k nhìn bản thân mình đi, địa vị chẳng bằng ai, lòng dạ còn kém con Mực nhà t, t cho nó ăn nó còn biết mừng, bà này ở nhà ng ta, lấy tiếng của ng ta, cả dòng tộc bà trông chờ quan hệ với nhà ng ta, mà lúc nào cứ như ban phát ân huệ cho kẻ khố rách áo ôm vậy

          TYT hả? t ngày trc coi thì thấy vui,kết anh Vĩnh Kì, sở thích của mình 10 năm k đổi ^.^
          Lại nói TY k hiểu ch nam nữ nhưng cô kinh qua bao cảnh đời chứng kiến chính cô cũng thấu đáo sinh li tử biệt, tc thân thiết càng trân quý lại chứ, thôi TY cứ như phần này là ổn

        • Chẳng hiểu cái nút edit của trang này nó ở đâu để thêm ý

          TY nội ngoại đều cao quý, Anh CẢnh nội ngoại cũng thế, dở cái TY nội ngoại đều yêu chiều ,ca ca chăm sóc, anh Cảnh thì nội ngoai bao vây, cấm vận, ép buộc, huynh trưởng ” chăm sóc” cho anh lên bờ xuống ruộng, giờ thương cho anh hưởng sái của mình. TY có ứng viên cầu thân đông như quân Nguyên, anh Cảnh đến vợ chưa cưới còn bịt mũi, hắt hơi khi đứng cạnh

          Kể ra YA kích động là phải

          Tiểu Dương ăn khỏe edit khỏe nhé
          Cả nhà ăn khỏe tim mới khỏe đc >.<

          • Anh Cảnh từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình tôn quý, phong thái khí chất tài năng đều hơn người, ra đường mua đồ chủ quán dù không biết thân phận cũng tôn kính vài phần, chỉ có mụ YA mắt không tròng mới dám coi khinh thôi =.=
            TY dù thân phận cao quý nhưng từ nhỏ lại lưu lạc tha hương, chỉ biết mấy trò lưu manh nghịch ngợm, tính tình tốt thì cũng chỉ những người thân quen mới biết, khí chất của một vương cơ thì chưa thấy có,lại lai vài vần tinh anh hoang dã của Xi Vưu. Aizz nói chung như cô mà đặt cạnh A Niệm có hơn, chứ sao so được với Vân Tang hay A Hành?( chỉ nói về tư cách vương cơ thôi nhé). Hồi trước đọc Hoa Tư Dẫn cũng thấy công chúa trong hoàng thất để mà nổi danh thì tài hoa khí chất cũng quan trọng lắm chứ😀

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s